NGẬM NGÙI
Tôi đi chợ Tết cộng đồng,
Vé vào bán đến bốn đồng lận cơ!
Đông người sao vẫn bơ vơ,
Nắng chiều buông xuống thẫn thờ bước chân.
Làm tôi nhớ lại những lần...
Bên sông quê Mẹ muôn phần niềm vui.
Ở đây giọt lệ sụt sùi,
Mọi người xa cách, ngậm ngùi thân tôi.
Nắng chiều ơi hỡi nắng ơi!
Cớ sao nắng lại để tôi chạnh lòng?
Thấy buồn moat kiếp lưu vong,
Sầu đau tê tái bên trong tâm hồn.
Chết dần theo mỗi hoàng hôn,
Bao nhiêu nỗi nhớ đem chôn dưới mồ.
Nói chi đến những ước mơ,
Cầm bằng như ánh trăng mờ nửa khuya.
Đêm ngày trái đất cắt chia,
Lòng người khép lại theo tia nắng chiều.
Mất đi tình cảm thương yêu,
Đâu còn đon đả dệt thêu mộng vàng.
Xem như cỏ dại bên đàng,
Đạp chà nhổ cắt, phi tang cội nguồn.
Nuốt vào giọt lệ kẻo tuôn,
Tràn ra khóe mắt, thêm buồn nhiều thôi.
Cao xanh ơi hỡi trời ơi!!!
Xin đừng đày đọa con người thế gian.
Chịu nhiều cảnh khổ lầm than,
Cho thân héo úa vô vàn niềm đau.
Ước sao một phép nhiệm mầu,
Biến đen thành trắng, biến sầu thành vui.
Đem tâm chia sẻ ngọt bùi,
Trao nhau ánh mắt đậm mùi yêu thương.
Thy Vương
(Chợ Tết Giáp Thân 2004)