NỤ CƯỜI CURSILLO

Sóng Triều
(Bổ khuyết và tái đăng theo yêu cầu...)

Dạo đó, khi ST còn mài đũng quần ở một trường trung học tại Đà Lạt, ông thày Việt văn cho dịch bài văn "Gì cũng cười" sang Pháp ngữ. Bài này nhớ chừng như là của Nguyễn Bính thì phải, bằng không thì xin các bậc học giả vui lòng thứ lỗi cho cái trí nhớ đang tàn tạ của ST. Tựa bài chỉ có 3 chữ nhưng học trò nghiên kíu ra cả chục lối dịch. Cuối cùng thì lối hành văn của thày vẫn là nhất, "Rire à tout".

Bài này ngụ ý nói dân Việt ta thường luôn có nụ cười trên môi, khi gặp nhau chưa nói đã trao trước nụ cười, muốn gì tính sau, có khi cười không có lý do chính đáng, làm cho một số người ngoại quốc đôi khi khó chịu, chẳng hiểu mô tê gì hết. Một số thương gia người Hoa lại rất sành về nghệ thuật cười trước để đón gió, khều cho đã ngứa rồi móc nhẹ. Ay ra, người Á Châu hay có phong thái cười trước nói sau, không chừng đây là bí quyết làm cho gương mặt dân da vàng ta thường trẻ hơn tuổi.

Nếu nói về chỉ một nụ hôn tình tứ mà một tác giả phải dùng đến chục trang sách mới diễn tả đủ, thì nói riêng về chuyện cười không thôi, có đến trên 100 kiểu cười, mỗi kiểu cần nhiều trang sách mới lột được hết ý. Bài này không nhằm nói về nụ hôn nên chỉ xin đơn cử một nụ hôn của Phan Lạc Phúc tặng cho "má bầy trẻ" sau khi di tù cải tạo về, một nụ hôn đơn sơ ấp ủ đầy tình yêu vợ chồng:

"Hai chúng ta ngồi bên bờ giếng,
Những chùm lá nhỏ khẽ đong đưa,
Nghe trong hơi gió trời hôn đất,
Một cái hôn chìm trong hư vô"

Trở về nụ cười, nó không có cái lãng mạn như nụ hôn nhưng sắc thái chừng như nhiều hơn gấp bội. Đại để như cười mỉm chi, cười duyên, cười vô duyên, cười chết duyên, cười ra nước mắt, cười chua chát, cười đau bụng, cười thầm, cười hô hố, cười trừ, cười dễu cợt, cười đùa, cười chết được, cười tươi như mùa xuân, cười héo như lá vàng rơi.... kể đến bao giờ mí hết?
Có những nụ cười đi vào lịch sử oai hùng của dân tộc:

"Nực cười châu châu đá xe,
Tưởng rằng chấu ngã ai ngờ xe nghiêng"
Hay cái cười châm biếm:
"Cười người hôm trước hôm sau người cười !"

Bước vô chuyện hôm nay, mới vừa vào cổng, còn ngỡ ngàng trống ngực đánh thùng thình, phập phồng chưa biết chuyện gì sẽ xãy ra, thì khóa sinh đã thấy những nam thanh nữ tú với nụ cười tươi rói đón chào. Đẹp nhất là những nụ cười ngất ngây của mấy bóng hồng các bang đổ về với bông tươi cài áo cho khóa sinh, dù cho ai kia ván đã đóng thuyền hay tàu đã cập bến cũng phải bâng khuâng vương vấn cả một buổi chiều. Đó chỉ là sơ-sơ-rơ-măng nụ cười Cursillo, một nụ cười làm ấm lòng khóa sinh và khuyên nhắc nên được gắn liền trên môi để đem đi ban phát cho môi trường, sau khi tu luyện 3 ngày trong Khóa Tĩnh Huấn.

Cái cười rất hay lây, cười là liều thuốc bổ, cười còn khóai hơn cái vụ đó. Nó như cái cảm lạnh dễ lan truyền. Xem kìa các hài kịch sống chuyên chọc cười trên đài truyền hình vào các đêm mệt nhọc đầu tuần. Khán giả cười từng đợt hay họ cho phát ra những chuỗi cười đã được thâu trước, không muốn cười cũng phải bật cười theo. Thường thường, ai cười với mình, mình cũng nhoẻn miệng cười lại, xã giao ấy mà. Vậy nếu bạn cảm thấy muốn cười, xin hãy để nó đến tự nhiên, đừng đang tâm giấu nó. Một nụ cười đơn thuần vẫn có thể chạy vòng vo trái đất.

Hãy để nó lan truyền như bệnh AIDS, bệnh SARS, vì nụ cười của bạn sẽ chữa được những bệnh ngặt nghèo, nếu không là vẫn an ủi được những người đang kém may mắn hơn. Ai cũng cần có nụ cười. Nếu đang đau khổ, họ đang chờ nụ cười xoa dịu của bạn đó. Nếu ai đang lo lắng, nụ cười của bạn sẽ giúp họ được an tâm.

Vậy làm thế nào để bắt đầu có những nụ cười, nếu như mình không quen làm động tác này. Thưa rằng ai cũng biết cười hết. Vừa lọt lòng mẹ, đứa bé đã biết khóc trước, rồi cái học đầu tiên là nụ cười của mẹ nó. 

Nếu đọc đến đây mà bạn chưa có lý do để cười thì ST xin mạo muội gởi gấm vài mẫu chuyện nhỏ, giúp cho mình tạo được nụ cười cái đã, trước khi ban phát cho người khác.

Một người đàn bà Việt Nam gọi số cấp cứu 911 bên Mỹ và thưa nhà chức trách rằng. Nào bạn thử dịch xem, ai cũng giỏi tiếng Anh, tiếng Mỹ, tiếng Úc cả mà, nhưng làm ơn áp dụng lối dịch "no star where - không sao đâu":

"Wife husband me marry 3 years. He my husband. He go street sea. I go street walk. I come here with two hands white. I frog afraid who. 
My husband eat welfare. He no go work but he think he delicious.

I go work and he ask money me. I no give him, and he say he hit me die my mother!" 

(ST xin tạm dịch cho những anh chị em chưa cảm thấy thoải mái với loại dịch "mot à mot" (word by word) này:
"Vợ chồng tôi cưới nhau đã 3 năm. Hắn là chồng tôi. Hắn đi đường biển. Tôi đi đường bộ. Tôi đến đây với hai bàn tay trắng. Tôi cóc sợ ai. Chồng tôi ăn trợ cấp xã hội. Hắn không đi làm nhưng nghĩ là mình ngon. Tôi đi làm và hắn đòi tiền tôi. Tôi không cho hắn rồi hắn nói hắn đánh tôi chết mẹ").
Nếu bạn chưa nở một nụ cười tầm phào trên môi được thì xin vì lòng bác ái đọc thêm chuyện này. 

"Wife Husband CabbageTogether: (Vợ chồng cãi nhau)

Một cặp vợ chồng giận nhau đòi chia tay. 

Anh chàng ấm ức bấy lâu bị đì nên xổ ra:

- "Sugar you you go, sugar me me go" (Đường em em đi, đường tôi tôi đi)

Nàng la lên:

- You think you delicious ? 

(Anh ta suy đi nghĩ lại rằng nàng muốn nói "anh nghĩ anh ngon" nên đáp:

- "I love toilet you go go" (Tôi yêu cầu em đi đi)

Nàng liền nói: 

- "You think you are belly button of dance pole?" (Anh tưởng anh là cái rốn của vũ trụ hả ?)

Nàng bồi tiếp:

- "You live place monkey cough flamingo crow, cloth house country" 

(Anh ở chỗ khi ho cò gáy, đồ nhà quê!)

Anh chàng cười khà: 

- "Child salad father mother hundred sugar child spoil, you onion summer me 3 down 7 up." 

(Con cãi cha mẹ trăm đường con hư, em hành hạ tôi 3 chìm 7 nổi)

Nàng chẳng chịu thua:

- "You poor torn spinach with two table hand white" 

(Anh nghèo rách mồng tơi với hai bàn tay trắng)

Chàng trả đũa liền:

- "You eat criminal very, no star where, we do again from first" 

(Em ăn gian quá, không sao đâu, mình làm lại từ đầu)

Nàng dịu giọng:

- "I no want salad again" 

(Em không muốn cãi nữa) 

Tình thật mà nói, trên đây là chuyện bịa đặt đọc vui cười để quên sợ vợ, quên thiếu nợ, nhưng ai xử dụng được tiếng anh như vầy cũng phải là siêu lắm, như các me Mỹ chẳng hạn.

Đọc đến đây, nếu anh chị em đã bắt đầu cười được thì xin tạ ơn Chúa. Xin hãy tiếp tục ban phát nụ cười ấy đi khắp nơi ngoài môi trường anh chị em sinh hoạt như mồi ánh sáng Phúc Âm đến cho muôn người.

Bằng chẳng nếu anh chị em cười chưa nổi thì ST đề nghị nên đi tìm gặp cha Bùi Công Chính để được Linh Hướng, vì cha có bí quyết lúc nào cũng giữ được nụ cười trên môi.