|
TÂM
TÌNH TRỢ TÁ
Chiếc máy bay DJ404
Virgin Blue vừa cất cánh, tôi nhìn qua khung cửa sổ thấy thành
phố Sydney thân yêu được xếp lại thật ngay ngắn, thật
gọn gàng và thật li ti nhỏ dần nhỏ dần. Những giây phút
được ngồi trên mây như vầy đầu óc tôi thật bình yên,
thanh thản và rồi miên man suy nghĩ: Với một khối sắt
khổng lồ như vầy và mang trong bụng hơn một trăm con người
làm sao lại có thể bay bổng lên cao, xuyên qua mây gió và
đáp xuống mặt đất một cách nhẹ nhàng được? Quả là
một kỳ công của Thiên Chuá!.
Tới phi trường
Adelaide tôi được anh Linh, Minh và Mỹ ra đón. Xe đang đà
chạy nhanh tiến thẳng về Rostrevor College nơi đang mở khóa
tĩnh huấn 29 và 30. Tôi, Minh và Mỹ phát hiện ra rằng người
đang lái xe đây chính là anh Linh người bán bánh bao trong Khóa
Lãnh Đạo vào tháng 9 năm 2003 tại Sydney. Và chúng tôi có
hỏi thăm anh là nghề bánh bao kỳ này bán khấm khá không -
thì anh cho biết là cũng tạm đủ sống, vì anh chỉ hành
nghề bán bánh bao vào những dịp Đại Hội của Phong Trào
mà thôi - và nghề này anh chỉ làm trong âm thầm lặng lẽ,
lặng lẽ như công việc anh đang làm đây là đưa đón các
anh chị trợ tá vào giúp khóa học 29 và 30 này. Và hình như
Minh muốn học nghề hay sao mà hỏi anh Linh rất kỹ về
nghệ thuật nói tiếng Hoa trước công chúng.
Vào trong khóa 3 ngày
trong nhiệm vụ trợ tá, tất cả quý anh chị đã làm việc
rất hăng say. Tất cả quý anh chị đã quên đi những
phiền toái của nội tâm, những phiền muộn của quá khứ
và hăng say hoàn tất những công việc của hiện tại và
những công việc này có mang lại thành quả như thế nào thì
quý anh chị cứ phó mặc cho Thiên Chúa là xong. Vì thế sau
khóa học của khóa 29 Nam, dưới sự "chỉ đạo"
của cha Viết Huy và cha Ngọc Sơn, quý anh chị đã quy tụ
về hội trường Hướng Đạo để họp mặt, để chia sẻ
và để ca hát . Ban nhạc đại hợp ca gồm có: anh Hữu Tâm,
anh Đức Thạch, anh Lê Phát, anh Công Sáng, anh Công Hai, anh
Quang Minh, anh Viết Hoàng, anh chị Viết Châu, anh chị Thường
- Mến, anh Quốc Hưng, anh Hậu, anh Xuân Đức, cha Ngọc Sơn
và cha Viết Huy đã cao giọng thuốc lá tấu lên những bản
nhạc tiền chiến. Và màn văn nghệ bỏ túi được kết thúc
qua bản nhạc: Cờ bay cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu
vừa chiếm lại đêm qua bằng máu...… Khi ban đại hợp ca
vừa chấm dứt, Cha Sơn đã tới bắt tay cha Huy và nói:
"Tớ không ngờ cậu lại hát hay đến thế". Và có
lẽ có một số chén ly đũa được mang ra để đệm hòa
tấu bị sứt mẻ và bị gẫy hết. Còn riêng chú Giáo
(Sydney), chú Thanh Tràng, anh Hoàng Tân, và quý chị ở
Brisbane, Perth và Sydney ngủ không được nên đã phải đóng
cửa phòng ngủ, trùm túi ngủ kín mít qua đầu. Còn tôi
buổi tối hôm đó được trú ngụ ở nhà anh Hưng-Nhung,
được 1 giấc ngủ thật ngon, để lấy sức vào trợ tá giúp
khóa 30 Nữ.
Ngày họp văn phòng
điều hành các tiểu bang tại trung tâm Đức Mẹ Thuyền Nhân
tại Pooraka. Có sự hiện diện của cha Minh Tâm, cha Văn Chi,
cha Minh Thúy, cha Ngọc Sơn và khá đầy đủ quý anh chị đại
diện các tiểu bang đã nói lên tinh thần đoàn kết, hiệp
nhất trong phục vụ.
Ngày tham quan thành
phố Adelaide có chú Tràng, chú Dự, anh Tâm, chị Lan, anh Hoàng,
anh Tân, anh Dũng, Thời, Mỹ, chị Nhiên, chị Khánh, chị
Hồng, bác Thừa, dì Út, chị Khuy, chị Liên, Thầy Lâm, anh
Hậu, anh chị Thường - Mến, chị Châu. Điạ điểm tới là
hầm rượu Barossa Valley và Bức Tường Thì Thầm, nhưng
thầm thì chẳng được vì mưa to gió lớn. Đổi lại, trong
xe có những trận cười đau bụng, chảy nước mắt dưới
sự phụ đề của chị Hồng (Brisbane), chị Khuy (Perth). Sau
khi đi tham quan thành phố Adelaide xong quý anh chị trợ tá
lại được anh chị Dũng (Brisbane), Thủy-Tâm (Adelaide)
khoản đãi những bưã ăn thật thịnh soạn. Định luật
bảo vậy: hợp rồi lại tan. Nhưng khi ra về tất cả quý
anh chị sẽ mang trên vai nặng trĩu hành trang và đầy ắp
kỷ niệm. Và anh Quang Minh có hẹn là gặp lại tất cả quý
anh chị tại Đại Hội Toàn Quốc II ở Melbourne vào đầu năm
2005 quý anh chị nhé.
Nhưng cuộc hành trình
trợ tá của quý anh chị chưa chấm dứt. Bước vào khóa 30
Nữ quý anh chị lại có dịp gặp lại nhau nữa. Tôi được
gặp chị Hương & chị Toàn (Melbourne), chị Hòa, chị
Hằng & chị Tâm (Canberra), Hạnh, Nga & bác Đậu
(Brisbane), anh Tùng-Trang, chị Thu Hà, chị Kim, Thiên Hương,
Nhiên, Thủy, Hà, Trinh, Mỹ, Chị Neang Phương, Nhung, chị
Mặc Nhiên... Quý anh chị gặp nhau vui vẻ tôi cũng được
vui lây. Trong tâm tình trợ tá quý anh chị đã hỗ trợ
nhau, tôi cũng được hưởng lây. Trước giờ trình bầy
rollo, tôi đã được cùng quý anh chị trong nhà nguyện để
cầu nguyện thật sốt sắng và thật cảm động, được
sửa lại mái tóc cho thật đẹp, được thấm giọng bằng
những ly nước chanh thật ấm, những cái bắt tay và những
cái ôm thật thân tình. Những kỷ niệm này tôi vẫn nhớ và
còn nhớ mãi.
Suốt một tuần nay
khí trời đem lại sự oi bức làm cho cảnh vật thêm hỗn
độn và mọi người cảm thấy khó chịu. Khi đi vào trợ tá
khóa 30 Nư, tôi được nghe quý anh chị trợ tá cho khóa 29
Nam than là khí trời nóng quá. Nhưng có lẽ do niềm tin của
tất cả quý anh chị khóa sinh và tất cả quý anh chị trợ
tá khóa 29 và 30 này đã quét sạch được hết tất cả
mọi ô nhiễm của khí trời và khai quang được một chân
trời mới. Và cũng do lòng tin này đã đem lại cho tất cả
mọi người một cuộc sống mới, một dưỡng khí trong lành
mát dịu hơn.
Và rồi quý anh chị
lại tiếp tục công việc mà Chúa trao gởi đến từng quý
anh chị trợ tá. Tuy nhiên, trong những công việc mà Ngài
trao gởi đến đôi khi cũng là những khó khăn, những thử
thách, những băn khoăn và những lo lắng. Để lấy lại
sự thanh thản an lành sau những băn khoăn lo lắng, phương
thế duy nhất vẫn là cầu nguyện, một nhu cầu cần thiết
như một luồng khí trong lành ta cần hít thở. Nên tôi đã
bước tới nhà nguyện để tìm một chút hơi thở này. Trên
đường sỏi đá dẫn tới nhà nguyện phía bên phải là
thảm cỏ xanh được trải dài dẫn tới sân chơi tennis,
một ngọn gió mát lùa tới, tôi đã hít thở làn gió êm
dịu này và cảm thấy tâm hồn lắng đọng. Nơi nhà
nguyện Rostrevor College đầy ấm cúng, ngọn nến cháy lung
linh và chan hoà ánh sáng. Ngài vẫn ngự đó với đôi mắt
từ ái khoan dung, với đôi tay rộng đón chờ tôi từng
giờ từng phút. Bài hát quen thuộc vang vọng bên tai tôi: Ngài
vẫn đó khi ta tưởng mình đang đơn côi, Ngài nghe ta nhưng
chẳng ai đáp lại … Và tôi đã khám phá ra rằng sự
tuyệt vời của niềm tin yêu là tôi phó thác trọn vẹn
niềm tin vào đấng yêu thương, và qua sự hoà nhập này tôi
thấy màn đêm tiêu tan và ánh sáng ban mai ló dạng, với cành
hồng còn đọng sương mai, với chú chim non đang tung tăng
reo hót chào đón tôi trong một ngày mới. Tôi cũng khám phá
ra rằng qua những khó khăn thử thách lo lắng này, Thiên Chúa
muốn tôi mang để khi hiểu được sự khó khăn lo lắng này,
tôi sẽ thấy được ánh mặt trời ló dạng trong tim tôi và
làm cho tôi trưởng thành hơn. Và Thiên Chúa giao cho tôi trách
nhiệm nhưng Ngài cũng ban cho tôi phương thế để tôi chu toàn
trách nhiệm này.
Kính chúc quý cha
Linh Hướng, tất cả quý anh chị khóa sinh và tất cả quý
anh chị trợ tá khóa 29 và 30 này đón nhận được ngọn gió
mới trong lành được phát xuất từ trong niềm tin yêu, từ
trong tâm tình riêng của từng quý anh chị nhé.
Thắm Vũ
Rostrevor College, Adelaide
09/01/2004
|