ÂN NHÂN BẠN NGƯỜI CÙI
(Mười năm giỗ Linh Mục Vincent Nguyễn Tiến Hải).
Cha Vincent Nguyễn Tiến Hải sinh năm 1945. Cha khấn dòng 1965. Chịu chức Linh Mục 14-5-1975 thuộc Dòng Đa Minh Việt Nam. Qua đời ngày 4-6-1994 tại Melbourne.
Dừng lại đây bên trái tim dịu hiền Chúa,
Sưởi lòng lạnh giá trong tình Cha vô biên
Trái tim Người là mạch suối yêu mến.
Thêm sức can trường cho những cõi lòng đau thương.
Thấm thoát 10 năm Cha Hải ra đi trong bàn tay yêu thương của Chúa. Tháng kính trái tim Chúa Giêsu.
Nhớ lại những ngày tháng Cha Hải còn lon ton đi cổ động để dựng lên một Hội bạn người cùi, nhớ lại những gì Cha đã làm để lại cho đời, cho những người bất hạnh, đau khổ ở Việt Nam, khi Cha vừa đặt chân đến Úc Châu 1988.
Chúa gọi Cha về từng ngày bên bàn tiệc Thánh để dạy cho Cha biết sống giữa anh em. Từng người đói lả biết mở vòng tay đón, mời từng chén cơm được san sẻ cho nhau. Thật là vất vả cho Cha khi Cha vừa đặt chân tị nạn tại Úc. Ước muốn để làm một việc gì cho công cuộc Truyền Gíao. Vì sinh ngữ khó khăn, vì cuộc sống dân Việt nơi xứ lạ còn đang lập nghiệp chưa an cư hẳn, cuộc sống khó khăn của thuở ban đầu. Vậy mà Cha đã cố gắng đi từng nơi để cổ động và thành lập được Hội Bạn Người Cùi. Ngày nay Dòng Đa Minh chịu trách nhiệm, chọn Thánh Martin làm Quan Thầy của Hội.
Đầu tháng 11 hằng năm có Thánh Lễ và cầu nguyện cho ân nhân của những người đau khổ bất hạnh do Cha Trường và Cha Toàn đảm nhận tại dòng Đa Minh Camberwell- Victoria. Đầu năm 1994, trong lúc Cha đang hoạt động để xây dựng Hội (bằng chiếc xe hơi cũ chạy chết máy dọc đường là chuyện thường) thì Cha phát hiện ra mình bị bệnh... Sau một thời gian theo dõi, bác sĩ cho biết Cha bị bệnh tê liệt từ từ những dây thần kinh. Nghe tin đó Cha buồn, vì là con người yếu đuối Cha cũng trải qua khủng hoảng hoang mang, vì công trình Cha đang tiến hành.
Nhưng rồi đâu cũng là do bàn tay nhân từ của Chúa an bài. Thời gian bệnh, Cha được chuyển vào Viện Dưỡng Lão Dòng Nazaret ở Camberwell do các Sơ trông coi. Vài tháng trôi qua, từ con người khoẻ mạnh, Cha trở thành con người nằm một chỗ, tay chân Cha tê bại, nhưng đầu óc Cha rất minh mẫn. Tôi hằng ngày vào thăm Cha, vui buồn chia sẻ với Cha một kiếp sống con người thăng trầm. Một đời Linh Mục. Trên lối Cha đi nhiều lúc đau thương ê chề, trên lối Cha đi một mình héo hắt cô đơn dặm trường. Cha chỉ còn biết cầu xin Chúa giúp sức cho Cha bền vững trung kiên theo Chúa trọn đời. Rồi sáng thứ bảy 4-6-94 tôi chở vài người vào thăm Cha, vì Cha nhắn cho tôi nhớ mua một bó hoa tươi và một hộp giấy ướp thơm. 9 giờ sáng, vừa vào tới viện dưỡng lão tôi ngửi thấy mùi hương thơm ngạt ngào và những người Dòng Ba Đa Minh đang ở bên ngoài phòng cầu nguyện, tôi hoảng hốt chạy vào phòng Cha thì thấy Cha đang nằm tươi mát , tỉnh táo. Cha hỏi tôi: "con đến đó hả, Cha mới dâng Thánh Lễ sau bao tháng Cha nằm trên giường, Cha ngồi trên xe lăn dâng lễ". Tôi đã lấy hoa tươi bỏ vào bình để trên bàn cho đẹp. Cha nói: " Cha không muốn tiếp ai nữa, Cha thấy trong người mệt lắm rồi." Trong lúc ngoài cửa phòng có khoảng 10 người Dòng Ba đọc kinh cầu nguyện trong im lặng, bên trong phòng, tôi và con gái nhỏ hỏi thăm Cha, bà Cảnh đang cầm phúc âm đọc cho Cha. Cha nói: " Cha muốn đi một vòng công viên trong viện dưỡng lão, tôi đã đẩy xe đưa Cha đi dạo, hơn một tiếng sau Cha buồn ngủ, vì đêm qua Cha không ngủ được. Cha hỏi: "Con có làm gì không, nếu không có việc gì thì ở lại với Cha ". Tôi thấy người tôi như có một linh tính gì đó và tôi nói: "con ở lại với Cha và hát Thánh Ca ru Cha ngủ nhé." Lúc đó tôi nghĩ là trêu cho Cha vui thôi. Trước khi Cha đi vào giấc ngủ cha nói tôi lấy giấy thơm lau mặt và tay chân cho Cha. " Lạy Chúa tôi", một luồng khí chạy nhanh trong đầu tôi. Chúa ơi, Chúa an bài cho con tới phó linh hồn cho Cha Hải à. Tôi rất xúc động cầu nguyện và xin vâng và rồi Cha ngủ thiếp đi khi tỉnh khi mê, lúc đó tôi quỳ ở đầu giường của Cha để hát. Sau một lúc Cha tỉnh dậy và nói " nóng quá" mồ hôi ra ướt cả gối và khăn trải giường. Tôi vội kéo mền ra cho Cha và quạt, chưa được 10 phút Cha nói "lạnh qúa" tôi sờ vào bàn chân Cha thì thấy lạnh, tôi kéo mền đắp lại cho Cha, khi đó lòng tôi nghẹn ngào quá. Cha Hải ơi sao Cha chọn con để phó linh hồn Cha, và lúc đó tôi nhớ kinh cầu chịu nạn khi Chúa sinh thì, tôi phải tập trung để giúp cho Cha trong lúc sinh thì. "Ngày ấy Chúa cất tiếng gọi khắp nơi, ngày ấy Chúa đưa Cha vào đời, cùng bước dưới ánh sáng, thành muối men cho muôn dân, thành chứng nhân reo vang mùa Hồng ân..." Rồi vài hơi thở hắt ra, Cha đã trút hơi thở cuối cùng lúc 3 gìờ 10 tại viện Dưỡng lão. Lạy Cha, con xin phó thác linh hồn Thầy cả trong tay Cha. Lạy Cha, con xin phó thác linh hồn Thầy cả trong tay Ngài. Lời hát tôi quyện cùng dòng nước mắt, gục bên giường Cha nghẹn ngào ... xúc động. Ngẩng đầu lên, tôi thấy một vài người vào thăm Cha, cũng quỳ chung quanh giường cầu nguyện. Con gái tôi chạy ra báo cho Sơ bề trên. Sơ tới, đặt tay lên mạch tay Cha và nói "He goes to heaven".
Cha Hải ơi, con nhớ lại lời Cha lần cuối " Hành trình đã đến rồi, Cha ra đi xin chào mọi người, xin một lần cuối cho nhau, nhớ nhau trong tình thân, nhớ nhau trong lời kinh, Cha đến với đấng mong chờ đó là Chúa Giêsu". Giêsu Thánh Danh dịu hiền, Giêsu cõi Phúc cho muôn người, và rồi tôi bước chân ra khỏi phòng với hai hàng nước mắt tuôn rơi.
Cảm tạ Chúa, thương tiếc cho một vị chủ chăn. Một đời Linh Mục đã chu toàn mọi cuộc sống, alleluia...
Con nhớ và ghi lại trong dịp giỗ 10 năm của Cha, xin Cha cầu bầu cùng Chúa cho chúng con còn tại thế và thêm sức cho các Cha đang gánh trách nhiệm trong Hội bạn Người Cùi được luôn vững bền.
Tháng Thánh Tâm Chúa Giêsu
Nhớ Cha trong lời kinh
Nụ Mai 2004