SÁM HỐI

Biển mênh mông với muôn vàn giọt nước
Hạt cát gầy kết thành trái đất xinh
Ta thương nhau ngắn ngủi có ra gì
Chứ tình Ngài tuôn tràn bao kiếp trước.

Ngài thương tôi khi tôi chưa có mặt
Cả lúc buồn cũng như lúc hân hoan
Lúc trông cậy và những khi vấp ngã
Ngài đồng hành với tôi là sự thật.

Có những khi kêu xin mà không thẹn
Đòi hỏi Ngài chiều ý một mình tôi
Coi nguyện cầu như là dịp kiếm chác
Lòng ắp đầy những ý nghĩ nhỏ nhen.

Tôi thương Chúa nơi đầu môi chóp lưỡi
Thương tha nhân mà tránh né hy-sinh
Còn riêng mình để hận thù chồng chất
Chờ có dịp nuốt sống cùng ăn tươi.

Đến một hôm nhìn Ngài qua ánh mắt
Tưởng như Ngài thấu suốt tận tâm can
Nên lúng túng thẹn thùng và bỡ ngỡ
Rồi hối hận với bao điều sai quấy.

Đa minh Mai-văn-Hội