TÔ MÌ ... TRONG ĐÊM ĐÔNG
Đứa con út của tôi năm nay 18 tuổi, cũng như nhiều anh chàng ở lứa tuổi này thì bạn bè nhiều lắm. Tuy nhiên đối với tôi thì có lẽ trời sinh có cái gương mặt hắc ám hay sao đó mà những đứa bạn của con tôi cứ đến nhà thấy cái mặt chình ình của tôi là dội ngược trở ra.
Cách đây khoảng 2 tuần lễ vào một đêm tối trời. Thời tiết Nam Úc đang là giữa mùa đông, lạnh lắm, nghe đâu đêm đó xuống 5 độ C. Sau khi đã đóng cổng ngoài và khóa cửa nhà cẩn thận tôi thường có thói quen nhìn qua phòng mấy đứa con cho an tâm trước khi đi ngủ. Nằm trong phòng tôi vẫn nghe tiếng rì rào của những trận mưa đêm rỉ rả không dứt, rồi những tiếng gió thổi hắt vào cửa kính hình như trời có giống tố đêm nay .
Trời càng về khuya không gian càng âm u, đèn đường cũng mờ dần, tiếng xe chạy cũng thưa dần, mọi người trong nhà tôi đều ngủ yên không còn ai thức nữa và tôi cũng đã ngủ được một giấc dài. Thế rồi trong đêm đen dầy đặc ấy tôi nghe có tiếng gõ cửa, lúc đầu còn nhè nhẹ, nhưng sau dồn dập và mạnh hơn như cố tình đánh thức người trong nhà. Nghe có tiếng gõ cửa, tôi thức giấc và hé màn nhìn qua cửa nhà, tôi thấy một chú bé vóc dáng Việt Nam đang đứng chờ ngoài cửa hình như có chuyện gì. Nhận ra được chú bé là người quen cũng đã đôi lần đến nhà chơi với thằng con út tôi, tôi mở cửa ra cho hắn vào nhà . Đầu tóc hắn ướt nhẹp, quần áo lấm tấm những giọt mưa còn bám trên áo, chắc là hắn lạnh lắm môi tím ngắt và hàm răng đánh bò cạp. Thấy thế tôi đưa hắn vào phòng khách bật cái lò sưởi gas lên và lấy cái khăn tắm cho hắn lau mặt.
Ngồi được một lúc bên lò sưởi, đỡ lạnh đôi chút hắn mới hỏi tôi cho gặp thằng Ut nhà tôi. Tôi nhìn đồng hồ đeo tay rồi nghĩ ngợi giờ đã gần 2 giờ sáng rồi, chú bé này có việc gì mà đi tìm bạn vào giờ này. Hắn như hiểu được ý tôi là không muốn đánh thức con tôi dậy, nên hắn nói sang chuyện khác trong tiếng run lập cập: "Bác có mì gói không cho cháu xin gói mì ăn đỡ, vì cả ngày nay cháu chưa có cái gì vaò bụng cả''. Một việc làm thật hiếm xảy ra trong thời buổi này, nếu thế thì chắc chắn hắn không còn một đồng xu dính túi nên mới lâm cảnh này. Tôi nhìn hắn thật tội nghiệp, đáng thương và hình như hắn đang đói lắm. Tôi để hắn một mình ngồi bên lò sưởi rồi đi nấu mì cho hắn. Nấu mì gói là nghề của cha con tôi mà, nên chỉ chút xíu là tôi đã làm xong tô mì đầy nhóc với vài cọng ngò thơm phức phủ trên mặt nóng hổi, thế là tôi đã có được một tô mì nóng trong đêm khuya để đãi ông khách bất đắc dĩ đến nhà lúc nửa đêm. Tôi bưng tô mì len đặt trên chiếc bàn càphê nơi phòng khách, rồi kéo sát cái bàn đến bên lò sưởi. Hắn ngồi ăn vội vã ra vẻ như đang đói lắm. Khi ăn được nửa tô hắn khựng lại, ngồi nhìn tô mì dang dở rồi bật khóc. Tôi hỏi hắn có việc gì mà làm cháu khóc, nói cho bác nghe được không ?
Hắn đáp bằng giọng run run
Không có gì! vì cháu cảm động qúa thôi. Hắn ta vừa nói vừa lấy tay gạt nước mắt.
Tôi ngồi trên chiếc ghế salong đối diện với hắn cúi mặt xuống như để tránh nhìn những giọt nước mắt của hắn đang lăn dài trên gò má. Ngừng một lúc rồi hắn kể tiếp:
Cháu cảm động vì nghĩ rằng, một người không quen ngoài đường mà trong lúc cháu đói còn cho cháu một tô mì... còn mẹ cháu sau lần cãi vã đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Bác là người xa lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, cháu cảm động lắm, còn mẹ cháu, bà ấy ác lắm, có quan tâm gì đến cháu đâu ?
Nghe hắn ta nói xong tôi đáp: "Này chú bé, sao cháu lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, đêm nay cháu đến nhà, tôi chỉ mới đãi cháu có một tô mì gói mà cháu đã cảm động như vậy, còn cha mẹ cháu, đã nuôi cháu từ khi còn nhỏ xíu, nếu chỉ lấy những gói mì như hôm nay ra mà tính, thì trong mười mấy năm qua cha mẹ đã nuôi cháu lớn khôn bằng mấy chục ngàn gói mì rồi, nhưng không chỉ nuôi lớn cháu bằng mì gói thôi, mà còn bằng nhiều thứ khác nữa nhất là tình yêu thương của cha mẹ đối với con cái, không lấy gì so sánh được đâu, nếu thế sao cháu không biết ơn mà còn dám cãi lời mẹ ?''. Nghe tôi nói xong hắn ngồi im lặng một lúc rồi nói:
''Cám ơn bác đã nói cho cháu biết điều đó: tại sao cháu không nghĩ ra nhỉ? Chỉ một tô mì của người lạ mà cháu còn mang ơn, còn mẹ cháu đã nuôi nấng cháu bao nhiêu năm qua mà cháu chưa hề quan tâm đến dù chỉ là chút xíu thôi.''
Câu chuyện được kết thúc ở đó và tôi thu xếp cho ông khách qúy ngủ qua đêm nơi salong phòng khách nhà tôi, để sáng mai tôi đưa hắn ta về nhà.
Sáng hôm sau hắn cho tôi địa chỉ và tôi đưa hắn về đến tận nhà. Khi vừa bước lên thềm cửa, người mẹ bước ra với dáng vẻ mệt mỏi và lo lắng vì đã tìm hắn khắp nơi sau 3 ngày hắn bỏ nhà đi hoang. Nhìn thấy con, mẹ hắn mừng ra mặt, ôn tồn nói: "Vào nhà đi, chắc là con đói bụng lắm rồi phải không? đồ ăn mẹ đã nấu sẵn, con vào ăn cho nóng..."
Không thể kiềm giữ được nỗi cảm xúc, chú bé òa lên khóc nức nở trong vòng tay của mẹ.
Cả hai mẹ con đã quên là có người khách lạ bất đắc dĩ đang đứng chứng kiến cảnh tượng của lòng yêu thương. Tôi lặng lẽ bỏ ra xe, trở về với biết bao hình ảnh đẹp.
Thưa qúy anh chị, tôi vừa dài dòng kể câu chuyện trong hành trình ngày thứ tư của chính tôi, vì qua câu chuyện này tôi cảm nghiệm được rằng: trong cuộc sống, đôi khi chúng ta rất dễ cảm kích về những hành động thật nhỏ của những người chung quanh đã làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc.. nhất là cha mẹ.. vợ chồng, hay con cái, thì chúng ta lại chỉ xem sự hy sinh của họ là một chuyện đương nhiên ...
Qua sự kiện này còn cho tôi cảm nghiệm sâu sắc rằng : Thiên Chúa đã ban phát cho tôi nhiều thứ lắm, cơm ăn, áo mặc, các tiện nghi tôi dùng, của cải tôi có trong tay và nhất là đã an bài tôi có được cuộc sống sung túc hạnh phúc trên đất nước tự do này, không phải cơ cực như bao người chạy ăn từng bữa, không phải gặp biết bao hoạn nạn xảy ra từng ngày, không bị bắt bớ tù đầy đói khổ cơ cực, khủng bố, chiến tranh.. Nhưng tôi có bao giờ để ra ít phút suy nghĩ về những điều Chúa đã làm cho tôi đâu? tôi có bao gìờ dành ra những phút thật sốt sáng mà tâm sự với Chúa rằng con cảm tạ Chúa... cảm tạ Chúa hết lòng... vì đã cho con có được những gì con đang có. Còn đối với người đời, chỉ làm cho ta một việc rất nhỏ thì ta đã cảm động đến rơi lệ như chú bé trong câu chuyện này rồi...
Thưa quý anh chị. Đó là một vài suy tư và cảm nghiệm của tôi xin được chia sẻ trong buổi đại hội Ultreya tháng 7/04 này, xin cám ơn về sự lắng nghe của quý anh chị.
Nguyễn Đan Huyền (Adelaide)