VẤN ĐỀ ĐẠI KẾT KITÔ GIÁO
Lm. Phaolô Nguyễn Minh Tâm
Đại kết là phong trào trong Giáo Hội nhằm hiệp nhất các Giáo Hội Kitô, nghĩa là các Giáo Hội tin theo Chúa Kitô và giáo huấn của Ngài. Ngay từ ban đầu, Chúa chỉ lập một Giáo Hội mà thôi. Nhưng qua thời gian, Giáo Hội Chúa bị chia năm xẻ bảy vì những yếu đuối của con người. Rạn nứt đã xảy ra từ ban đầu. Theo thời gian, xung khắc xảy ra đưa đến ly giáo, nhiều khi do lỗi của cả hai bên, chứ không phải chỉ người không Công Giáo phải gánh chịu tất cả trách nhiệm.
Việc hiệp nhất giữa các Kitô hữu đã được các người Tin Lành khởi xướng bởi vì không thể truyền giáo hữu hiệu nếu không có hiệp nhất với nhau. Công việc hiệp nhất bắt đầu trong thế kỷ 19. Từ đó, nhiều tổ chức được thành lập để phát triển vấn đề này. Nhưng quan trọng hơn hết là Hội Đồng Thế Giới của Các Giáo Hội (World Council Of Churches). Mặc dầu không phải là thành viên của hội đồng này, nhưng Giáo Hội Công Giáo cũng gửi đại diện tham dự các cuộc họp của tổ chức này.
Mãi cho đến Công Đồng Vatican II (1962-1965), Giáo Hội mới ban hành một văn kiện bàn về hiệp nhất các Kitô hữu, đó là sắc lệnh Unitatis Redingratio. Đây là sắc lệnh chính thức khởi động phong trào đại kết từ phía Công Giáo. Từ đó đến nay, Giáo Hội không ngừng hoạt động trong lãnh vực này.
I. Tại sao cần phải hiệp nhất?
Việc hiệp nhất giữa các Giáo Hội Kitô là điều cần thiết vì những lý do sau đây:
II. Làm sao để thực hiện đại kết?
Để thực hiện việc hiệp nhất với các Giáo Hội Kitô, Công Đồng Vatican II đưa ra một số nguyên tắc trong sắc lệnh về Hiệp Nhất (Unitatis Redingratio).
III. Hoạt động thực tiễn cho đại kết
Theo lời mời gọi của Công Đồng, Giáo Hội đà dấn thân vào những hoạt động cụ thể cho vấn đề đại kết. Một trong những cử chỉ quan trọng của Giáo Hội là việc hòa giải giữa Công Giáo và Chính Thống Giáo. Vì những lý do phức tạp, Giáo Hội Đông và Tây đã ra vạ tuyệt thông cho nhau vào năm 1054. Nhưng vào ngày 7/12/1965, Đức Giáo Hoàng Phaolô VI cùng với Thượng Phụ Athenagoras I của Constantinople chính thức xóa bỏ vạ tuyệt thông cho nhau.
Mới đây, Đức Thượng Phụ Bartholomew I hội kiến với Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Hai vị lãnh đạo tinh thần đã cùng ký vào bản tuyên ngôn chung nhằm xác định nỗ lực phát huy con đường đại kết qua việc đối thoại để hiểu nhau hơn.
Những hoạt động tương tự cũng diễn ra ở nhiều cấp bậc và hoàn cảnh khác nhau, ở các nước cũng như tại nước Úc này. Riêng tại Adelaide, cũng có những hoạt động thể hiện tinh thần đại kết. Chẳng hạn Interchurch Council, Ministers' Fraternal là những tổ chức nhằm qui tụ các giáo sĩ của các Giáo Hội Kitô với mục đích chia sẻ hỗ trợ và cầu nguyện cho nhau trong công việc mục vụ.
IV. Kết luận:
Vấn đề đại kết Kitô giáo là một phần quan trọng trong sinh hoạt của Giáo Hội. Công đồng Vatican II đã nêu lên vấn đề này và hiệu triệu mọi thành phần trong Giáo Hội tích cực góp phần kiến tạo con đường dẫn đến hiệp nhất giữa các người tin theo Chúa Kitô. Đây không phải chỉ là lời mời gọi mà còn là một mệnh lệnh vì hiệp nhất thuộc về bản chất của Giáo Hội. Giáo Hội đặt căn bản trên mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi. Chúa hiệp nhất trong ba Ngôi, thì Giáo Hội cũng phải hiệp nhất giữa các phần tử với nhau. Chúa Ba Ngôi là Tình Yêu. Giáo Hội rao giảng về Chúa và tình yêu. Do đó, nguyên tắc ngôn hành đồng nhất đòi buộc Giáo Hội phải thực hành những gì mình nói. Vì thế, mọi thành phần trong Giáo Hội luôn có bổn phận cầu nguyện cho hiệp nhất và hoạt động cho hiệp nhất trong các hoàn cảnh cụ thể và đa dạng của cuộc sống. Xin cho mọi Kitô hữu luôn ghi nhớ và thực hành ý nguyện của Thầy Chí Thánh Giêsu: "Xin cho chúng nên một".