XIN CHO CÀNH BÁM LẤY THÂN
Chúa ơi tội lỗi con nhiều,
Con đâu dám mộng những điều lớn lao.
Làm sao con dám với cao,
Là cành cây dại bám vào thân nho.Cuộc đời nhiều sóng gió to,
Đẩy lên vùi xuống khiến cho nát nhừ.
Trắng đen chẳng hiểu thực hư,
Tâm hồn thể xác lừ đừ cả hai.Hôm nay không biết ngày mai,
Vậy mà con vẫn miệt mài gắng công.
Nhiều đêm trăng rọi xuống trông,
Thấy con chưa ngủ, cõi lòng nát tan.Trăng cười hiểu thấu tâm can,
Xác thân nặng lắm muôn phần tội nhơ.
Đọc kinh cầu nguyện hững hờ,
Giận người, xa Chúa, nhà thờ bỏ luôn.Bịt tai che khuất tiếng chuông,
Giáo đường vọng lại theo luồng gió thu.
Bước chân trong đám sương mù,
Chân cao chân thấp mù u bám đầy.Thân con như chiếc lá bay,
Lung linh theo gió đắng cay theo mùa.
Lá vàng bán chẳng ai mua,
Từng đêm uống lại vị chua của ngày.Trước sau chỉ tại con đây,
Buông tay không nắm lấy Thầy thân nho.
Lòng con đầy ắp âu lo,
Lìa thân cành chết ra tro bụi trần.Xin cho cành bám lấy thân,
Để thêm nhựa sống đượm phần xanh tươi.
Để con vui với tiếng cười,
Cúi đầu con quyết cùng Ngài hiệp thông.Thy Vương