LY CÀ-PHÊ LỠ ĐỘ ĐƯỜNG.

Đưa người bạn về đến nhà xong th́ trời cũng đă sập tối. Tôi c̣n nấn ná uống thêm ly cà-phê, kéo vội điếu thuốc may ra tỉnh táo phần nào để chiến đấu với quăng đường về c̣n hơn 150 cây số - phải đi qua khúc đường đèo quanh co khúc khuỷu nguy hiểm làm tôi thấy cũng hơi 'nản chí anh hùng xa lộ'. Rời nhà người bạn được 20 phút, xe đang tiến gần vào đoạn đường đèo hiểm trở th́ tôi thấy đèn trong 'táp-lô' của xe báo hiệu là b́nh điện ắc-quy có vấn đề. Hơi lấy làm lạ v́ cái b́nh tôi mới mua được vài tháng c̣n mới 'cáo xèng xèng' thế kia mà chết thế quái nào được?! Hay là cái máy 'xạc' b́nh (alternator) đă ṃn cục than không c̣n 'xạc' nữa? Dù thế nào chăng nữa tôi cũng phải cố lết qua con dốc hiểm nghèo này cái đă rối tính ǵ th́ tính. Đoạn đường đèo trời tối đen như mực, thỉnh thoảng mới có chiếc xe chạy ngược chiều mở đèn pha chói chang vào mắt. Vừa qua cái khúc ngoặt thật hiểm nghẻo đầu tiên với tốc độ chỉ có 15km/h, tôi thấy vô-lăng xe như bị ai kéo tŕ lại - nặng như đang cầm lái cho chiếc xe semi-trailer 18 bánh vậy. Mặc dù không biết chính xác chuyện ǵ đang xảy ra cho chiếc xe nhưng tôi đă bắt đầu cảm thấy hồi hộp v́ sợ xe chết máy nằm ngay giữa đèo nơi không có chỗ để đậu ăn vạ bên lề, vả lại trời tối đen như mực thế này, không khéo xe cộ lên xuống lại phang cho 1 cái vào đầu hay đuôi th́ chẳng biết đường nào mà đỡ. Nhẩm tính cũng c̣n độ hơn chục cái khúc quẹo 'cùi chỏ' (elbow) nữa mới thoát qua khỏi đèo, tôi lẩm nhẩm đọc kinh "Kính Mừng & Thánh Maria...!" cầu cho cái xe ráng lết qua khúc đèo được b́nh yên! Ai dè sang cái khúc quẹo cùi-chỏ kế tiếp th́ tôi hoàn toàn không c̣n làm chủ được cái vô-lăng nữa! Nó cứng như là khúc gỗ 'căm xe ḅ', bẻ lái ở 180 độ cũng đă khó khăn rồi chứ đừng nói là bẻ quẹo gắt những khúc cua có góc 30 hay 45 độ! Mỗi lần qua cái khúc quẹo 'cùi chỏ' là chiếc xe chồm sang cả phía bên kia lề, choán nguyên khúc đường vừa hẹp vừa có độ dốc, mặt đường nghiêng nên rất dễ lật xe. Tôi phải mở đèn báo nguy 'emergency' và đèn pha để thấy phía trước mặt. Bụng đánh lô tô loạn xạ v́ biết hai cái đèn pha và 'emergency' hút điện rất bạo, b́nh điện mà cạn th́ tôi chỉ có nước nằm ngủ trên đèo nghe gío ŕ rào qua đêm. Nghe thấy 'lạnh cẳng' nhiều hơn là thú vị! 

Sau gần 1 tiếng đồng hồ vật lộn với con dốc và khúc đường đèo tôi mới lái xe lên được đầu dốc. Tôi thở phào nhẹ nhơm! Ngừng xe lại bên đường, tôi mở nắp ca-bô ra xem coi có ǵ khác lạ không? Tiếng máy xe vẫn nổ êm nhẹ và đều. Không có ǵ đáng lo lắm! Trời tối quá, mặc dù có ngọn đèn lù mù bên đường chiếu xuống nhưng tôi cũng chả thấy ǵ trong máy xe hay khám phá ra điều ǵ bất thường. Thôi đành liều vậy, "một liều ba bảy cũng liều" - tôi vừa chạy vừa nương máy. Xe chạy chầm chậm với tốc độ 60 hay 70km/h và ḅ về đến Moss Vale, một thị trấn nhỏ cách Wollongong khoảng 70 cây số lúc hơn 9 giờ khua. Cả thị trấn yên lặng không một tiếng xe hay tiếng chó sủa, ngay cả mấy cái trạm xăng Shell hay Mobile cũng đă tắt điện cài then đi ngủ kỹ! Tôi lại thầm th́ khấn nguyện các Đấng cho con 'vừa ḅ vừa lết' ra tới xa lộ "Hume Highway" đèn điện sáng choang rồi ra sao th́ ra, dầu sao cũng dễ xoay sở hơn là nằm trong cái thị trấn đèo heo hút gió này. Nghĩ thế nên tôi tăng tốc độ lên 80km/h mong sao ra khỏi đoạn đường chỉ có 'xe ngựa đi về một ḿnh tôi' vào giờ này! Xe vừa ra khỏi Moss Vale, đang đổ con dốc ngắn vào làng nhỏ Sutton Forest th́ cái xe hự hự lên mấy tiếng như người trúng phải luồng gió độc mà Đông y sĩ Hoàng Tuấn có giải thích đâu đó cho bạn đọc 'Dân Chúa'. Tôi đạp chân ga liên tiếp mấy cái nhưng thấy máy xe 'im như thóc ngâm'. Vừa kịp lúc trông thấy khoảng đất trống nhỏ bên lề tay trái và thả chiếc xe đă tắt máy trôi vào. Ngồi trong xe chưa biết phải định liệu ra sao th́ người bạn có lẽ cũng lo ngại đường xá nên gọi mobile phone xem tôi đă gần về đến nhà chưa? Khi biết xe tôi bị ăn 'pan' dọc đường và ngoài trời đêm sương đang xuống lạnh, anh bạn hỏi tôi xem gần đó có nhà ai c̣n 'hắt hiu vàng ánh điện câu' th́ vào xin ly cà-phê và xin tá túc giây lát cho ấm trong khi chờ xe từ nhà kéo lên 'viện binh'. Xe tôi may mắn nằm vạ trước một căn nhà khá lớn cách mặt đường khoảng chừng 10 hay 15 thước. Tôi đắn đo khá lâu v́ thấy ngại ngùng giữa đêm tối đến gơ cửa xin ly cà-phê lỡ độ đường thấy kỳ kỳ nên đành 'nhịn thèm nhịn nhạt' cắn răng ngồi chờ trong xe. Hơn 1 tiếng đồng hồ sau th́ cái lạnh đă phủ nguyên khối sắt thân xe, kiếng xe mờ mịt đầy sương đêm và tỏa cái lạnh vào trong thân xe. Tôi không mang quần áo ấm theo trong xe v́ chủ ư sáng đi chiều về nên đành cố chịu trận thêm 1 tiếng nữa để chờ người nhà lên đón. Hai hàm răng đă bắt đầu đánh ḅ cạp nhè nhẹ! Cuối cùng th́ ông 'Thần khẩu' và cái 'Phong hàn' đă nhập vào người tôi nên tôi mở cửa xe 'a thần phù' chạy vội sang căn nhà bên kia đường. Trong nhà vẫn c̣n ánh đèn điện đang tỏa sáng. Tay gơ vào cánh cửa mà hai đầu gối run cầm cập trước những ngọn gió lạnh của những ngày tàn đông vẫn c̣n se sắt thổi. Một người đàn ông khoảng chừng trung niên ra mở cửa hỏi tôi với giọng không được thân thiện cho lắm:

- What do you want?

Tôi giải thích cho anh ta là xe tôi bị chết máy và đang chờ người nhà đến rước, ngồi chờ trong xe lạnh quá nên tôi đến hỏi xin ly cà-phê lỡ độ đường uống để chống cái lạnh ngoài trời. Anh ta trả lời thản nhiên:

- Sorry, I am going to bed now!

Và lạnh lùng quay lưng, tay xoay nắm cửa khóa lại. Tôi run run giọng nói vói theo:

- Sorry to bother you. Have a good night!

Tôi chạy nhanh ra xe v́ lạnh đến rùng ḿnh, không khéo cái 'hàn khí' này sinh ra biến chứng th́ mệt! Ai mà ngờ cái chuyện đi xin ly cà-phê lỡ độ đường lại không thành. Thật là câu chuyện 'hiện thực' về xă hội nước Úc ở những vùng quê nơi mà những người dân quê chân chất chưa lây nhiễm cái bệnh thờ ơ và 'sống chết mặc bay' của người thành phố. Thế mà tôi cứ tưởng bở là sẽ được 'ăn cả' , ai dè 'ngả về không' như thế này. Cái lạnh h́nh như bây giờ trở nên buốt giá, thê lương hơn đang thâm nhập vào trong xe. Tôi nhủ thầm: 

- "Biết thế th́ đừng đi xin ly cà-phê th́ hơn ! Đỡ tủi." 

Tôi xoa hai tay vào nhau ma-sát mạnh để tạo nhiệt năng. Ḷng tôi chùng lại không biết nên buồn hay vui? Buồn v́ bị bạc đăi, buồn cho sự ơ thờ nguội lạnh của con người dành cho nhau, cho những người chẳng may gặp sự bất hạnh, thiếu may mắn hơn ḿnh trong một lúc hay hoàn cảnh nào đó? Nhưng tiếng lương tâm cùng lúc lại 'lên vùng' nhắc nhở tôi: "Thầy cũng đă từng bị thế gian chối bỏ và họ cũng đă chẳng đón nhận Thầy! Con là đệ tử mà muốn đưọc trọng hơn Thầy ư? " Thế th́ tôi đă là cái ǵ đâu mà phải đ̣i hỏi hoạch họe người ta phải mở cửa đón rước ḿnh, pha cà-phê cho ḿnh, tiếp đón ḿnh ân cần như là thượng khách. Tôi ngồi đó trong cái lạnh đang bủa vây tràn đầy trong ḷng xe. Ḷng tôi tê dại ra v́ chợt hiểu rằng tôi chưa quên chính ḿnh, tôi c̣n chuộng cái tôi của tôi lắm. Như cái lạnh đang ngấm dần vào người, tôi chấp nhận cái lạnh như hai người xa lạ bỗng một sớm nhận ra nhau là 'tri kỷ tri bỉ'. Tôi không cay đắng van xin cái lạnh đừng đến hay chạy trốn nó v́ chẳng phải tôi không có sự chọn lựa nào khác mà là tôi đă giang tay chấp nhận. Có thể là tôi đă t́m ra cái triết thuyết đơn giản trong cuộc sống - trong những đau thương, thất bại và cùng cực - chất chồng. 

Tự nhiên trong đầu tôi nảy sinh ra những lời biện minh cho thái độ của người đàn ông trong căn nhà trước mặt. Có thể ông ta đă mệt nhọc sau một ngày lao động vất vả - cần đi nghỉ sớm! Có thể ông ta e dè không muốn tiếp người lạ ban đêm - đề pḥng bất trắc chăng? Cứ thế tôi dựng lên những lập luận để bào chữa cho người đàn ông mà tôi đă bị khước từ ly cà-phê lỡ độ đường. Tôi đă đóng vai luật sư biện hộ thay v́ là người gơ búa kết tội. Sau cùng th́ tôi đạt được sự an tâm tự tại trong ḿnh, để t́m chút thanh thản, tôi ngả chiếc ghế xe ra phía sau cho thoải mái và nhắm mắt lại và lần hạt.

Tôi choàng ḿnh mở mắt v́ có tiếng ai gơ mạnh vào cửa kiếng xe bên ngoài. Tôi hơi sợ v́ giữa đoạn đường vắng nửa đêm thế này chả biết ai là ai? Nhưng rồi nhận ra khuôn mặt lờ mờ của người đàn ông trong căn nhà hồi năy dưới ngọn đèn vàng vọt chống sương mù trên đường. Tôi vội mở cửa xe. Trên tay ông ta lỉnh kỉnh nào là ly cà phê đang bốc khói, tay kia cầm cái chung nhỏ đựng sữa và hôp đường. Ông ta hỏi tôi:

- You like black coffee or white? Any sugar?

Tôi lặng người đi trong giây lát quên cả câu trả lời. Người đàn ông lập lại câu hỏi lần thứ hai - có lẽ nghĩ tôi đă bị cái lạnh làm đông đặc chăng? Tôi lắp bắp trả lời như không biết ḿnh đang nói ǵ:

- Black coffe please, no sugar!

Ông ta như không tin là tôi trả lời thật t́nh nên lại hỏi:

- Don't you want milk and sugar?

- No, Thank you very much.

Thoáng một cái ông ta đi nhanh như biến về hướng căn nhà như một cái bóng vừa hiện ra vài phút trước vậy. Tôi ấp ủ ly cà-phê lỡ độ đường đang nóng vào giữa hai bàn tay lạnh cóng - uống từng ngụm lớn vừa nóng vừa đắng... vào ḷng mà sao cảm thấy ngọt ngào trong hồn chi lạ. 
Trong "Đêm Đông" nỗi buồn của người bị hỏng xe, nằm ăn vạ bên lề đường giữa đêm tối thật là cô quạnh thê thảm. Vài lời cầu nguyện mộc mạc dâng lên Thầy Chí Thánh và có lẽ Thầy đă thấu t́nh cho người "cố lữ đêm đông không nhà"!

B.Đá - B.Vàng.