MỘT THOÁNG MỆT ..

Sáng sớm hôm nay, một buổi sáng Chúa nhật đầu xuân nắng ấm, h́nh ảnh tươi đẹp rực sáng của ṿm hoa trắng xoá trước cửa nhà đă đập ngay vào mắt tôi. Ngay chớp nhoáng, tôi cảm thấy thật phấn khởi vui tươi, cơ thể phấn chấn và đầu óc thật thảnh thơi. Ngước mắt nh́n lên ṿm trời xanh biếc, tôi thầm cảm tạ Thiên Chúa đă cho tôi có được cảm giác tuyệt vời đầu ngày.

Thường thường, ngày Chúa nhật là ngày tôi ưa thích, mọi việc tôi làm trong ngày đều chậm chạp như là cố kéo dài thời gian thảnh thơi của một ngày nghỉ ngơi, một ngày không phải chạy đua với công việc, một ngày an b́nh với tâm hồn lắng đọng.

Trở về nhà sau Thánh lễ sáng, tôi pha một ly cà phê và t́m một quyển sách nhỏ hoặc một tập san để vừa đọc vừa nghe nhạc. Nh́n thoáng qua kệ sách, đôi mắt tôi như được ai dẫn đưa để nh́n đến một b́a nylon với vài ba trang giấy và một tấm ảnh nhỏ, th́ ra đây là di ảnh của một cụ già "khách hàng" lâu năm của tôi và vài trang giấy đánh máy bài điếu văn mà người con trai của cụ đă đọc trong Thánh lễ an táng. Đọc qua bài viết thật cảm động nói về cuộc đời của một người phụ nữ / người vợ / người mẹ, cuộc đời bà được nhớ tới qua gương bền chí phấn đấu, hài ḥa yêu thương, và nhất là biết vui vẻ chấp nhận khi phải đương đầu với nghịch cảnh. Bao nhiêu năm qua, bà đă là khuôn mẫu của người vợ đảm đang và là người bạn chân thành là nguồn an ủi và khuyến khích chồng trong những lúc khó khăn. Bà là người mẹ hiền ḥa, nghiêm nghị luôn yêu thương chăm sóc cho đàn con. Trong những lúc nguy nan, bệnh hoạn, bà luôn vững tin trông cậy và phó thác hoàn toàn vào Thánh Ư Chúa, bà vẫn giữ tâm hồn b́nh thản và an vui. Vào những phút cuối đời trên giường bệnh, bà đă kêu gọi tất cả mọi người nắm tay đứng chung quanh giường và cùng hát một bài ca thánh mà bà rất yêu thích, và rồi... bà đă ra đi trong an b́nh trong khi mọi người vẫn c̣n đang tiếp tục hát bài thánh ca yêu dấu của bà...

Tôi được biết tin bà từ trần trong một dịp t́nh cờ. Một hôm, tôi đến làm việc tại nhà của bà Hellen hàng xóm với cụ bà vừa qua đời, khi đă làm xong việc và đang chào để ra về, bà Hellen có vẻ chần chừ với chút ngại ngùng khi hỏi tôi có biết là bà cụ hàng xóm đă qua đời không. Khi thấy sắc mặt đầy ngạc nhiên và sửng sốt của tôi khi nghe tin, bà Hellen nói tôi hăy đợi và bà t́m mang cho tôi mượn bài điếu văn và di ảnh của bà cụ. Tôi đă thật sự sững sờ khi biết được ngày bà cụ qua đời; bà đă ghé vào nơi tôi làm việc để chào thăm chỉ vài ba ngày trước khi bà từ trần. Tôi thầm an ủi chính ḿnh là trong công việc thường nhật, việc làm tương đối cực về tinh thần lẫn thể xác nhưng cũng có được nhiều niềm cảm mến ủi an, nhất là được quen biết và học hỏi những đức tính cao đẹp từ nhiều vị khách hàng quư mến. Cảm nhận và học được gương sống của một Kitô hữu qua bà cụ quả là một phần thưởng tôi được lănh nhận.

Nhưng thật là lạ, thay v́ tôi cảm nhận được sự an b́nh trong tâm hồn sau những giờ phút suy ngẫm cuộc sống của bà cụ đáng kính th́ tôi lại cảm thấy một thoáng mệt... vừa chớm đến trong tư tưởng. Không biết có phải v́ thấy được sức kiên tŕ phấn đấu, sẵn sàng chấp nhận mọi hoàn cảnh xảy đến trong suốt cuộc sống dài đăng đẳng của bà cụ làm tôi mệt, hay là nghĩ lại chính ḿnh đă biết bao nhiêu lần chán nản, thấm mệt khi mới chỉ gặp phải một vài vấn nạn trong cuộc sống. Có lẽ cả hai đều là nguyên do cho cảm giác thấm mệt bất chợt này...

Tôi nghĩ đến Chúa Giêsu Kitô, Ngài đă không ngừng cầu nguyện, như khi xưa tại vườn Gethsemene cơn mệt mỏi thể xác và tinh thần đă không làm Ngài ngưng cầu nguyện. Tôi lại nghĩ rằng: chắc chắc sự mệt nhọc sẽ không ít th́ nhiều ảnh hưởng đến những lúc cầu nguyện, nhưng có lẽ nếu chúng ta dâng những mệt nhọc và buồn năn lên Thiên Chúa qua lời cầu nguyện ngắn gọn và đơn sơ, th́ Thiên Chúa nhân từ cũng vẫn luôn thấu hiểu tận cùng tâm can của mỗi người chúng ta, Ngài biết chúng ta đang cần ǵ và lo lắng ra sao. Hăy đến và nằm gọn vào ṿng tay từ ái của Ngài, Ngài sẽ bổ sức và trao ban b́nh an cho chúng ta. Hăy xoa dịu cơn mệt mỏi thể xác, hăy chữa lành những âu lo trong tâm hồn bằng cầu nguyện. Cầu nguyện dẫn dắt chúng ta đến một vùng trời mới, nơi đó chúng ta sẽ được bổ sức, chúng ta sẽ được b́nh thản để có thể chấp nhận và phó thác mọi sự vào Chúa, biết vui sống một cách trọn vẹn như gương sáng lành thánh mà tôi đă học hỏi được từ bà cụ quư mến.

Ngẫm nghĩ được đến đó th́ h́nh như tôi tươi tỉnh hẳn lại, sực nhớ là ḿnh đang thong dong vui hưởng một ngày Chúa nhật an nhàn. Ḷng tôi chợt vui trở lại như lời nhạc "và con tim đă vui trở lại" đang văng vẳng từ cặp loa nhỏ ở cuối nhà.

Tâm Nguyễn

Brisbane, 03/10/2005