
NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN.
Từng tên người được đọc lên tiếng vỗ tay lốp bốp vang dội. Làm tôi liên tưởng đến những thân cây trên giàn hỏa bị đốt cháy, tiếng reo của lửa ḥa lẫn với tiếng nổ của cây bị ép vỡ ra v́ sức nóng. Đó là quang cảnh trong buổi đại hội giới thiệu những anh chị Cursillistas được chọn thay mặt phong trào làm việc trong 3 năm sắp tới.
Cây ơi! dù ngươi được nẩy mầm vươn lên chen chúc trong những cánh rừng hoang dă, hay ở công viên tươi mát, rồi cuối cùng vẫn là thân phận làm cây. Chỉ khác nhau ở chỗ có những cây giúp ích cho đời, có những cây mọc lên choáng chỗ, lại c̣n đem tai ương đến cho những thứ sống chung quanh nó! Cũng có những cây lớn lên theo năm tháng già khô héo rồi chết rũ. Có ai trong chúng ta nh́n thấy cây Cau chết rũ bao giờ chưa? Trông nó thảm hại, xơ xác với những tàu lá khô rũ xuống như cái thủ cấp của tên tử tội bị chém treo ngành!..(*).
Hôm nay anh chị như những thân cây được chồng chất lên nhau, để tạo nên sự lên kết giúp cho ngọn lửa cháy thêm mạnh, tỏa ra sức nóng và ánh sáng nhiều hơn. Nhớ lại lời cha linh hướng trong một bài chia sẻ: "Muốn làm việc được với nhau cần có sự hiệp nhất, và muốn hiệp nhất th́ cần có sự hy sinh chịu đau khổ". Trước khi anh chị dấn thân ra khơi, chắc anh chị đă nghĩ thấu điều này.
Với tâm t́nh của một người Cursillista cùng đồng hành, tôi muốn chia sớt với anh chị những nỗi nhọc nhằn trong 3 năm sắp tới. Dĩ nhiên khi bị đốt cháy trong công việc, bị đốt cháy trong những lời phê b́nh thiếu sự cảm thông nâng đỡ, và có thể bị đốt cháy bỡi chính người anh, chị em ḿnh khi làm việc với nhau. Anh chị chớ nản ḷng, càng bị đốt anh chị càng nên gắng bó xích lại với nhau, nâng đỡ nương tựa vào nhau, nhờ sức nóng từ tấm ḷng nhiệt thành của anh chị sẽ tỏa ra xua tan đi cái lạnh thiếu t́nh người, mang lại sự ấm áp cho những người chung quanh. Tôi biết chẳng những cá nhân tôi, mà c̣n có các cha linh hướng và c̣n nhiều, nhiều anh chị khác ở trong phong trào Adelaide, hay các phong trào bạn cũng đều thông cảm nâng đỡ, và cầu nguyện cho những người hy sinh gánh vác công việc chung của phong trào.
Tôi biết anh chị dấn thân lănh nhận công việc, chẳng phải v́ danh vọng, lợi lộc hay để được tiếng khen! V́ xét cho cùng làm việc chung, hơn nữa c̣n là việc tôn giáo, lại làm việc trong phong trào th́ quả là tận cùng bàn số rồi. Bỗng lộc không có, địa vị cũng chẳng thấy đâu lại thêm mất thời giờ. Tôi cũng hiểu được anh chị hy sinh những thú vui, hay những lúc sum họp gia đ́nh cuối tuần để có thời gian tham dự những buổi họp, hay có anh chị c̣n phải bỏ thời giờ đi làm những công việc khác v́ nhu cầu của phong trào. Đó là chưa kể c̣n đi tham dự những đại hội liên bang, hay có khi đại diện phong trào Cursillio ngành Việt Nam đi tham dự các đại hội quốc tế. Nghĩ tội cho người làm việc! Vừa bỏ thời gian công sức lo việc chung, lại c̣n bỏ tiền túi lo vé máy bay, tiền ăn ở để đi tham dự. Tôi thiết nghĩ chúng ta cũng có trách nhiệm chia sớt, để những anh chị gánh vác công việc của phong trào cảm thấy được quan tâm nâng đỡ. Nhờ vậy trong tương lai c̣n có người dám đứng ra để lo công việc chung.
Anh chị cũng phải chuẩn bị tinh thần của ḿnh để chấp nhận những lời phê b́nh chỉ trích, thường những trường hợp này do những người lúc nào cũng nghĩ đến những điều tiêu cực, không làm nhưng giỏi phê b́nh, hoặc lúc nào cũng có sáng kiến để người khác làm (c̣n ḿnh th́ bận lắm!..) Hoặc có phải làm th́ cũng giống như lời ông cha ta thường nói: "Mười voi không được bát nước xáo!" Họ thiếu sự thông cảm v́ ít khi mó tay vào làm việc nên không hiểu được. Họ đâu biết không phải người làm việc không nh́n thấy, không hiểu. Nhưng có những việc thật tế nhị đôi lúc phải âm thầm chịu đựng không nói được, và chỉ có những người dấn thân làm việc mới hiểu và thông cảm. Bởi vậy anh chị đừng trách họ. Chúng ta cảm tạ ơn Chúa v́ số người này rất ít. Lại có những người thích được tiếng, chỉ nhận việc nhưng không làm, hay có làm cũng chỉ làm chiếu lệ hoặc khất lần với nhiều lư do, đây là căn bệnh nguy hiểm làm cho công việc chung bị đ́nh trệ, gây cho anh em chị em khác nản ḷng. Căn bệnh này quả thật là khó trị, v́ nếu nói thật th́ mất ḷng có khi gây ra bất măn làm cho người khác hiểu lầm.
Sở dĩ tôi chia sẻ cùng anh chị những trở ngại có thể xảy ra trong khi làm việc, để anh chị biết rằng khi làm việc chung trong một tập thể cho dù tập thể đó là của tôn giáo, và nhất là phong trào Cursillo được tiếng một tập thể quy tụ những người có tinh thần hy sinh dấn thân. Đôi lúc chúng ta nên chấp nhận thực tế, và nh́n sự việc dưới nhăn quan của con người, đừng tự thần thánh hóa để rồi khi không được như ư chúng ta đâm ra chán năn dễ đi đến bất măn. Tôi xin góp ư cùng anh chị, chúng ta hăy nh́n mọi việc một cách b́nh thường. Nghĩa là có tốt và xấu đi đôi với nhau. Điều đáng mừng trong phong trào của chúng ta không thiếu ǵ những anh chị Cursillistas trung kiên và sẵng sàng hy sinh dấn thân, đó chính là những người bạn tông đồ chí thiết mà Thầy gởi đến để an ủi nâng đỡ anh chị khi làm việc.
Trong câu chuyện "Con Chồn Tàn Tật" của Linh mục Anthony De Mello, SJ có đoạn viết:
- Tôi thấy ngoài đường một em bé trần truồng, đói khát và rét run. Tôi phẫn uất thưa với Chúa: "Tại sao Chúa lại để cho sự việc đó xảy ra? Tai sao Chúa không làm ǵ hết?"
Chúa không trả lời. Đêm đó bất ngờ Chúa nói:
- "Dĩ nhiên cha có làm. Cha đă tạo dựng nên con đấy"
Qua câu chuyện trên tôi cảm nghiệm được mỗi người trong chúng ta không một ai là vô dụng, như dụ ngôn về những nén bạc. Liệu chúng ta có xữ dụng nén bạc Chúa trao hay cất đi, hay chôn dấu để rồi thốt lên: "Tại sao Chúa lại để những sự việc đó xảy ra?.. Tai sao Chúa không làm ǵ hết?"
Anh chị thân mến, tôi biết anh chị đă dừng lại trong thời điểm nào đó của cuộc đời ḿnh, để suy ngẫm câu: "Cha đă tạo dựng nên con đấy", và anh chị đă đáp trả lại lời của Thầy. Anh chị hiên ngang bước xuống thuyền ra khơi như cậu thanh niên trong câu chuyện: "Chính Lúc Quên Ḿnh" (**). Anh chị cứ vững tin một khi Thầy đă chọn chúng ta, chắc chắn Thầy sẽ có cách làm của Thầy. Cho dù công việc có khó khăn nhưng hăy tin tưởng và luôn nhớ rằng c̣n nhiều, nhiều anh chị Cursillistas tuy không nói ra nhưng thông cảm, luôn âm thầm nâng đỡ và cầu nguyện cho quư anh chị.
Tôma LĐ Hải.
Sa-Tháng 10-2004
(*) Lối chém của những tay Đao Phủ chuyên nghiệp, đầu bị đứt nhưng không rơi xuống đất v́ c̣n miếng da ở cổ giữ lại.
(**) Sách "T́nh Yêu Mạnh Hơn Sự chết" Tg-Thiên Phúc. (Tr .111)