CHO ĐI NIỀM HY VỌNG

Trong đời sống, có rất nhiều thứ mà người ta có thể cho đi như cho đi thời giờ, khả nặng, tiền bạc hay cơm áo...Tuy nhiên còn một điều rất là quan trọng và quí báu mà rất ít người nghĩ đến để cho đi, để ban tặng. Đó là cho đi niềm hy vọng như câu chuyện " Bốn ngón tay" mà tôi mời bạn cùng đọc với tôi ngày hôm nay.

“Lúc mới sinh ra, cậu bé đã bị mù. Khi cậu lên 6, một việc xảy ra làm em không tự giải thích được. Buổi chiều nọ, em đang chơi đùa cùng các bạn, một cậu bé khác đã ném trái banh về phía em. Chợt nhớ ra cậu bé la lên:

- Coi chừng ! Quả banh sắp văng trúng đấy.

Quả banh đã đập trúng người cậu, và cuộc sống của cậu không như trước đây nữa. Cậu bé không bị đau, nhưng cậu thật sự băn khoăn.

Cậu quyết định hỏi mẹ:

- Làm sao cậu ta biết điều gì sắp xãy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó ?

Mẹ cậu thở dài, bởi cái giây phút bà e ngại đã đến! Đã đến cái thời khắc đầu tiên mà bà cần nói rõ cho con trai mình biết: "Con bị mù!".

Rất dịu dàng bà cầm bàn tay của con, vừa nắm từng ngón tay và đếm:

- Một - hai - ba - bốn - năm. Các ngón tay này tựa như năm giác quan của con vậy. Ngón tay bé nhỏ này là nghe, ngón tay xinh xắn này là sờ chạm, ngón tay tí hon này là ngửi, còn ngón bé tí này là nếm ...".

Ngần ngừ một lúc , bà tiếp:

- ...Còn ngón tay tí xíu này là nhìn. Mỗi giác quan của con như mỗi ngón tay, chúng chuyên chở bức thông điệp lên bộ não con".

Rồi bà gập ngón tay bà đặt tên "nhìn", khép chặt nó vào lòng bàn tay của con, bà nói:

- Con ạ! Con là một đứa trẻ khác với những đứa khác, vì con chỉ có bốn giác quan, như là chỉ có bốn ngón tay vậy: một - nghe , hai - sờ, ba - ngửi, bốn - nếm. Con không thể sử dụng giác quan nhìn. Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con điều này. Hãy đứng lên con nhé.

Cậu đứng lên. Bà mẹ nhặt trái banh lên bảo:

- Bây giờ con hãy đặt bàn tay của con trong tư thế bắt trái banh.

Cậu mở lòng bàn tay và trong khoảnh khắc cậu cảm nhận được quả banh cứng chạm vào các ngón tay của mình. Cậu bấu chặt quả banh và giơ lên cao.

- Giỏi ! Giỏi ! - Bà mẹ nói - Mẹ muốn con không bao giờ quên điều con vừa làm. Con cũng có thể giơ cao quả banh bằng bốn ngón tay thay vì năm ngón. Con cũng có thể có và giữ được một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan thay vì năm nếu con bước vào cuộc sống bằng sự nỗ lực thường xuyên!

Cậu bé không bao giờ quên hình ảnh "bốn ngón tay thay vì năm". Đối với cậu đó là biểu tượng của niềm hy vọng. Và hễ cứ mỗi khi nhụt chí vì sự khiếm khuyết của mình, cậu lại nhớ đến biểu tượng này để động viên mình. Cậu hiểu ra rằng mẹ cậu đã nói rất đúng. Cậu vẫn có thể tạo được một cuộc sống trọn vẹn và giữ lấy nó chỉ với bốn giác quan mà cậu có được.”  

Bạn thân mến! Câu chuyện “Bốn Ngón Tay” làm tôi bỗng chợt nhớ tới chị Hằng sứt môi của Giáo xứ Phú Trung.

Hồi đó còn bé tí xíu, khoảng 20 năm về trước, tham gia khóa nhạc lý trong giáo xứ dành cho các anh chị ca đoàn Con Đức Mẹ. Nơi đây tôi đã được tiếp xúc với chị Hằng thaät laø gần gũi. Tiếng cười của chi luôn luoân đi trước vì chưa nhìn thấy chị là đã nghe thấy tiếng nói tiếng cười của chị rồi. Chị Hằng bị sứt môi còn có biệt hiệu là “Chị Hằng Ngọng”, vậy mà chị vẫn lên đọc Thánh thư, hát trong ca đoàn, còn sinh hoạt và phục vụ rất hăng say cho giáo xứ.

Nụ cười trên đôi môi sứt của chị Haèng troâng gioáng như một bông hoa bị rách vì khi mới chớm nụ nó đã bị sâu ăn, chim mổ hay bị gió mưa vùi dập nhưng laïi là nụ cười tươi nhất và xinh xắn nhất mà tôi được nhìn thấy từ trước đến nay. Bôûi vì nụ cười trên đôi môi sứt của chị đã làm cho những ai được nhìn thấy là “bị” cười lây và quên ngay mọi ưu tư phiền muộn. Nụ cười giòn tan aáy nhö ñoùa hoa đón nhận nguồn sống thật dồi dào từ thân cây laø tâm hồn dí dỏm, thân thiện của chị, ñeå roài maõi nở tươi thật rực rỡ, khoe trọn vẹn hương sắc của mình trong ánh bình minh

Nụ cười dễ thương ấy đã ngủ yên trong tiềm thức của một con bé mới lên chín tuổi để rồi sau bao nhiêu tháng năm, hôm nay đã sống lại vaø đem ñeán cho tôi sự ấm áp, lạc quan cuøng vôùi niềm hy vọng vào tương lai.

Xin cám ơn chị Hằng đã cho tôi nụ cười tươi nhất. Xin cảm tạ Trời đã trao tặng cho cuộc đời những hương vị thật thú vị và độc đáo của những bông hoa “bị rách” để rồi trong những lúc cô đơn đau khổ tột cùng của những “sứt mẻ”, những thua thiệt, nụ cười xinh xắn trên đôi môi sứt ấy đã thêm nghị lực và can đảm để tôi nhoẻn miệng cười thật tươi với chính mình, với cuộc đời trong hy vọng và tin tưởng tôi cũng sẽ tạo được một cuộc sống thật ý nghĩa, thật trọn vẹn.

Người Tình Mãnh Liệt

Lễ Các Linh Hồn 2004