HĂY
ĐẾN MÀ XEM
Mơ Đại
Hội
1.
Nếu như
những gịng chữ này được quư anh chị đọc
đến vào trung tuần tháng 11 th́ chỉ c̣n 7 tuần
(= 49 ngày) nữa, chúng ta sẽ gặp nhau ở đại
hội tại St Bedes College. Xin hỏi nhỏ là anh chị
đă ghi danh chưa?
Theo báo cáo chính
thức th́ ở Úc chúng ta hiện nay đang có hơn
1,700 cursillitas Việt Nam sinh sống. Thử hỏi rằng
sẽ có bao nhiêu người trong số đó đến
tham dự đại hội Cursillo Úc Châu ngành Việt Nam
lần thứ hai vào tháng Giêng năm 2005.
Hăy thử tưởng
tượng rằng quư vị có con cháu trong nhà làm đám
cưới, ta gửi thiệp hồng đi như bươm
bướm th́ hy vọng sẽ nhận được
hồi âm khoảng bao nhiêu phần trăm? Ắt nhiên là
nếu chỉ có khoảng phân nửa số người
được mời nhận lời đi dự đám cưới
th́ chúng ta đă có phần hơi buồn, bởi ở
đời, có đi có lại,
sao chẳng nể mặt nhau mà đi cho một cái. Do
đó con số dự trù khi mời đám cưới thường
là khoảng 70% đến 80% khách được mời
đến tham dự.
Ấy thế mà
nếu ứng dụng chuyện đó vào đại
hội của chúng ta th́ nếu có được một
phân nửa các cursillistas ‘hồ
hỡi phấn khởi’ kéo nhau về Melbourne vào tháng
Giêng, nghĩa là có được 850 anh chị em th́ chúng
ta đă mừng to đến độ anh Trưởng Ban
Điều Hành không chừng sẽ... nói không nên lời.
Thế nhưng Ban Điều Hành đại hội nào
đâu dám ‘trèo cao té đau’,
lại chỉ dám nghĩ đến 1 con số khiêm
tốn hơn là từ 12% (204 người) đến 20%
(340 người) trong tổng số cursillistas VN tham dự là
đă quư hóa rồi.
Quư vị nghĩ
sao chứ mơ tôi thấy dự đoán như vậy mà
thực sự xảy ra th́… hơi ít. Sao
lại không về? Phải chăng như 1 bữa
tiệc dọn lên đồ ăn không vừa miệng nên
không có người tới? Hay không biết để mà
đi Hoặc để phút
chót mới ghi danh xem ḿnh có bị kẹt bất ngờ ǵ
hay chăng?
Một trong lo
lắng của Mơ tôi là có phải là v́ chúng ta chưa
thấy có một quyến rũ thực sâu đậm nào
đó để đại hội là chuyện nhất
định phải đi của tất cả mọi người
lớn nhỏ mà chỉ là nơi bàn tính cho những người
có trách nhiệm hay sao? Mà ai là người có trách
nhiệm ở đây chứ? Phải chăng chỉ là Ban
Đại Diện và các VPĐH các điạ phương?
Nh́n vào cơ cấu Phong Trào, không biết quư vị nghĩ
sao chứ Mơ tôi thấy Trường Lănh Đạo là 1 cơ cấu
tuyệt diệu cho mọi người có cơ hội
đóng góp và ưu tư vào việc chung ở mọi nơi.
Nếu nghĩ thế, sao không cứ nghĩ rằng từ
4 giờ chiều thứ Sáu 7/1/2005 đến 4 giờ
chiều ngày Chúa nhật 9/1/2005 là một phiên họp Trường
Lănh Đạo toàn quốc (trong đó vừa gặp
mặt, rồi lại được nghỉ ăn,
nghỉ… đi chơi, có người lo cho cả).
2.
Bây giờ không
nói đâu xa xôi. Cứ so sánh Đại
Hội và Khóa Ba Ngày th́ thấy rơ.
Nay mà tổ
chức Khóa Ba Ngày th́ ai cũng phấn khởi ra đi làm
trợ tá. Bận việc ǵ th́ cũng ráng bỏ sang 1 bên
để đến hiện diện v́ lúc đó chúng ta t́m
cách mang khuôn mặt của Thầy
Chí Thánh đến cho các khóa sinh. Thế chẳng
lẽ chỉ có ở Khóa Ba
Ngày chúng ta mới đem khuôn mặt của Chúa Kitô
đến cho người khác hay sao? Ở Đại
Hội chúng ta cũng là trợ tá, mà là trợ tá cho
nhau đó chứ? Há đó chẳng phải là chúng ta cũng
đang t́m cách mang khuôn mặt Chúa Kitô đến cho nhau.
Thế cho nên
nếu nay chúng ta lấy tinh thần của Khóa
Ba Ngày để ứng dụng cho đại
hội toàn quốc lần thứ hai th́ trong chúng ta không
ít người đă có cơ hội làm người
bảo trợ cho những anh chi em khác đi khóa. Khi
đó, chúng ta đă khích lệ, cầu nguyện, viết
palanca và chào đón những người ḿnh bảo
trợ đó đi khóa. Nếu nay ngồi lại đếm
thử không chừng những anh chị đi khóa 1, khóa 2
cũng đă bảo trợ cả chục hay cả trăm
người.
Những
người đó đang ở đâu? Có c̣n sinh hoạt
với Phong Trào hay chăng?
Nay đi đại hội, sao ta cũng không đem tinh
thần bảo trợ ra, gom hết những người ḿnh
bảo trợ từ đó đến nay ghi danh đóng
tiền và khích lệ họ cùng đi. Chẳng mấy
chốc, anh khóa 1 ghi danh cho chục anh chị ở các khóa
10,11,12, và rồi các khóa 10,11,12 lại ghi danh cho các khóa
đàn em. Ghi danh kiểu đó th́ chẳng lo ǵ mà chúng ta
đi không đi đông phải không các anh chị.
St Bedes College không
chừng phải làm ‘nhà trắng’ như dạo nào
ở Sydney để có chỗ cho tất cả các tham
dự viên ăn ở. Việc tắm rưả lúc đó
chắc cũng chẳng lo, v́ gần biển, cứ
thế 1,2,3 chúng ta cùng xếp hàng chạy ra biển nhúng
người 1 cái là xong chuyện ngay. Ba ngày không tắm
nghe đâu đối với nhiều người cũng là…
chuyện nhỏ.
3.
Ngày thứ
bảy 23/10 vừa qua, Ban Điều Hành đại
hội đă đi tham quan St Bedes College. Nơi xưa
chốn cũ của những kỷ niệm đầy
ắp từ những Khóa Ba Ngày đă tổ chức
tại đây lại hiện ra. Thế nhưng việc phân
phối pḥng ốc tất nhiên phải khác với Khóa Ba
Ngày. Nh́n bản đồ trước khi đến, đă
có những dự trù dùng nơi làm pḥng ngủ khóa sinh
dạo nào làm nơi sinh hoạt chính, ở bên hông
hội trường này lại có sẵn dàn bếp tha
hồ cho Ban Ẩm Thực trổ tài, nấu nướng
xong, ta kéo màn kéo th́ mọi người có thể ăn
tại chỗ không mất thời giờ. Thế nhưng
vừa đến cửa th́ thầy hiệu trưởng
đă chặn lại báo tin buồn: nhà trường
dự trù sẽ sửa chữa lại khu vực này sau
Noel và việc này kéo dài suốt tháng Giêng thế nên trong
thời gian chúng ta dự trù tổ chức đại
hội, căn pḥng này không có thể xài, phải xài nơi
khác.
Thế là có
anh chị thầm thĩ cầu mong nhà thầu xây cất
cũng... nghỉ chơi ăn Noel hơi kỹ, đến
ngày 10/1/2005 hăy khởi công; hay nhà trường thay đổi
ư kiến cứ để vậy thêm năm nữa, c̣n
tốt chán, dịp khác mới sửa chữa. Dù vậy,
mọi sự phó thác trong tay Chúa, mọi người đă
đi tham quan và lại tiếp tục xoay sở để
thích ứng với hoàn cảnh mới. Chật vật hơn,
khó khăn hơn nhưng những thử thách trên
đường đời nào nhằm nḥ ǵ cho những người
có quyết tâm lớn nhất định tổ chức 1
đại hội toàn quốc nhớ đời ở nước
Úc.
Sau 1 ṿng tham
quan, mọi người tập trung ở nhà ăn để
tính toán dự thu dự chi cho đại hội với
những con số tối đa phác hoạ để các
ban ngành dù có tính làm lớn cũng biết giới
hạn tiêu xài ra sao. Mọi người đều tự
tin là dù có những toan tính thêm quà lưu niệm, mua dàn
âm thanh mới nhưng nhất định là phải... dư.
Hăy lạc quan yêu đời
v́ đó là đặc tính của người cursillistas
trong mọi hoàn cảnh: Một
tay nắm lấy Chúa, một tay nắm lấy anh em. Khóa
Ba Ngày tổ chức, các khóa sinh nào đâu phải
buộc đóng góp đồng nào mà có bao giờ
thiếu, nay ta đă có những $80 mỗi đầu người
đóng trước th́ sao lại lo thiếu. Nghe đâu
anh CT VPĐH Melbourne đang đi t́m các vị mạnh thường
quân hỗ trợ tài chánh cho đại hội. Quư vị
nào chưa bị ‘gơ
cửa’ mà sợ bị ‘bỏ quên’, có thể liên lạc với anh
ấy qua điạ chỉ i-meo quangminhmc@rabbit.com.au.
Trong lúc này nghe đâu để có tiền trang trải
những chi phí trước khi các nơi gửi lệ phí
tham dự về, cũng đă có mấy anh chị em
cursillistas ứng trước cho mượn được
$10,000. Xem ra có khó khăn nào mà khi ta đồng ḷng
lại không thực hiện được đâu.
Trong phiên
họp này, Ban Điều Hành đại hội cũng tŕnh
chiếu 8 mẫu logo được người hoạ sĩ
tài hoa của chúng ta ở Canberra là anh Lê Phát phác hoạ.
Cuối cùng, qua tham khảo với Ban Đại Diện
mẫu thứ 8 đă được chọn lựa. Phe ta
bỗng dưng cảm thấy phấn khởi hơn, như
thấy mọi việc... gần đến hơn: anh TBĐH
vội vă yêu cầu BĐD gửi ngay cho master copy để
in folder cho thật đẹp, anh phó nội vụ th́ tính
nhân cơ hội này làm thêm vài món quà lưu niệm
với logo đủ mầu đủ sắc cho hợp
với tinh thần De Colores để tặng các tham dự viên. Nếu lỡ thiếu, ta cho thiếu luôn: BĐD là
Ban Tổ Chức đại hội chắc cũng sẽ
chơi đẹp vào phút chót, không để VPĐH
Melbourne đứng ra nhận điều hành đại
hội phải...‘từ
chết đến bị thương’ và không
chừng trích quỹ gửi cho bù lỗ ngay chẳng
ngại chi đúng không... anh Bội? (nghe
đâu chỉ có quỹ các VPĐH điạ phương
th́ c̣n có ít nhiều chứ quỹ BĐD cứ là
quỹ âm, lấy đâu mà ứng với bù).
4.
Nghe đâu những mẫu quảng cáo về đại hội theo đề nghị của anh Tâm, tân chủ tịch phong trào đă có 1 số phản ứng thuận lợi và đă có nhiều anh chị em cursillistas khắp nơi t́m cách ghi danh về Melbourne một phen. Mơ tôi cũng sốt ruột như mọi người nên trước khi gửi bài này lên cho Bản Tin Ultreya cũng đă vội vă vào internet coi giá cả vé máy bay ngày hôm nay ra sao, và mong rằng ở khắp nơi các anh chị em cursillistas cũng đă bắt đầu thu xếp mua vé theo từng nhóm cùng đi cho vui và tiện việc đón rước. Hăng Jetstar nghe đâu đang quảng cáo giá chỉ có $49 một chiều, nhưng Jetstar lại bay giới hạn 1 số tuyến đường bay chứ không phải ở đâu cũng có chuyến.
Xin
lưu ư là mỗi ngày các hăng máy bay đều có thể
câu khách bằng cách cho thêm ra 1 số vé với giá
rẻ; tạo nên t́nh trạng mới tối hôm qua mua vé
mắc, sáng hôm sau lại mua vé rẻ. Bằng chứng là
anh CT phong trào đă mua vé từ Sydney đến Melbourne sau
khi Mơ tôi vào internet, thế mà anh lại có thể mua vé giá
chỉ có $76 mỗi chiều, trong khi Mơ tôi t́m mỏi
mắt cũng không thấy giá này ở ngày hôm trước.
Đặc biệt là chuyến về của anh vào
chiều Chúa nhật, ngày hôm trước Mơ tôi coi th́ giá
rẻ nhất cho chuyến đó là $121 (mắc gần
gấp đôi). Thôi th́ ta cứ kiên nhẫn vào đi vào
lại, ai rảnh rỗi vào mua luôn cho cả nhóm. Biết
đâu từ nay đến Noel mấy hăng máy bay chẳng
bán sale $39 hay $49 tiền vé 1 chiều. Thế nhưng
cứ chờ, nhiều khi lại... hết vé thật th́ cũng
phiền!!!
Thế nhưng
không phải chỉ có máy bay là phương tiện di
chuyển đến Melbourne. Hay là mỗi tiểu bang mượn
vài ba cái xe buưt cùng đi cho vui, cứ thế đến
thẳng St Bedes College chẳng cần ai đón đưa.
Vừa đi vừa ngắm cảnh không chừng lại
vui hơn.
Ở Tây Úc,
từ Perth đi ngang qua Adelaide nghỉ xả hơi rồi
vớt thêm 1 mớ cùng đi, không chừng như vậy
đại hội không chỉ bắt đầu lúc 4
giờ chiều thứ sáu 7/1 mà đă bắt đầu
từ thứ hai 3/1 (nghỉ Tết Tây bù). Anh Phùng
ngọc Thanh tân CT ở đây chắc cũng hân hoan đón
khách đường xa về trung tâm nghỉ chân, nhậu
1 bữa với cha Huy, cha Tâm, cũng toàn là dân cursillo
cả.
Ở Brisbane,
anh Tân Chủ Tịch BĐD ghé qua Sydney đón anh
đương kim chủ tịch, xong ṿng qua Canberra đón
khách. Vừa đi vừa bàn tính, ắt như vậy
đường đến Melbourne cũng không xa. Nhớ tháng
trước đây anh Hà, TB-ĐH đă không ngại sương
gió lái xe một ḿnh từ Melbourne lên Canberra để bàn
chuyện đại hội cùng quư anh. Về đến nhà
vẫn cười toe toét, thay quần áo đi làm ngay.
Hăy
đến mà xem,
bởi v́... đường đi khó không khó v́ ngăn sông
cách núi.
Hẹn gặp
quư anh chị lúc 4 giờ chiều ở St Bedes College.
MƠ ĐẠI HỘI.