ƠN TRÊN

Trung tuần tháng 8, tôi nhận được điện thư của chị Thy Loan, ban Truyền Thông Canberra báo tin cho biết bạn Văn Đức Thạch đă bị tai nạn trầm trọng tại Việt Nam, có thể nguy hại đến tính mạng và xin kêu gọi cầu nguyện. H́nh ảnh Thạch hiện rơ lên ngay trước mặt: một người ḥa nhă vui vẻ và đẹp trai; một người tài năng, hăng hái trong mọi công việc mà sao lại chịu một sự khó quá thể thế này. Lẽ nào "Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen!". Tôi bàng hoàng nhớ lại những tai nạn xe cộ đă được chứng kiến và tưởng tượng đến h́nh ảnh Thạch bị nạn. Tôi không dám để trí tưởng tượng đi xa hơn v́ ghê gớm quá... Vội dâng lên một lời nguyện và gởi điện thư đi khắp nơi để báo tin và kêu gọi cầu nguyện cho Thạch.
Liên lạc qua lại bằng điện thư liên tục, tôi nhận được những tin mỗi ngày một khả quan hơn. Rồi Thạch được chuyển qua Thái Lan chữa trị tạm, sau đó trực chỉ về bệnh viện Canberra điều trị tiếp...

Tôi tin tưởng Thạch đă nhận được rất nhiều lời cầu nguyện từ khắp nơi, đặc biệt tại Canberra là nơi Thạch luôn tích cực sinh hoạt và phục vụ, cùng được mọi người thương mến. Tôi cảm thấy an tâm và tin Thạch sẽ vượt qua được cơn khó khăn này. Tôi càng tin tưởng hơn khi nhớ lại Thạch mới nói Rollo Sùng Đạo tại các khóa ở Melbourne và Brisbane vào đầu năm trước. Trong những tháng dài chuẩn bị và sống với Rollo, rồi lại tiếp tục sống với Rollo hơn một năm nay, tinh thần Rollo hẳn đă thấm sâu vào cuộc sống và giúp Thạch sống kết hợp mật thiết với Thầy. Có Thầy cùng đồng hành th́ chắc chắn sẽ t́m thấy những niềm vui ẩn dấu trong những thử thách và đau khổ. 

Có đến thăm trực tiếp, mới thấy những điều phi thường xảy ra cho Thạch trong biến cố này. Rơ ràng đó là những hoa trái của lời cầu nguyện. Qua những chia sẻ của Thúy Hằng và của chính Thạch, Chúa đă làm rất nhiều sự lạ lùng, và chỉ cần thiếu một sự lạ cũng đủ cho Thạch từ giă cơi đời. Sự lạ lớn lao tôi nhận thấy ngay là sự vui vẻ, b́nh an thư thái mà Thạch đang có. Tôi biết Thạch rất kiên cường trước biến cố này, nhưng không thể tưởng tưởng tượng Thạch lại b́nh an tới mức đó. Hăy tưởng tượng một người với vết thương chí mạng, xương gẫy dập lung tung phải kiềng phải giữ bằng những thanh i-nốc ḷi cả ra ngoài, rồi phải nằm suốt hơn cả tháng th́ phải đau đớn khó chịu lắm chứ. Chịu đựng được đă là giỏi, mà đây Thạch vẫn coi như pha, vẫn cười, vẫn đùa giỡn thoải mái; lại c̣n cố t́nh cười khoe hai cái răng cửa đă bị gẫy đi lúc nào không hay!

Tôi được biết Thạch bị tai nạn sau khi đến với Mẹ La Vang, Thạch tin tưởng có sự can thiệp của Mẹ. Tôi cũng tin như vậy, Mẹ không những đă giúp tai qua nạn khỏi phần xác, nhưng c̣n bồi bổ nhiều về tinh thần. Những ngày nằm khó chịu trên giường bệnh là lúc Thạch cùng với Mẹ sống theo khuôn mẫu của Thầy, cùng với Mẹ để suy niệm trong niềm tin phó thác. 

Cùng với Mẹ, nghịch cảnh và thử thách đă không ngăn cản được Thạch tin cậy vào Thiên Chúa và vẫn lạc quan bước tới như câu chuyện dụ ngôn "Giũ đất xuống và bước lên trên" của chú lừa già bị chôn dưới giếng. Dù đất có phủ trên lưng, lừa ta cứ lắc lưng giũ xuống để rồi nhờ chính những ḥn đất này, lừa ta lại càng bước lên cao và ra khỏi giếng. 

Cùng với Mẹ, Thạch đă dám chấp nhận số phận b́nh thường của con người "sông có khúc, người có lúc". Và hơn thế nữa, Thạch sẵn sàng và vui vẻ vác thập giá trên vai như ngọn đuốc sáng, để nhận lấy mối phúc mà xưa kia Thầy đă hứa "Phúc cho ai sầu khổ đau đớn, v́ họ sẽ được Thiên Chúa ủi an". Cái phúc này không chỉ là hứa hẹn một phần thưởng trong tương lai, mà chính là cái phúc ở ngay hiện tại... Giờ đây hẳn Thạch lại cảm nghiệm rơ ràng hơn về "ách Ta êm ái, gánh Ta nhẹ nhàng" và có thêm nguồn sinh lực, để rồi tuy đau đớn vẫn c̣n, nhưng sẽ tiếp tục vượt qua những khó khăn tiếp nối.

Trong biến cố của Thạch, tôi cũng thông công ăn ké được nhiều sự, như là món quà Thầy ban thêm làm hành trang cho cuộc sống. Lúc đó đang coi Thế Vận của những người tàn tật, lại nh́n được sự lạc quan yêu đời của Thạch, th́ sự khó của ḿnh xem ra c̣n nhẹ nhàng lắm. Cám ơn tấm gương anh dũng đáng trân quư và học hỏi, nhất là càng ư thức hơn về sức mạnh vạn năng của lời cầu nguyện. 

Ngày hôm nay Thạch đang trên đường b́nh phục với một đôi hia vạn dặm, một tiến triển không ai ngờ. Tuy vẫn c̣n nhiều điều muốn chia sẻ, nhưng người hùng đang khỏe lại, nên phải dành biến cố này cho chính đương sự. Đă ba tháng nằm gẫm suy và cùng với Mẹ "ghi nhớ tất cả những điều ấy trong ḷng" th́ rồi đây Thạch sẽ viết lại đầy đủ, chúng ta cứ tha hồ mà đọc. Nhận nhưng không th́ cũng cho đi nhưng không ông bạn nhé, nhất là đừng quên điều đă hứa.

Nguyễn Văn Bội