TÂM T̀NH VIỆT

Chim xa cành c̣n thương cây nhớ cội,
Người xa người tội lắm người ơi!

Là người Việt Nam! Bạn hăy thử lắng đọng tâm hồn, nhắm đôi mắt lại và để cho hai câu ca dao trên vang lên trong tiềm thức của ḿnh. Bạn sẽ cảm thấy tâm hồn ḿnh lâng lâng với cảm xúc ban đầu thật êm ái nhưng dần dần thấm sâu hơn để rồi cảm nhận được một sự xúc động rất tha thiết và mănh liệt, có thể làm cho bạn bùi ngùi ứa nước mắt. Phải chăng đó là t́nh tự dân tộc đang sống dậy trong ḷng bạn? Có phải những h́nh ảnh của dĩ văng đang trở lại một cách sống động và cả những ǵ tưởng chừng bị chôn vùi từ lâu nay lại được hai câu ca dao trên khơi lại? Nếu những cảm xúc nêu trên không xẩy ra với bạn lần đầu, nhưng tôi tin chắc rằng nó sẽ đến với bạn, nếu bạn lập lại nhiều lần nữa, v́ hai câu ca dao này mang nặng tâm t́nh ĐẤT NƯỚC VÀ CON NGƯỜI VIỆT NAM.

Dân tộc Việt Nam vốn coi trọng lối sống cộng đồng, người ta sinh sống bao bọc nhau trong cộng đồng thôn làng. Có thể nói, nhiều khi rất cực đoan khi mà trai gái chỉ thành lập gia đ́nh với những người cùng làng cùng thôn: "Má ơi đừng gả con xa, Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu." Hay "Gả con gần, có bát canh cần nó cũng đem cho." Hoặc "Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn." Thậm chí những người bỏ làng nước ra đi thường bị coi là tha phương cầu thực (không biết có phải v́ vậy mà đất nước bị chậm tiến hay chăng?). V́ thế con chim v́ hoàn cảnh phải xa ĺa cái tổ của ḿnh, nhưng không bao giờ có thể quên được ngọn cây đă nâng đỡ cái tổ cũ đó. Huống chi con người sống bất cứ nơi đâu, dù nơi đó đời sống tốt đẹp hơn quê xưa chốn cũ của ḿnh, nhưng lúc nào cũng trông mong có được ngày trở về.

Người xa người tội lắm người ơi ! Người xa người ở đây không hẳn chỉ là của đôi t́nh nhân cũ, mà có thể là mọi người thân quen trước đây và là tất những người mang ḍng máu con Hồng cháu Lạc.

Đối với người Việt Nam, Đất Nước và Con Người luôn đi đôi với nhau. V́ thế những người Việt Nam ở hải ngoại luôn nói rằng: "Chúng ta ra đi mang theo cả quê hương ". Thật vậy sống xa quê hương, Người Việt có khuynh hướng sống quy tụ với nhau, dù c̣n vất vả bươi trải với cuộc sống mới, nhưng cũng cố gắng gây dựng lại những tập tục cũ, cả về đời sống xă hội lẫn tôn giáo. Xă hội th́ thành lập ra cộng đồng, những ngày Giỗ Tổ, Tết Nguyên Đán đều tập trung lại cùng vui chơi học hỏi. Nhiều báo chí cũng như sách vở Việt Ngữ được xuất bản đều đặn v́ được ưởng ứng mạnh mẽ và quan trọng hơn là những trường dạy Việt Ngữ để lưu truyền ngôn ngữ Việt cho những thế hệ mai sau. Những khu thương mại kinh doanh những mặt hàng, thực phẩm đặc chủng của dân tộc. Tôn Giáo th́ nhiều Chùa và Nhà Thờ được xây dựng với những sinh hoạt hoàn toàn theo sắc thái dân tộc của ḿnh. Đây là nói về những sinh hoạt bên ngoài, c̣n với quán tính và bên trong tiềm thức th́ sao?

Trong Báo Việt Luận số 1916, ngày Thứ Sáu 8/10/2004, trong bài viết: "Con có một tổ quốc", của Trần Trung Đạo có đoạn:
"Tôi sung sướng tự nhủ, sau gần 30 năm, những nhánh sông, những con nước trôi lạc loài trên biển ngày nào đang trên đường trở về cội nguồn. Giấc mơ Việt Nam mà tôi đang tha thiết kêu gọi đang dần dần hiện rơ.

Nếu chúng ta xuống khu người Ư để hỏi một thanh niên gốc Ư anh là ai, anh ta chắc chắn sẽ trả lời rất gọn "Tôi là người Mỹ". Tương tự, nếu chúng ta qua khu người Đức để hỏi một phụ nữ Mỹ gốc Đức chị là ai, chị ta cũng sẽ trả lời "Tôi là người Mỹ". Nhưng một cô bé Viêt Nam đang định cư ở Atlanta đă trả lời với tôi em là người Việt Nam. Em nói một cách chân thành. Các em là người Việt Nam và hănh diện là người Việt Nam, dù đa số các em có mặt trong ba ngày đại hội, đă sinh ra tại hải ngoại, và thậm chí có em chưa bao giờ đạt chân lên đất nước Việt Nam.."

Cách đây hơn 10 năm, trong một cuộc điện đàm với ngựi cháu của tôi đang ở Mỹ, cháu nói: " Cậu ơi, con lo quá con gái của con bây giờ nó chỉ chơi với bạn người Mỹ thôi, mà có muốn chơi với bạn người Việt th́ cũng có ít lắm. Con chỉ sợ mai mốt đây nó lớn lên rồi lấy chồng Mỹ thôi". Tôi đă chẳng biết trả lời cháu ra sao. Nhưng cách đây 2 năm chúng tôi đă nhận được thiệp hồng của cháu. Tấm thiệp rất đẹp, rất Việt Nam, v́ cháu đă lấy chồng Việt Nam chứ không phải là chồng Mỹ, dù bố mẹ cháu có lo và không muốn nhưng không hề cấm cản cháu quen biết với người Mỹ.
Phải chăng như những con chim thiên di hay những con cá hồi, luôn t́m về nơi chốn ḿnh sinh ra dù nó đang ở rất xa và không hề biết nơi đó ở đâu, vậy mà bao giờ nó cũng về đúng nơi chốn cũ mà ḿnh đă sinh ra. Người Việt Nam dù sống ở bất cứ phương trời nào, trong hoàn cảnh nào cũng luôn quay quần lại bên nhau cùng duy tŕ bản sắc dân tộc của ḿnh.

Là người Công Giáo Việt Nam, được Giáo Hội địa phương tôn trọng và quan tâm giúp đỡ, chúng ta có những Cộng Đoàn với nơi chốn phụng thờ cùng với ngôn ngữ và các đoàn thể riêng của ḿnh. 

Cũng không ngoại lệ, Phong Trào Cursillo là phong trào quốc tế, sinh hoạt ở các quốc gia nhưng cũng có Ngành Việt Nam danh riêng cho chúng ta, như một cây mà có nhiều ngành. Chúng ta luôn kết hợp chặt chẽ và nằm trong hệ thống Phong Trào Úc Châu. Phong Trào Cursillo Ngành Việt Nam Úc Châu ngày một trưởng thành. Tháng 10 năm 2002 chúng ta được được vinh dự thay mặt cho Phong Trào Cursillo Ngành Việt Nam Hải Ngoại tổ chức Đại Hội Cursillo vùng Châu Á Thái B́nh Dương lần thứ 16, tại Sydney, thành công rực rỡ đă tạo nhiều t́nh cảm đẹp đối với các Phong Trào các nước tham dự. 

Trong nội bộ, năm 2001 Phong Trào Cursillo Ngành Việt Nam Úc Châu tổ chức Đại Hội Toàn Quốc lần nhất tại Bribane với 181 Cursillitas tham dự. Lần này sẽ tổ chức Đại Hội Toàn Quốc lần Thứ II tại Melbourne từ ngày 7 đến ngày 9 tháng 1 năm 2005, với chủ đề CURSILLO TRONG TÂM T̀NH VIỆT.

Là những Cursillitas Việt Nam luôn mang trong ḷng TÂM T̀NH VIỆT, há nào chúng ta không t́m đến nhau trong dịp đặc biệt cũng như chủ đề rất đặc biệt này?

Dù ai xuôi ngược bôn ba,
Nhớ TÂM T̀NH VIỆT hăy qua Meo Bần.
Lời Thầy mời gọi ân cần.
Cur-si-lli-tas quây quần bên nhau

Nghĩa Chính