VÁ
LẠI VẾT RÁCH CỦA CUỘC ĐỜI
Mến
gởi các Bạn Trẻ,
đặc
biệt các Bạn Trẻ Cursillistas
nhân
dịp chuẩn bị Đại Hội Giới Trẻ
tại Đức.
Chuyện
kể rằng có một chàng thanh niên tên Chính vừa
tốt nghiệp trung học. Trong ngày lănh bằng tú tài,
mọi người đổ xô tới để chúc
mừng anh và các bạn cùng lớp. Bao món quà được
trao tay cho Chính. Thật hớn hở và vui tươi, Chính
bóc từng món quà một trước mặt mọi người.
Nào là Mobiltelephone, nào là một Digitalcamera, nào là một vé
máy bay đi hưởng ngoạn ở bên Tây-Ban-Nha. Trong
số những gói quà được gói thật đẹp
kia, có một món quà rất đơn sơ, được
cuộn tṛn lại và gói bằng một tờ giấy màu
xanh lá cây. Chính cầm lên, nổi hứng anh mời
mọi người đoán xem món quà trong đó là ǵ
vậy?
-'Đó
là một cây nến'. Người đầu tiên nói.
-
'Tôi nghĩ đó là một tấm h́nh chụp các bạn
trong lớp của Chính'. Một bạn khác tiếp
lời.
-
'Theo tôi th́ đó là một bằng khen cho Chính'. Một cô
gái lên tiếng.
Mọi
người bị cuốn hút vào tṛ chơi đoán sai-đúng
này. Cuối cùng một nữ sinh lên tiếng: 'Tôi đoán
rằng trong gói quà này là một tờ giấy trắng'.
À
há! Ai cũng ngạc nhiên về lời tiên đoán này. V́
thế, mọi người đề nghị Chính mở món
quà. Chính mở ra và đúng thật. Chỉ có một
tờ giấy trắng tinh, là món quà mừng ngày Chính lănh
bằng tú tài.
Rất
bất ngờ về món quà kỳ cục này, Chính t́m tên
của người trao quà trên bao gói quà. Th́ ra là Thầy
dạy Toán. V́ không hiểu tại sao Thầy lại làm
như vậy, nên Chính mời Thầy nói lên ư nghĩa
của món quà này.
'Chính
quư mến, khi em mới vào trường học, em như
tờ giấy trắng tinh. Bao nhiêu năm trời, em đă
viết lên trên tấm giấy trắng cuộc đời
em những hàng chữ, những con số, và những kinh
nghiệm vui buồn, tốt lành và lầm lỡ. Tất
cả đều rất giá trị. Hôm nay, ngày em ra trường,
để đi vào cuộc đời, Thầy muốn
gởi tặng em món quà là tờ giấy trắng. Em
sẽ bắt đầu cuộc đời của một
người trưởng thành với tờ giấy
trắng này. Mong sao em sẽ viết lên đó những câu
chuyện thật hay cho cuộc đời của ḿnh và
cho mọi người em gặp'.
Chính
nghe xong mà cảm thấy ḷng bồn chồn xúc động.
Cám ơn Thầy nhiều về món quà rất đơn sơ
nhưng đầy ư nghĩa.
Sau
khi lănh bằng tú tài xong, Chính và các bạn mở
những party, để bắt đầu ăn mừng
sự thành đạt của quăng thời gian dài miệt
mài, mài dũa những mặt ghế trên nhà trường.
Các Party qua đi, Chính quyết định nghỉ 6 tháng
trời để hưởng ngoạn cuộc đời.
Chuyện
đầu tiên là em đi Tây-Ban-Nha 2 tháng chơi cho đă.
Trong thời gian ở đó, Chính đă làm quen với
một cô gái trẻ. Sau hai tuần, th́ t́nh cảm bắt
đầu nảy sinh. Cuộc hẹn này nối tiếp
cuộc hẹn kia, làm cho Chính thấy đời vui hơn.
Một lần nọ, cô gái trẻ mở lời hỏi Chính:
'Anh có yêu em không?' Chính bị bất ngờ quá sức, nhưng
để cho cô gái vui và muốn chứng tỏ ḿnh, Chính
trả lời: 'Có chứ !’
Về
nhà, Chính suy nghĩ nhiều về câu trả lời
của ḿnh. Nh́n lại, th́ thực sự Chính đâu có
trao con tim của ḿnh cho cô ấy. Đó chỉ là t́nh
cảm tự nhiên nảy sinh. Hơn nữa, ngay từ
đầu khi làm quen, Chính chỉ muốn có một người
bạn gái kế bên, để đỡ cô đơn
trong hai tháng lang bạt này thôi.
Thời
gian qua đi, tới ngày Chính phải trở về lại
Đức. Trong ngày chia tay. Cô gái trẻ đă khóc sướt
mướt và nói với Chính rằng. Cô cám ơn Chính
về t́nh yêu của Chính, và cô hứa sẽ trung thành
với Chính. Hẹn một ngày nào đó cô sẽ qua thăm
Chính ở bên Đức. Chính nghe mà thấy ḷng cũng
bịn rịn, nhưng rồi đâu cũng vào đấy.
Đó chỉ là một cuộc qua đường, có ǵ
để bận tâm đâu.
Về
tới nhà, Chính bắt đầu tiếp tục chơi.
Rượu chè, cờ bạc, Alcopop,... Tứ đổ tường
cho cuộc đời biết tay! Cuộc chơi nào cũng
phải chấm dứt, khi túi tiền đă bắt đầu
cạn. V́ thế, để kiếm tiền chơi
tiếp, Chính đă về nhà và nói với Ba Má rằng:
'Con đă quyết định ra riêng để sống. V́
thế, con đă kiếm được một căn pḥng.
Bây giờ, con cần có tiền đặt cọc để
mướn. Ba má cho con mượn 500 Euro nhé!' Rất
bất ngờ và cũng đau khi thấy con lại
muốn rời khỏi mái ấm gia đ́nh, nhưng đàng
khác thương con, muốn mừng con xong tú tài, và tôn
trọng quyết định của con, nên đă bấm
bụng chịu đựng và đưa tiền cho con. Cũng
trong ngày hôm ấy, Chính nhận được cú phone
của cô bạn gái bên Tây-Ban-Nha, và hẹn là một
tuần nữa, cô sẽ qua thăm Chính. Nhận được
tin, Chính bất ngờ quá sức, chẳng biết tính làm
sao cả. Nhưng thôi kệ. Tới đâu tính tới
đó.
Với
tờ giấy bạc 500 Euro trên tay, Chính bắt đầu
vắng nhà. Vào đêm thứ ba, với dáng bộ say mèm
Chính ṃ về nhà, gơ cửa ba má. Thức giấc lúc 4
giờ sáng để mở cửa cho con, ḷng đau đớn
khi nh́n con lảo đảo, nhưng t́nh thương yêu
vẫn thúc đẩy ba má d́u con lên giường để
nghỉ ngơi.
Ngày
hôm sau, khi tỉnh giấc Chính cảm thấy ḿnh mệt
nhoài. Chiều đến, ngồi trong pḥng nh́n ra cửa
sổ, nhớ về lại những cuộc chơi
mới qua, Chính thấy có ǵ vui, nhưng cũng có cái ǵ
đó rất là trống rỗng trong ḷng ḿnh. Cái
trống rỗng giống như sự trống vắng
trong căn pḥng này. Vâng, sự trống rỗng này
rỗng hơn, khi Chính thấy 500 Euro không c̣n trong túi
nữa, mà pḥng ốc th́ đâu có mướn ǵ. Tất
cả, chỉ v́ ham chơi, nên đă nói dối ba má. Càng
nghĩ về ḿnh và hành động ḿnh làm, Chính càng
đau. Nỗi đau đó làm cho mắt Chính rơi
lệ lúc nào chẳng hay. Những giọt nước
mắt bắt đầu rơi xuống bàn, như ḥa
với những giọt mưa rơi nhẹ ngoài ban-công.
Khóc
một hồi Chính đứng lên để rửa
mặt. Tới bồn nước, vừa cúi xuống, th́
một giọt nước mắt rơi xuống một
tấm giấy trắng trên sàn kế bên bồn rửa
mặt. Một bất ngờ của cuộc đời?
Tấm giấy trắng này như có một sức
mạnh làm Chính phải cúi xuống và cầm lên. Vâng,
đó là món quà của thầy dạy toán. 'Câu chuyện
hay đầu tiên mà ḿnh viết lên trang giấy trắng
này, sau khi ra khỏi mái trường là chuyện ǵ
vậy?' Chính tự hỏi ḿnh. Nh́n tới, nh́n lui
chẳng thấy chuyện ǵ hay mà sao toàn là những
sự xót xa của ḷng.
Cầm
tấm giấy trắng, nhớ lại lời chúc của
Thầy, Chính càng thấy đau hơn. Và trong nỗi
bực tức với bản thân, Chính đă xé toạc
một đường.
Một
vết rách của cuộc đời!
Nhưng
không phải vết rách của tờ giấy bạc 500
Euro đâu, mà là vết rách của ḷng người
dối trá với Mẹ Cha.
Ngồi
xuống, Chính lại khóc. Mưa ngoài trời to hơn như
muốn 'rủ' những giọt nước mắt
chảy nhiều hơn trên khuôn mặt của Chính.
Mắt
Chính giờ đây đẫm lệ, như cô bạn gái
cũng đẫm lệ trong giây phút chia tay với Chính cách
đây vài tuần. Nhớ lại h́nh ảnh cô bạn gái
gục trên vai ḿnh và khóc sướt mướt thế nào,
th́ giờ đây Chính càng chua xót và xấu hổ với
bản thân ḿnh thế ấy. Và lặng lẽ, Chính cúi
xuống cầm tờ giấy trắng đă rách một
đường lên.
'Toạc!'
Thêm
một vết rách của cuộc đời.
Vết
rách của sự lừa đảo một tâm hồn,
chỉ v́ muốn thỏa măn nhục dục và đam mê.
Vết
rách ích kỷ của một con người, tất cả
để thâu gom cho chính ḿnh mà thôi. Sau đó là phủi
tay, và bỏ lại một quăng đường, bỏ
lại một con người chẳng may là nạn nhân
của kẻ qua đường.
Thay
v́,
Tờ
giấy trắng với những câu chuyện hay... th́
lại là
Tờ
giấy trắng và hai vết rách!
Mà
không chỉ là hai vết rách. Ngồi xuống trong cơn
mưa, Chính nhớ lại quăng đường mới
lớn ở nhà trường. Không chỉ là những
kỷ niệm đẹp của tuổi học tṛ, mà là
bao thứ lộn xộn và bẩn thỉu trong ḷng ḿnh. Vâng,
bao nhiêu vết rách của tờ giấy cuộc đời,
mà Chính đă xé toang. Tất cả giờ đây sống
động lại trong Chính. Chúng càng sống động,
th́ Chính lại càng đau.
Cái
đau có sức chữa lành.
C̣n
biết đau là c̣n biết trở về.
Giống
như Chính hôm nay, người thanh niên hoang đàng ngày xưa
cũng đă ngồi đó đau như chính. Mái ấm
của gia đ́nh không c̣n nữa, mà giờ đây là
một chuồng Heo hôi hám.
Kẻ
hầu người hạ trong nhà chẳng thấy đâu.
Nh́n lại th́ nhận ra ḿnh là một kẻ bần cùng,
không đáng hầu hạ con người, mà hầu
hạ một lũ Heo.
Bữa
cơm ngon trên bàn trong nhà Cha chẳng biết ở nơi
nao, giờ đây chỉ thấy nồi Cám của Heo. Mà
muốn ăn Cám Heo, th́ cũng chẳng được
ăn.
Đâu
rồi những giây phút vui chơi với bạn bè?
Đâu
rồi túi tiền đầy ắp. Không chỉ là tờ
giấy 500 Euro, mà là cả một gia tài, của hồi môn
ḿnh được hưởng?
Đâu
rồi chiếc nhẫn tinh tuyền của người
con?
Và
đâu rồi quần áo bảnh bao sạch sẽ của
người trẻ?
Tất
cả đều mất hết.
Trống
rỗng đă chiếm ngự. Trống vắng trào dâng tâm
hồn.
Chỉ
c̣n lại những nỗi đau xót mà thôi. Nỗi đau
xót về những vết rách của cuộc đời.
May
thay, giống như người con hoang đàng ngày xưa,
hôm nay Chính không chỉ ngồi đó để đau,
để xót, để than thở và rên rỉ. 'Làm sao vá
lại những vết rách của cuộc đời ḿnh?'
Một câu hỏi nảy sinh trong Chính. 'Thôi, ta đứng
lên, đi về cùng Cha!' Như người bạn hoang
đàng khi xưa, hôm nay Chính cũng muốn nói với
cuộc đời rằng: 'Thôi, đủ rồi, tôi
đứng lên, đi về đây! Vâng, tôi đứng lên
không chỉ v́ tôi muốn vá lại những vết rách
của cuộc đời của ḿnh, mà tôi đứng lên
c̣n v́ t́nh yêu thương của Ba Má, đang thúc đẩy
tôi vá lại những vết rách mà chính tôi đă xé
toang.'
Nhưng
đứng lên rồi sẽ đi đâu?
Trở
về với Cha!
Bóng
dáng của người con hoang đàng sao giống bóng dáng
của Chính hôm nay quá.
Đă
bao năm nay rồi, Chính đâu có đến ṭa giải
tội nữa. Lặng lẽ và âm thầm, Chính đă
rảo bước đi. Từ đàng xa Chính thấy bóng
nhà thờ với hai hàng cây, như đôi tay nhân ái giang
rộng từ lâu mong ngóng ngày được ôm đứa
con trở về. Nụ hôn ngày xưa vẫn đắm
thắm như nụ hôn của ngày hôm nay. Nụ hôn nhân
từ của Cha trên trời có sức làm cho ḷng Chính
nhẹ nhàng hơn, giúp Chính can đảm mở miệng
và mở ḷng để cởi bỏ 'Adam cũ' và mặc
lấy 'Adam mới'.
Với
chiếc áo mới vừa nhận lại, ḷng người
con mừng vui biết bao.
Với
chiếc áo mới của Cha trên trời trao tặng,
Chính
đă mặc vào, để ra sân bay đón người
bạn gái trong ngày thứ Bảy tới đây.
Phủ
Cam