XIN HĂY NHỚ ĐẾN TÔI!..
Tha hương, đất khách hồn phiêu bạt,
Xin nhớ thương tôi cũng kiếp người!
Cứ mỗi năm vào tháng 11, tháng kính nhớ đến các linh hồn gợi lại cho tôi h́nh ảnh của những ngày di tản vào tháng 3 năm 1975. Đă hơn 29 năm trôi qua, thời gian tuy có dài so với một đời người, nhưng trong tâm tưởng của tôi vẫn cảm thấy h́nh như mới vừa xảy ra năm nào. Ngày tháng ấy tôi và gia đ́nh bị lôi cuốn vào giữa làn sóng người cuồn cuộn như thủy triều, từng đoàn người bất chấp nguy hiểm tiến về phương Nam để t́m đất sống!..
Trong những ngày khói lửa ấy, tôi cũng thu xếp cho gia đ́nh từ Nha Trang đi về quê ngoại ở Sài G̣n, giờ này đường bộ khó có thể đi trót lọt, đường hàng không hết chỗ chỉ c̣n đường thủy, nhưng cuối cùng mọi thứ đều kẹt cứng tại chỗ. Tháng 3 tôi c̣n làm ở vịnh Cam Ranh, chứng kiến từng chiếc tàu chở hàng đoàn người được di tản từ Miền Trung vào để đợi lịnh chuyển tiếp đi nơi khác. T́nh h́nh chiến sự lúc này thay đổi từng giờ từng phút, đến những ngày gần cuối tháng 3 con đường Quốc Lộ I từ Nha Trang vào Cam Ranh kẹt cứng người. Đủ mọi loại xe túa ra đường nối đuôi nhau không c̣n chỗ để di chuyển. Hàng hàng lớp lớp người đi bộ, đi bằng xe Honda muốn qua mặt nhau họ phải băng xuống cả những khúc ruộng hai bên đường! Tiếng la hét, tiếng khóc của trẻ con, tiếng súng nổ từ những chiếc xe nhà binh bị kẹt đường muốn dân chúng nhường lối đi, nhưng mặc cho tiếng súng mọi người h́nh như không c̣n nghe thấy, họ như đi vào cơn mê loạn mắt mở to chỉ biết tiến về phía trước.
Chiều hôm đó tôi đón gia đ́nh ở cổng Mỹ Ca (*), chờ măi cuối cùng chỉ đón được nhà tôi và đứa con c̣n ẵm trên tay, hai đứa lớn đi theo xe hơi của người chị giờ này không thấy tới! Sau cùng, có tin nói gia đ́nh người chị và hai cháu đă vào bán đảo đi theo tàu hải quân, và kể từ đó chúng tôi mất liên lạc. V́ làm việc trong bán đảo nên tôi có thể đi lại dễ dàng, sau khi đưa gia đ́nh lên tàu tôi nhờ tàu nhỏ chở vào đất liền để đi t́m người nhà và hai đứa con, nhưng không gặp. Tôi đă chứng kiến và thấm thía được t́nh đồng loại khi phải đối diện giữa cái sống và cái chết, khi ở biên giới này hầu như khó t́m thấy t́nh người nữa!.. Có những người nhảy xuống biển bơi đến những chiếc ghe để mong được vớt lên đưa ra tàu lớn, những người ngồi trên ghe xua đuổi họ xô họ trở lại biển, có người đuối sức nên đă chết! Tôi cũng là một trong số những người bị đẩy trở lại, may mắn tôi đă thủ trong người một chiếc phao nên không bị chết ch́m... Có sống trong giờ phút sinh tử mới nh́n ra được bản chất thật sự của mỗi con người.
Giờ này trên bờ mọi người đă chạy tứ tán t́m đường khác họ không c̣n hy vọng ở đây v́ tàu lớn đă ra xa bờ, chỉ c̣n lại những cái TV, tủ lạnh, xe Hon Đa những thứ mà người di tản cố mang theo lên tàu nhưng không được, một vài nơi rải rác những xác chết vô thừa nhận, có những cái bị xe chạy cán lên nhiều lần nhưng không một ai thèm ngó đến. Đây là lúc không c̣n pháp luật chỉ có mạnh được yếu thua, sự dữ thắng thế ḷng nhân của con người bị đè bẹp họ giết nhau chỉ v́ ḷng tham. Tôi thẫn thờ bước đi vừa chán nản, vừa thất vọng có lẽ ḿnh bị bỏ lại rồi!.. Cuối cùng người bạn nh́n thấy tôi từ xa, nên cho tàu nhỏ chạy vào đón tôi ra tàu lớn.
Vợ chồng tôi và đứa con trai thứ ba về tới Sài G̣n cuối tháng 3, giữa lúc thành phố đang giao động, không ai c̣n muốn làm ăn buôn bán ǵ nữa, mọi người cố t́m đường ra nước ngoài. Riêng tôi và gia đ́nh có đủ điều kiện để di tản theo người Mỹ. Nhưng chúng tôi không cam ḷng bỏ lại hai đứa con để ra đi, gia đ́nh tôi quyết định không đi và bắt đầu bỏ hết thời gian t́m kiếm. Chúng tôi chạy đến cầu xin Đức Mẹ Fatima ở B́nh Triệu xin Mẹ che chở ǵn giữ con tôi trong cơn biến loạn. Phần tôi t́m ở gần không có tin tức, tôi bắt đầu đi về phía Bà Rịa,Vũng Tàu. Tôi đi hết tất cả mấy chục trại tỵ nạn lớn nhỏ để t́m, nhưng vẫn bặt tin. Tôi bùi ngùi ra bến cảng Vũng Tàu nh́n hai chiếc xà lan (Barge) đang đậu ở xa với xác người ngổn ngang trên đó, tất cả đều biến dạng to tướng, nghe đâu có những gia đ́nh chết hết không c̣n sống một ai! Đây là 2 chiếc xà lan chở người di tản từ Miền Trung vào được tàu kéo dùng dây cáp kéo theo, và câu chuyện thương tâm bắt đầu từ đó.
Những người có súng uy hiếp đám đông và những người có của để cướp, cuối cùng hết nước uống người ta bắt đầu dành giựt nước bắn giết lẫn nhau, có người chịu hết nổi nhảy xuống biển tự kết liễu đời ḿnh. Chiếc tàu kéo lúc đầu c̣n để dây ngắn gần với xà lan để tiếp tế nước uống và lương thực. Nhưng sau quá sợ hăi khi thấy cảnh giết người cướp của, nên đă thả dây dài ra và không dám bén mảng đến gần. Kết cuộc, ăn cướp và nạn nhân kể cả những người vô can đều chết hết v́ khát nước!.. Về sau hai chiếc xà lan được kéo ra xa tất cả xác người đều được đẩy hết xuống biển thủy táng!... Mấy tháng sau ngày 30-4-1975, tôi t́m lại được hai đứa con đi theo bác v́ lên tàu đi vào Nam không kịp, nên bác cháu dẫn nhau lên Ba Ng̣i tá túc trong một trường học. Đêm hôm đó một trận mưa bom kinh hoàng để chận bước tiến của Bắc Quân làm mọi thứ như b́nh địa, mấy bác cháu tưởng chừng không thoát khỏi trận này. Nhưng Chúa và Mẹ đă ǵn giữ được b́nh yên.
Hơn hai mươi chín năm trôi qua, câu chuyện hôm nay tôi kể không biết có bao nhiêu người đă biết, đă chứng kiến. Khi nh́n lại cuộc đời ḿnh tôi cảm nghiệm được từng bước chân tôi đi, từng biến cố trong cuộc đời, tất cả mọi sự đều được viết lên một trang sách mà Thiên Chúa đă vạch sẵn cho tôi. Như bàn chân phải tôi đạp vào trái ḿn, nhưng không nổ vào năm 1967 tại tại mật khu Cu-Bi Thanh Tân, thuộc Phong Điền Quảng Trị. Trong suốt những năm dài chinh chiến trên quê hương Việt Nam, có biết bao nhiêu con người nằm xuống lặng lẽ trên các nẻo đường di tản như Huế, Quảng Trị, Đà Nẵng, Nha Trang, Cam Ranh, như trên Đại Lộ Kinh Hoàng, như những thân xác trẻ thơ ḅ lê bên xác mẹ t́m bú sữa, như cô bé gái năm nào tại thị trấn Đông Hà tôi đă bồng em trên đường đến bệnh viện và em đă tắt thở trên tay tôi! Hay như trên hai chiếc xà lang thuở nào và c̣n nhiều, nhiều nữa. Có những gia đ́nh chết hết không c̣n một người nào sống sót.
Những linh hồn cô đơn tội nghiệp này có ai thương nhớ đến họ! Đọc cho họ một lời kinh, hay dâng cho họ một Thánh Lễ cầu nguyện? Họ đang mong đợi ḷng thương xót của những người c̣n sống, như người phú hộ mong đợi một giọt nước từ ngón tay Lazarô để được thấm vào đầu lưỡi! Ước ǵ trong tháng 11 này ngoài những linh hồn người thân thuộc, chúng ta cố gắng dâng lên Thầy Chí Thánh những hy sinh hăm ḿnh, những tràng chuỗi Mân Côi, những Thánh Lễ cầu cho các linh hồn. Chắc chắn một khi các Ngài về trời sẽ nhớ và cầu nguyện cho chúng ta trong giờ sau hết.
Tôn Nữ Thụy Khê
Tháng các Linh Hồn 2004
(*) - Cổng trước khi qua cầu Long Hồ vào Bán Đảo Cam Ranh (Cam Ranh Bay)