CON TIN CÓ CHÚA
Thưa quư anh chị, sinh ra trong một gia đ́nh Công Giáo, tôi đă được chỉ dạy và nhắc nhở của ông bà cha mẹ về việc kinh sách lễ lạc từ thuở nhỏ nên đối với tôi kinh hôm kinh mai và ngày lễ Chúa Nhật là điều cần thiết mà tôi không thể bỏ được.
Rồi lớn dần với những sự việc xảy ra trong cuộc sống có lúc tôi tin có Chúa, nhưng cũng có những lúc khiến tôi mất đi niềm tin là có Chúa hay không có Chúa. Đôi khi đă làm cho ḷng trí tôi bấp bênh nghiêng ngả nhưng tôi vẫn nhớ và giữ măi điều mà bà ngoại tôi thường nhắc nhở tôi thuở nhỏ: "Dù trong ḥan cảnh nào, mỗi tối trước khi đi ngủ con phải đọc ít nhất là 3 kinh Kính Mừng dâng ḿnh cho Đức Mẹ. Đức Mẹ sẽ không bao giờ bỏ qua những điều ǵ con xin cùng Đức Me".
Điều duy nhất mà tôi luôn cầu xin cho ông bà cha mẹ, anh chị em, thân nhân và những người làm ơn cho gia đ́nh tôi là cho họ được ơn chết lành. Đối với tôi ơn chết lành là Chúa cho thời gian đủ để hối cải hoặc trước khi chết có người đến đọc kinh hoặc có cha đến ban bí tích sau cùng để ủi an trong giờ lâm chung. Và những điều cầu xin ấy tôi tin là đă được Chúa nhận lời. Điều này như là một sự khuyến khích để tôi phải sống tốt đẹp ôn ḥa và giúp đỡ mọi người để bù đắp lại t́nh Chúa thương tôi và được sự b́nh an trong Chúa. Mặc dù chưa bao giờ thấy Chúa nhưng tôi tin.
Nhưng thưa quư anh chị, trong một biến cố đă xảy ra cho gia đ́nh tôi vào ngày thứ tư tuần thánh 2003, đứa con gái út đầy yêu thương trong gia đ́nh bị tai nạn và ra đi quá bất ngờ đă làm cho ḷng tin của tôi mất hẳn. Điều duy nhất mà tôi luôn cầu xin sau mỗi lần kinh nguyện đă không có được trên con gái tôi. Và trong khoảng gần năm tháng trời đó, tôi đă không c̣n tin là có Chúa nữa.
Tôi nhớ có lần vợ tôi cầu nguyện xong, tôi nói với chị chắc không có Chúa đâu. Chị quay lại nh́n tôi và nói: "Anh giữ đạo từ nhỏ đến giờ để làm ǵ mà bây giờ không tin có Chúa nữa? Anh đi dự khóa Cursillo thế nào mà anh lại mất đi niềm tin, rồi anh hứa với phong trào ngày thứ Tư của anh như thế nào mà bây giờ anh nói vậy." Lúc bấy giờ tôi hơi bướng trả lời: Anh xin Chúa có một điều duy nhất thôi, em biết đó mà bây giờ con ḿnh ra đi có được ǵ không? Ngày thứ Tư hả, bây giờ anh coi ngày thứ Tư là sau ngày thứ Ba và trước ngày thứ Năm thôi. Chị nghe tôi trả lời bướng bỉnh nên quay mặt bỏ đi v́ chị biết rơ tánh của tôi.
Rồi cuộc sống buồn đau âm thầm trôi qua măi đến gần cuối tháng tám năm 2003, một buổi chiều tôi nhận được điện thoại từ trường Our Lady t́m tôi. Cô Hương của trường báo cho tôi biết có vị Giám Mục Port Pirie muốn gặp cha mẹ của Ngọc Hiền (con gái của tôi đă mất) và cha mẹ của Kiều Oanh vào chiều thứ tư hoặc chiều thứ năm của tuần này vậy anh chị cố gắng sắp xếp cho biết chắc ngày giờ để tôi tŕnh lên Ngài. Tôi ngập ngừng một lúc rồi trả lời: Ờ muốn gặp th́ gặp. Cô cứ hỏi anh chị Quư lúc nào th́ cho tôi biết rồi tôi cúp điện thoại miệng lẩm bẩm: bây giờ mà các ông c̣n tin Chúa Bà lộn xộn quá đi.
Thực ra lúc đó tôi không muốn đi chút nào hết nhưng tôi biết nếu tôi không đi th́ vợ tôi buồn thêm nên tôi đành phải đi và rồi cuộc hẹn đă được sắp xếp vào chiều thứ tư. Gia đ́nh tôi và gia đ́nh anh chị Quư đến trường, sau khi tṛ chuyện với thầy cô ở trường đó khoảng 20 phút th́ Đức Giám Mục đến bắt tay chúng tôi và Ngài mở đầu buổi gặp mặt. Ngài cho biết Ngài muốn gặp gia đ́nh chúng tôi để chia sẻ nỗi buồn này với hai gia đ́nh chúng tôi. Ngài nói Ngài là người đă có mặt tại hiện trường đó lúc tai nạn xảy ra và Ngài đă đến nơi hai em cùng với một linh mục và chính tay Ngài đă ban phép bí tích cho hai em. Ngài nói, với thiên chức Chúa đă ban cho Ngài, Ngài tin rằng Ngài có đủ quyền lực để đưa hai em về cùng Chúa.
Lúc bấy giờ trong ḷng tôi như chết lặng. Tôi tự nói trong ḷng. Chúa ơi! Vậy là có Chúa thật rồi. Và tôi nghe Ngài nói tiếp qua lời cô thông dịch. Ngài có cảm tưởng như Chúa đă sai Ngài đến để làm điều này và là như có duyên ngộ với hai gia đ́nh chúng tôi. Bấy giờ trong ḷng tôi không sao tả nổi sự vui mừng và tủi hổ và đă không tin Chúa mà c̣n trở mặt với Chúa nữa. Và cũng chính v́ điều ngày mà bây giờ trong ḷng tôi mỗi khi gặp điều ǵ, tôi luôn gọi: Lạy Chúa con tin có Chúa và con tin Chúa luôn măi măi bên cạnh con.
Từ đó, tôi đă cố gắng sửa đổi lại cuộc sống của tôi. Ngày thứ Tư bây giờ không c̣n là sau ngày thứ Ba và trước ngày thứ Năm nữa mà tất cả bảy ngày đều là ngày thứ Tư. Ngày mà tôi phải biết cảm tạ Chúa v́ những ơn lành Chúa đă ban cho tôi và phải biết tuân giữ các giới răn của Ngài. Cũng như tập làm những ǵ Ngài muốn chúng ta làm cho nhau.
Đó là những chia sẻ của tôi trong hôm nay. Xin quư anh chị giúp lời cầu nguyện cho tôi luôn giữ trọn những ǵ tôi hứa cùng Thầy Chí Thánh. Chân thành cám ơn quư anh chị.
Phêrô Hồ Văn Hài, khóa 21