LOAN BÁO TIN MỪNG BẰNG YÊU THƯƠNG NGƯỜI NGHÈO KHÓ"
Loan báo tin mừng" không chỉ là một ơn gọi, mà là một sứ mệnh.
Trọng kính Quư Cha, thân ái mến chào Quư Anh Chị
Ngày xưa khi nghe nói đến loan báo tin mừng th́ h́nh ảnh đầu tiên hiện ra trong trí tôi là Quư Cha; Quư Sơ, và Quư Thầy, là những người được đào luyện chuyên biệt để lo trong vấn đề truyền giáo, hay là việc phải lên đường thật xa của các bậc thừa sai. Măi về sau cái cảm nghiệm Chúa sai tôi đi loan báo tin mừng cho người nghèo khó, mới dần dà h́nh thành trong cuộc sống của tôi như một cảm nghiệm về sứ mệnh. Nó luôn luôn thôi thúc trong tôi từng giây, từng phút, cố gắng sống đời sống của Kitô hữu, của một Cursillista nhỏ bé, b́nh thường, đồng hành với Anh Chị Em ḿnh bằng chính t́nh yêu của Thiên Chúa trên cơi đời vẫn c̣n đang thiếu vắng t́nh thương, một cơi đời mà nơi đó con người vẫn c̣n khao khát niềm cảm thông và chia sẻ. Phải chăng đó chính là một cuộc loan báo tin mừng.
V́ thế tôi chỉ dám coi đây là một chia sẻ cảm nghiệm nho nhỏ trong đời thường và rất thường của ḿnh
Kính thưa Quư Cha và Quư Anh Chị!
Loan báo cho đi hay là nhận lại
Thuở c̣n rất trẻ, lúc c̣n thật hăng say, đă nhiều lần tôi có cơ hội tham gia các đoàn thể, các nhóm tông đồ, các hiệp hội bác ái, để cùng với Quư Sơ, Quư Thầy, các Anh Chị Em, nhất là các bạn trẻ cùng thăm các em cô nhi, bệnh nhân trong các bệnh xá, các trại phong cùi và những nơi thiên tai túng cực... Thế rồi tất bật phát quà, chuyện tṛ, thăm hỏi, sinh hoạt giao lưu... có những nụ cười vỡ lỡ, có những tiếng nấc nghẹn ngào, có những tiếng thở dài hun hút, có những tiếng chép miệng xót xa, và dường như cuối cùng c̣n lại trong tôi là một chút cảm nghiệm về cuộc sống, một chút ǵ như đă cho đi, lớn lên và có ư nghĩa hơn.
Nhưng thưa Quư Cha và Quư Anh Chị, những cảm giác ấy thật chóng qua, khi đêm về c̣n lại ḿnh đối diện với chính ḿnh, hồi tưởng lại từng ánh mắt rạng ngời trên những khuôn mặt đầm đ́a nước măt, những nụ cười thiếu thốn khuất đi sau những bàn tay không c̣n nguyên vẹn đang cố che giấu đi những xúc động vô bờ... C̣n nữa và c̣n rất nhiều những ấn tượng, mà sao vẫn c̣n đọng lại trong tôi một khoảng trống vắng mênh mang như vô h́nh, nhưng rất cụ thể... Từ thẳm sâu trong tim, những câu hỏi cứ thay nhau, như sóng cuồn xoay quanh chất vấn tôi: h́nh như ḿnh vẫn đang c̣n đứng bên lề, ḿnh vẫn đang là người quan sát, vẫn là người cứ tưởng rằng ḿnh là người đang cho đi... Cho đến khi thật sự kề cận trực tiếp với các em, phủi từng vết dơ trên những bộ quần áo không c̣n lành lạnh, đút từng miếng cơm, muỗng cháo cho các cụ già mệt nhọc, lau chùi từng vết thương đầy máu mủ tanh hôi, cảm nhận những gớm giết của từng hơi thở, từng giọt nhớt giăi trên quần áo, trên thân thể... Phản ứng tự nhiên của tôi là rùng ḿnh, là kinh khiếp, là muốn bỏ cuộc, đêm về ḷng tôi chỉ thực sự lắng đọng lại trước Thánh Giá Chúa Kitô, trước ánh mắt sáng ngời tha thiết của Thầy Chí Thánh. Đấng đă thí mạng sống ḿnh cho chính tôi và cho cả nhân loại.
Đúng vậy đằng sau những hoang mang hoảng hốt, là những ray rứt khôn nguôi, là những nhức nhối đến buốt giá, là những câu hỏi quá khó trả lời, luôn được đặt ra trong thẩm sâu tâm hồn: phải chăng đó cũng là kiếp người, phải chăng hạnh phúc đời người mong manh, nhỏ nhoi đến thế thôi ư?
Không chỉ là những vấn nạn về thân phận con người, mà c̣n là ư nghĩa của đời ḿnh nữa: phải chăng tôi được "sai đi", "Loan báo tin mừng cho người nghèo khó"? được sai đi là đúng rồi. Nhưng tôi đă sống tâm t́nh được sai đi như thế nào? Một chút thời gian cố kiếm được chăng? Một số vốn liếng chắt chiu, tiết kiệm được chăng? Tôi chợt bật khóc trước t́nh yêu vô biên của Thiên Chúa, vậy ra tôi đâu có cho đi bao nhiêu, so với tâm t́nh tôi nhận lại được. Xem ra chưa biết ai đă cho ai, và ai đă nghèo khó hơn ai!
Kính thưa Quư Cha và Quư Anh Chị,
Nghèo t́nh yêu là nỗi nghèo khốn khổ nhất.
Khi cảm nhận được nỗi đáng thương của thân phận ḿnh, là cùng một lúc tôi cảm nhận được bóng h́nh thân yêu của THIÊN CHÚA luôn kề cận không rời xa, là nỗi khát khao được sống măi trong t́nh thương vô bờ đó, là thâm tín rằng "nghèo nàn thiếu thốn vật chất, chưa phải là nỗi đau cùng cực nhất". Ban ngày tôi đă khóc, v́ những giọng cười ̣a vỡ niềm vui, của những người tôi thăm viếng, ban đêm tôi lại cũng khóc nữa, v́ con tim hăy c̣n đông cứng của ḿnh.
Không khóc sao được, khi chung nhịp với những bàn tay vỗ không tṛn tiếng, những miệng cười vẫn ấm áp t́nh thân: Tôi tự hỏi, thực sự ḿnh đă có ǵ để mang đến, để sớt chia... v́ khi tôi đón nhận ḷng yêu thương quư mến của các Anh Chị Em thiếu may mắn, đó là lúc tôi nhận lại nơi họ một kho tàng trân quư, chỉ có thể cảm nghiệm mà không sao diễn tả được trọn vẹn bằng lời.
Ch́m sâu vào trong quá khứ, tôi thử t́m xem ḿnh đă có công việc chi ghi lại dấu ấn khó phai trong đời: chẳng thấy đâu hết! Cũng thật khó khẳng định những công việc có ư nghĩa thật ra chẳng phải là không có, nhưng rất là hiếm hoi, và không phải không lúc nào cũng mang mầu sắc t́nh yêu vô vị lợi. Người nghèo chung quanh tôi không thiếu, tôi biết làm ǵ hơn, nếu không ở đây, ngay lúc này cố gắng hơn, để từ bản thân, t́nh yêu của Thiên Chúa có chỗ đơm bông kết trái.
Kính thưa Quư Cha, Quư Anh Chị đó chính là loan báo tin mừng, Tin Mừng cho người nghèo khó. Hay nói cách khác: "loan báo tin mừng không phải chỉ là ơn gọi đợi chờ để được đáp trả, mà chính là một sứ mệnh gắn bó với một cuộc sống làm người, và nếu không loan báo t́nh yêu Chúa trong đời ḿnh, th́ liệu ḿnh có c̣n là người nữa chăng?
Lạy Chúa, Ngài đă sai con đi, và Ngài đă đóng dấu ấn t́nh yêu của Ngài trên đời con, xin cho con biết ngay từ giây phut này, khởi đầu lại cuộc sống của chính con.
Xin kính chào Quư Cha, thân ái mến chào Quư Anh Chị.
Maria Nguyễn Thu Hà