YÊU CUỒNG, SỐNG VỘI!

Ngày 02 tháng 11 năm 2004 vừa qua, nhân ngày lễ cầu cho các linh hồn, một nhóm "môi trường" đă được ra đời, đó là "Nhóm Nicôđêmô". Gọi là nhóm Nicôđêmô v́ nhóm muốn phục vụ trong lănh vực tang chế. Xưa kia có ông Nicôđêmô đă t́nh nguyện đem mộc dược trộn với trầm hương tới tẩm liệm và mai táng cho Thầy Chí Thánh; ngày nay nhóm muốn thể hiện tâm t́nh này nơi các tang gia, một h́nh ảnh của Thầy cần được tiếp giúp. Cũng có thể coi họ như những người "nghèo khổ", ít ra trong lănh vực tinh thần; chính v́ vậy, nhóm muốn giới thiệu và chia sẻ trong chủ đề của tháng này.

Cũng hôm ấy, một thông báo đă được gởi đến các Cộng Đồng liên hệ, và thông báo đấy như sau:

NHÓM NICÔĐÊMÔ

Nhận thức được sự "tang gia bối rối", nhất là những gia đ́nh lần đầu tiên có thân nhân qua đời, rất lúng túng trong các công việc về tang lễ. Chính v́ vậy, một số anh chị em thiện chí đă tụ hợp nhau lại thành nhóm mang tên: "Nhóm Nicôđêmô" để phụ tiếp các tang gia cần đến sự giúp đỡ. Nhóm phục vụ vô vị lợi, không thù lao.

I. MỤC ĐÍCH:

1- Bày tỏ sự Hiệp Thông: Tin tưởng mọi người đều là chi thể của Chúa Kitô, mọi người là anh chị em và có trách nhiệm tương quan. Tin vào sựhiệp thông của Giáo Hội trong các bí tích, cũng như trong mọi sinh hoạt của đời sống, nhất là trong những giây phút đau thương của cuộc đời, khi mà lời nói không thể diễn tả cho hết. "Thầy là cây nho, chúng con là ngành" (Ga 15,5). 

2- Bày tỏ t́nh Yêu Thương: "Vui với người vui, khóc với kẻ khóc" không những chỉ là một t́nh cảm tự nhiên, nhưng c̣n là một đ̣i hỏi của Tin Mừng. Trong giờ phút đau buồn, khi con người cảm thấy mất mát, sự hiện diện và thiện chí phục vụ của người khác có tác dụng an ủi lớn lao, nâng đỡ tinh thần thân nhân người quá cố. Có nhiều trường hợp sự ra đi của một người thân tạo nên sự sụp đổ về tinh thần của người c̣n sống. "Hăy yêu anh chị em như chính ḿnh" (Mt 22, 39).

3- Bày tỏ Đức Tin và niềm Hy Vọng: An ủi tang gia bằng niềm tin và hy vọng, để biến đau thương thành sức mạnh đức tin. Cùng với tang gia có cái nh́n vượt qua sự đau thương để hướng đến viễn ảnh chân thật trong đức tin vào mầu nhiệm phục sinh: "tôi trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau" và đạt tới niềm hy vọng "ĺa bỏ thân xác này để được ở bên Chúa" để rồi sau này "sẽ được đoàn tụ trong Đức Kitô", bởi v́ chết là trở về với Đức Kitô. "Nếu cùng chết với Đức Kitô, chúng ta sẽ cùng sống với Người" (Rom 6,8).

4- Là cơ hội Truyền Giáo: Con người hôm nay khủng hoảng nhiều về niềm hy vọng, nghi ngờ về sự yêu thương và bi quan về sự mong manh của kiếp con người. Khi nh́n thấy cộng đồng Kitô hiệp thông trong đau khổ, chân thành chia sẻ sự khó khăn, kiên cường và tràn đầy hy vọng trước sự chết... sẽ là một khơi động trong ḷng họ. Làm chứng nhân là một phương thế loan báo Tin Mừng hữu hiệu nhất như lời cha ông đă dạy: "trăm nghe không bằng một thấy". "Chính anh em là chứng nhân về những điều này" (Lc 24,48).

II. CÔNG VIỆC:

Tùy theo nhu cầu của tang gia, không phân biệt Cộng Đồng, Giáo Đoàn và cả những người bên lương, nhóm sẽ cố gắng tiếp giúp các công việc như sau:

1- Hướng dẫn:

- Những công việc cần làm ngay và những chuẩn bị cho tang gia, người quá cố.
- Những liên hệ với nhà quàn.
- Những liên hệ với nghĩa trang.
- Những liên hệ với các linh mục, ban mục vụ, nhà thờ.
- Các nghi thức trong tang lễ.
- Những giúp đỡ của chính phủ.

2- Cho mượn một số vật dụng cần cho tang lễ.

3- Tổ chức các buổi đọc kinh cầu cho người quá cố: tại nhà quàn hay tại tư gia.

4- Điều hợp cho các nghi thức trong tang lễ.

5- Hát lễ khi không có ca đoàn

 *
* *

Thường th́ người ta t́m tới chỗ vui vẻ ồn ào náo nhiệt, chứ đâu ai thích đến nơi u buồn sầu năo. Đám tang th́ buồn lắm - "buồn như đám ma", có lẽ chẳng mấy ai mà chẳng có kinh nghiệm này. Chả thế mà trong cáo phó, người ta đă phải thành thật: "đau đớn báo tin". Tuy nh́n với con mắt đức tin, chết là trở về cùng Chúa, là dịp cần biểu lộ sự vui mừng, nhưng chúng ta là con người b́nh thường với trọn vẹn t́nh cảm, th́ chết là sự chia ly, một mất mát, một đau thương. Một thành viên trong gia đ́nh chết đi là đất từng khúc ruột, khô đi từng giọt máu -"máu chảy ruột mền", v́ "một giọt máu đào c̣n hơn một ao nước lă".

Xưa Thầy luôn biểu lộ sự thương cảm sâu xa với các tang gia. Sự thương cảm này nhiều lần đă dẫn tới phép lạ. Đặc biệt có lần Thầy đă cùng khóc với hai chị của người bạn Lazarô và những người hàng xóm đầy t́nh cảm của anh. Đúng là "vui với người vui, khóc với kẻ khóc". Cùng vui để niềm vui trọn vẹn - chung vui. Cùng khóc để vơi bớt nỗi buồn - chia buồn. Chung vui th́ có vẻ dễ, nhưng chia buồn th́ khó khăn hơn nếu không có sự cảm thông chân thành trong t́nh cảm và việc làm.

Chết là điều tất yếu của con người. Đau buồn v́ người thân qua đời là sự thường t́nh của nhân loại. Khi Thầy đến ủi an và tiếp giúp các tang gia, chính là lúc đem Tin Mừng đến cho họ. Thầy muốn đàng sau sự đau buồn tiếc thương này phải là niềm vui trong hy vọng. Dĩ nhiên Thầy cũng muốn học tṛ Thầy cũng làm theo Thầy. Nhưng "có thực mới vực được đạo" - Cái nh́n đức tin sẽ vững vàng hơn khi đă có việc làm của cái nh́n thực tế.
Anh chị em trong nhóm xét thấy ḿnh không c̣n sức để làm những điều to lớn để phục vụ xă hội. Đại đa số đă "quá đát" hay thuộc thành phần phế thải, mất sức lao động v́ bệnh tật thương tích, nên công tác này xem ra thích hợp: trước là có nhiều thời giờ hơn những người khỏe mạnh, sau nữa là có nhiều dịp nh́n rơ hơn cái cảnh "tử quy" dọn sẵn cho những người mà xă hội gọi là "gần đất, xa trời", v́ "cái già sồng sộc nó th́ theo sau" mất rồi! Cái già đây không hẳn chỉ là số tuổi lớn của cuộc đời, nhưng c̣n là biểu hiệu của sự tỷ lệ nghịch với chiều dài của sự sống.
Nhớ lại thời trai trẻ khỏe mạnh để lạc quan yêu đời, giờ đây chúng tôi vẫn muốn "yêu cuồng, sống vội".

Yêu cuồng không phải buông thả, yêu búa sua, yêu tưới hạt sen. Nhưng cuồng theo gương "ngược đời" của Thầy, một t́nh yêu mănh liệt vượt trên sự chết. Cố yêu theo Thầy dù bị coi là dại dột - "t́nh cho không biếu không" ấy mà. Yêu cho đời lên hương. Yêu để góp phần vào việc tạo dựng hạnh phúc với nhân loại, cùng vẻ đẹp của thế giới.

Sống vội không phải tranh thủ hưởng thụ cho kịp - "nếu không chơi thiệt ấy ai bù" (NCTrứ), bằng những "canh bạc thâu đêm, trận cười suốt sáng". Nhưng vội để kịp làm những ǵ cần làm và có thể làm. Làm để diệt đi mặc cảm v́ thấy ḿnh vẫn c̣n có ích cho xă hội. Làm để lạc quan yêu đời v́ đời vẫn đáng sống "dù là vui mừng, dẫu là thương đau".

Yêu cuồng sống vội theo lời Thầy dậy, sao cho ---- như tiền bối Phan Bội Châu đă viết:

"Sống tủi làm chi, đứng chật trời,
Sống nh́n thế giới, chẳng hổ ai...
Sống làm nô lệ, cho người khiến,
Sống chịu ngu si, để chúng cười.
Sống tưởng công danh, không tưởng nước,
Sống lo phú quí, chẳng lo đời.
Sống mà như thế, đừng nên sống,
Sống tủi làm chi, đứng chật trời".

Chia sẻ bài này với tâm t́nh rất chân thành trong tận trái tim. Chia sẻ để t́m sự cảm thông và cộng tác. Công việc này xem ra cần nhiều người tham gia và giúp đỡ.

Chia sẻ bài này cũng mong muốn rồi sẽ có những nhóm môi trường khác. Quư anh chị may mắn được nhiều điều kiện thuận lợi về sức khoẻ cũng như khả năng chuyên môn. Giờ là lúc chúng ḿnh sống tiếp chủ đề tháng qua: CHO ĐI - "Chúng con đă nhận lănh nhưng không, hăy cho đi nhưng không". Cho đi để có lại cơ hội thấy đời có ư nghĩa. Cho đi để được lớn lên trong t́nh yêu.

De Colores,

ThắngLơiBộiMinh

(Ban thưc hiện bản tin)