BẢY CHÂN RƯỠI


Tôi về đến Adelaide gần 11 giờ sáng, nhớ lại buổi sáng ở phi trường Melbourne vẫn c̣n cảm thấy giựt ḿnh. Số là buổi chiều Chúa Nhật sau khi bế mạc đại hội, chúng tôi 3 người được người quen đón ra nhà chơi sẵn sáng hôm sau đưa ra phi trường cho tiện.

Cũng v́ cậy nhà ở gần phi trường độ 15 phút lái xe, nên chúng tôi canh giờ để có mặt tại quày ghi tên lúc 8 giờ sáng. Thiệt là tá hỏa khi vào đến nơi gặp ngay một hàng rồng rắn lố nhố người xếp hàng dài chưa từng thấy. Ba đứa bước ngay vào hàng, sau gần 40 phút nhích tới nhích lui cũng chỉ mới tiến tới cách quày ghi tên khoảng 20 thước. Nh́n lại phía sau thấy ḿnh vẫn c̣n may mắn hơn những người khác đang chờ. Ngó đồng hồ th́ chỉ c̣n gần 20 phút nữa là máy bay cất cánh, vậy mà giờ này vẫn c̣n đứng chỗ này thật không c̣n biết tính cách nào!.. Cũng may nhân viên hăng bay dành ưu tiên cho những người có chuyến sắp đến giờ bay, nên 3 người chúng tôi được gọi lên làm thủ tục trước. Ra đến nơi cũng vừa lúc máy bay sắp cất cánh.

Ngồi trên máy bay, tôi loay hoay hết ṃ túi bên trái, lại ṃ sang túi bên phải chẳng thấy cái mobile -phone đâu cả! Nhớ lại chắc là lúc lật đật đă bỏ quên khi qua trạm kiểm soát rồi!.. Lúc chưa mất th́ không sao, khi đă mất bỗng nhiên làm cho ḿnh suy nghĩ. Không biết có t́m lại được không đây? Bao nhiêu số điện thoại dùng để liên lạc với các anh chị trong phong trào, chắc là phải hỏi lại từng người. Ḿnh thường ngày chỉ dùng mobile liên lạc và mọi người cũng thường liên lạc lại, bây giờ mất th́ thật là rắc rối, đó là chưa kể đến chuyện hao xu khi nghĩ đến thay thế cái khác!.. Tôi tự nhủ nhưng mà không sao, chuyện đâu c̣n có đó nếu như Thầy muốn cho ḿnh đổi model mới cũng được, ngặt một nỗi Thầy biết con lúc này kẹt lắm con không muốn làm sang đâu, Thầy cứ để con xài cái cũ cũng được, từ từ đă khi nào con có tiền mới xài cái mới cũng không muộn. Vừa suy nghĩ miên man tôi đi vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Về đến nhà tôi gọi điện thoại cho trạm an-ninh của phi trường Melbourne, sau khi cho biết lư do, người bên kia đầu dây cho biết ở đây có tới mấy cái điện thoại bị bỏ quên, vậy chứ cái của ông là cái nào? Th́ ra cũng c̣n an ủi v́ trên đời này cũng c̣n có nhiều người đăng trí chứ đâu phải ḿnh ta... Cuối cùng cũng t́m lại được nhưng chắc là phải chờ mấy ngày mới nhận lại, mà nghĩ ra Thầy cũng thông cảm cho tṛ chưa muốn xài mobile mới.

Sau 3 ngày đại hội vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng bù lại cũng có những cái hay, những cái vui tức cười không chịu được. Này nhé, như câu chuyện thứ nhất hai anh “ngáy” căi nhau. Câu chuyện xảy ra vào tối Thứ Sáu gần nửa đêm, anh A ôm mền chạy qua pḥng kế bên than phiền v́ trong pḥng anh nằm có anh B ngáy to quá, khổ nỗi lúc đầu c̣n nghe tạm được, càng lâu giống như ai đè anh ra bóp cổ nghe ằng-ặc trong cổ họng, làm anh em nín thở theo! Nhưng tối hôm đó chính anh là người ngáy to nhất trong pḥng, nhưng v́ mệt nên anh em trùm kín mền nên cũng đỡ nghe. Qua đến tối Thứ Bảy vẫn bổn cũ soạn lại, anh A cũng ôm mền sang ngủ, nhưng có lẽ thức khuya và mệt nên đêm nay anh ngáy bạo hơn tối hôm qua. Đến sáng Chúa Nhật gặp anh em, anh cũng phân bua tại anh B ngáy dữ quá nên anh phải di chuyển chỗ ngủ. Anh B th́ vốn là một cao thủ có hạng trong làng ngáy, biết ḿnh thứ thiệt nên chỉ cười cười chứ không dám chống chế. Một anh thấy tội nghiệp anh B quá, nên cho anh A biết anh cũng ngáy dữ lắm, nhưng anh A nhất định gân cổ chống chế là ḿnh không ngáy, đến chừng có người nói anh ngủ cũng ngáy dữ nhưng vẫn c̣n thua anh B. Chừng đó anh mới chịu yên không căi nữa.

Câu chuyện thứ hai: Ai cũng biết anh Sóng Triều người đi mây về gió. Có thể cách đây 4 - 5 hôm gặp anh đang ở Trung Đông xứ ngàn lẻ một đêm hay China xứ của Hoàn Châu các các, chiều nay lại thấy anh và chị Sóng Triều dắt tay nhau dạo phố Vietnamese ở Bank -Town Sydney... Cái đó cũng chưa có lạ v́ công việc làm nên anh phải vất vả như vậy, hơn nữa cũng có cái lợi nhờ đi mây về gió ngồi không trên máy bay, nên anh đă cung cấp cho Bản Tin những bài viết hay. Tuy nhiên có cái hại là đi nhiều như vậy không biết một lúc nào đó anh Sóng Triều sẽ chạm trán lăo Binladen th́ mệt!.. Chắc anh chị c̣n nhớ hôm đại hội, sau khi 5 anh đại diện các VPĐH lên chia sẻ đề tài, và sau đó chúng ta cùng chia nhóm họp sức nhau lại để mổ xẻ, sau khi mổ xẻ xong cử người đại diện lên đúc kết. Thật là bất ngờ cũng lại là hai anh chị Sóng Triều được đề cử đại diện, một người đúc c̣n một người th́ kết, làm cho mọi người ré lên cười. Không biết anh Sóng Triều đúc kiểu ǵ mà chị Sóng Triều tức cười quá, nên thay v́ nh́n xuống Cu-xi-lít-ta, đàng này lại chị đứng nghiêng nghiêng thủ thế ...

Câu chuyện thứ ba: Có lẽ câu chuyện này có pha chút ít mầu nhiệm, rằng th́ là anh chị có nh́n thấy cái ǵ lạ lạ, đặc biệt trong đại hội này không? Không biết tại sao không hẹn mà gặp. Anh cựu chủ tịch BĐD , anh tân chủ tịch BĐD , hai anh chủ tịch PT Canberra và PT Adelaide đều xi-cà-que cả. Càng đến gần ngày bế mạc đại hội lại càng cà-lết nhiều. Có anh c̣n nói anh chủ tịch Canberra ngày xưa đâu có như vậy, mới làm chủ tịch có một năm đă què rồi, chắc làm hai năm lết luôn!.. C̣n nữa, có anh chị lại nói tội nghiệp cha Linh Hướng Melbourne cũng cùng đồng hành với 4 anh kia!.. Cái điệu này làm mấy anh chủ tịch c̣n lại không khỏi giựt ḿnh, v́ không biết đến khi nào tới phiên ḿnh lết đây? Viết đến đây, bỗng nhớ lại anh điều hợp TLĐ phong trào Adelaide , cách đây mấy tháng không biết tại sao bỗng dưng anh đổi “Tông” cứ mỗi lần ngồi xuống đứng lên, uốn éo trông giống y như con rắn hổ mang của mấy ông Ấn Độ thổi kèn. Mông của anh vẹo về bên phải, c̣n cổ th́ đưa ra vẹo phía bên trái, từ từ ngóc lên y hệt con rắn làm anh em vừa tức cười vừa tội nghiệp.

Chắc Thầy rành tâm tính cái đám môn đệ này, nên để cuộc đời cho mỗi tên nếm ít nhiều đau khổ bệnh tật để tôi luyện, nhờ đó có cơ hội cảm nghiệm được t́nh thương yêu của Thầy, và cũng nhờ hội chứng X́-cà-que (*) này để khỏi có đi quậy tứ phương bằng không mạnh chân khỏe tay dọt lẹ ... Ngẫm nghĩ lại trong anh chị Cu-xi-li-ta, ngoại trừ một số anh chị trẻ phần c̣n lại nếu không sứt càng găy gọng th́ cũng nhồi-máu-cơ-tim, thần-kinh-tọa, đau đầu nhức xương, cô-lết-tơ-rô v.v... Mà chuyện này đâu có ǵ lạ, ngày xưa Thầy không chọn người tài giỏi để lập nên Giáo Hội của Người, Thầy chỉ thích anh Phê-Rô chài lưới ít học thôi, lại biết đâu anh Phê-Rô cũng đau tay đau chân v́ kéo lưới suốt ngày? Th́ ra kiểu của Thầy khác với kiểu thế gian là như vậy, nhưng nếu ngày xưa anh Phê-Rô say NO th́ Thầy cũng đành chịu v́ Thầy luôn tôn trọng tự do của con người. Hôm nay nếu 5 cha con Xi-cà-que cũng say NO, không cộng tác với Thầy ở nhà có phải là đỡ đau chân, khỏe thân phải không quư anh chị?...

SA, sau ngày đại hội Melb
 

Tôma Lê Đức Hải.

(*)- Hội Chứng: Tập hợp của tất cả các triệu chứng của bệnh kể cả chứng Xi-cà-que.
(Xin lỗi quư vị nếu có đụng chạm, v́ em cũng xicaque như quư vị)