ĐÂU NGỜ
Thủy triều lên xuống thường xuyên,
Dân cư sinh hoạt bình yên hàng ngày.
Đâu ngờ lại có hôm nay,
Sóng thần tràn tới cuồng say không lường.Bao người chết cảnh đau thương,
Xác thân trôi dạt trên đường, bờ sông.
Em thơ ngơ ngác đứng trông,
Mẹ cha, anh chị theo dòng nước trôi.Lạc thần đôi mắt lệ rơi,
Khóc cho thân phận lẻ loi bây giờ.
Tuổi thơ đâu có thể ngờ,
Một cơn động đất, sóng to giết người.Bao người du lịch đến chơi,
Thích ra bờ biển thở hơi trong lành.
Nhìn xem cảnh đẹp như tranh,
Ngoài xa nước biển trong xanh hữu tình.Ai ai cũng muốn là mình,
Dạo chơi bãi biển, bình minh ngắm nhìn.
Gió đưa sóng nước lung linh,
Khi lên lúc xuống, lịch trình biển khơi.Sóng thần ơi hỡi sóng ơi!
Cớ chi giận dữ với người dương gian.
Để cho người sống khóc than,
Những lời vĩnh biệt người thân không về.Người còn sống sót não nề,
Màn trời chiếu đất bên lề nương thân.
Lời nào cho đủ ủi an!!
Nơi nào là chốn bình an sau này???Lệ rơi giọt ngắn giọt dài,
Giàu nghèo phút chốc đổi thay cả rồi.
Chắp tay kêu khấn với trời,
Nương tay nhè nhẹ cho người thế gian...Thy Vương
(29/12/04)