MELBOURNE CÓ G̀ LẠ KHÔNG EM ?
Chuyến máy bay
đến từ Nam Úc đáp xuống phi trường Melbourne vào lúc 9 giờ tối giờ địa phương
thứ Năm 06-01-05. Hai đứa chúng tôi đi đại hội, nhưng lại đi lẻ loi có hai đứa,
nên lo lắng không biết có ai đón chúng tôi ở phi trường không? chúng tôi lo xa
sợ không có ai ra đón, nên đứa nào cũng thủ đem theo vài số điện thoại của những
người quen ở Melbourne, tôi c̣n cẩn thận hơn đem theo cả tờ báo Ultreya, v́
trong đó có nhiều số phone của các Curslitas. Đang nhớn nhác t́m xem có ai đón
ḿnh không? từ đằng xa tôi nh́n thấy một chị đeo bảng da đang đi tới, thôi đúng
rồi! cứ dấu này th́ biết ngay là môn phái của phong trào Cursillo, ngay lúc đó
tôi nhận ra người đón chúng tôi là chị Quế! chị là trưởng decuria của tôi năm
nào chứ đâu, chị Quế hỏi chúng tôi có đem áo lạnh theo không? v́ thời tiết hôm
nay khá lạnh, lúc này chúng tôi mới nh́n nhau, v́ đứa nào cũng đem toàn quần áo
mùa hè, bây giờ đang là giữa mùa hè, ai mà biết thời tiết Melbourne nó cà chớn
như thế này, cũng may chị Quế nói để chị cho mượn áo lạnh. Một lúc sau có thêm
một số các anh chị Cursilitas đến từ những chuyến máy bay khác.
Tôi và các chị
Adelaide được đưa về nhà anh chị Thạnh-Vui, về đến nhà cũng đă khá khuya, chị
Vui dọn chổ cho chúng tôi ngủ trên lầu. Sáng chúng tôi thức dậy anh chị Thạnh
Vui đă ra khỏi nhà từ lúc nào không biết, anh Thạnh ra phi trường đón những anh
chị từ tiểu bang khác đến vào sáng sớm. Chúng tôi lục tủ lạnh làm đồ ăn sáng cứ
tự nhiên như người Hà Nội.
Chị Hà đă đến đây mấy lần nên chị rất rành đường, ăn sáng xong chị Hà dẫn chúng
tôi đi bộ sang khu shopping gần nhà. Chúng tôi đi hết các shop xong về nhà mới
12 giờ trưa, mà hơn 4 giờ chiều đại hội mới khai mạc, không lẽ mấy tiếng đồng hồ
ngồi chờ ở nhà th́ chịu sao nổi, chúng tôi liền gọi một chiếc taxi 8 chổ ngồi,
cả bọn kéo nhau đi Springvale Centre. Chúng tôi đi viếng từ shop quần áo cho đến
shop giày dép không bỏ sót một shop nào. Đến hơn 3 giờ chiều chúng tôi gọi taxi
trở về nhà anh chị Thạnh Vui, vừa về đến nhà đă thấy anh Thạnh đứng sẵn ngoài xe
chờ, chúng tôi vội vàng lên xe. Vào đến trung tâm St. Bedes chúng tôi gặp các
anh ở Adelaide, anh Thanh, anh Thơ, anh Đàn, anh Tuất, anh Tường ... các anh hỏi
han đến từ bao giờ? ở đâu?... ân cần ra phết, ở nhà chẳng mấy khi mà được như
vậy.
Chương tŕnh đại hội được khai mạc với một hoạt cảnh diển tả tâm t́nh người Việt
thật xuất sắc, nội dung của hoạt cảnh giống như bài hát" Ḥn vọng phu I" cũng
chiêng trống khua phùng phàng, cũng quan với quân lên đường .... Chương tŕnh
buổi tối thứ Sáu chấm dứt vào khỏang 10 giờ tối, chúng tôi về pḥng ngủ, tôi vừa
nằm xuống đă nghe tiếng ai ngáy nhè nhẹ ở góc pḥng, rồi tiếng ngáy bên trái,
bên phải của tôi cũng vang lên ḥa vào với nhau lúc khoan nhặt, lúc réo rắt như
một bản nhạc ḥa tấu của đàn vĩ cầm, nhưng tôi cũng chỉ nghe được có một lúc rồi
ngủ đi lúc nào không biết.
Từ tờ mờ sáng đă nghe tiếng lào xào, các chị chuẩn bị lên nhà nguyện tham dự
thánh lễ có Đức Giám Mục chủ tế, trong thánh lễ có phần tuyên hứa nhận nhiệm vụ
của tân ban đại diện liên bang, sau thánh lễ mọi người sang pḥng ăn để ăn sáng.
Chương tŕnh sáng nay là 3 bài chia sẻ và thảo luận, chẳng biết ở trên các anh
chia sẻ thế nào, nhưng ở dưới nhiều người cứ gật đầu lia lịa. Đến khi anh Minh
chủ tịch Melbourne tuyên bố chương tŕnh chia sẻ chấm dứt, mời mọi người đi ăn
trưa và chuẩn bị đi du ngoạn Melbourne, th́ tự nhiên mắt người nào cũng sáng rở
lên?
Ăn trưa xong, đă có ba chiếc xe bus chờ sẵn, ba ông tài xế mỗi ông đội một cái
mũ màu khác nhau, ai đi xe ông mũ đỏ th́ được đội mũ màu đỏ, ai đi xe ông đội mũ
xanh được phát mũ xanh, và ai đi xe ông mũ trắng th́ đội mũ trắng. Trên xe bus
đoàn quân mũ trắng, có Hổ trắng đội mũ trắng, có Quyết Chiến, và toàn những
người thích quậy, đúng là tam hạp. Xe bus bắt đầu chạy, anh Đàn tập một bài hát
" ..... con kiến lữa nằm trên ḥn đá đỏ, anh thấy nàng anh lấy lữa anh thui"
nhưng khi mọi người hát lên th́ lại là ".... em thấy chàng em lấy lữa em thui"
hát đi hát lại vẫn " ... em thấy chàng em lấy lữa em thui", làm cha Hổ phải than
một câu năo nề " tại phe ta ít nên ta thua", ra cái điều âm thịnh dương suy. Ít
hay nhiều ǵ cũng thua thôi cha ơi ! đấu vỏ miệng là nghề của nàng mà cha không
biết ư ?. Hát chán rồi đổi qua chơi đố, anh Lâm hăng tiết vịt tuyên bố, nếu ai
giải được câu đố của anh th́ được thưởng $10, anh Dũng giải được nửa câu được
$5. Ông tài xế lái xe cũng không ngồi yên, ông này chăc thích làm vua, nên câu
đố nào của ông cũng liên quan đến vua, nào vợ vua, con vua, ghế vua ....
Xe bus dừng ở casino, trước khi lên xe ở nhà anh Hà đă dặn là: "mỗi người có một
cái mũ, lúc nào cũng phải đội trên đầu bỏ mũ ra lạc ráng chịu". Xuống xe bus một
đoàn quân lố nhố mũ xanh, mũ đỏ và mũ trắng keó nhau tiến vào casino, cứ tưởng
bở ai ngờ nó sượng, đâu có được chơi casino chỉ đi ngang qua giữa nhà casino
thôi, ra khỏi casino đoàn quân Cursillo tiến về phía Melbourne Aquarum. Bên
trong aquarium là những bể hồ nhân tạo, lớn nhỏ đủ loại, có đủ thứ loài vật sống
dưới nước, từ những con mỏng manh tí xíu cho đến cá mập, phe ta tha hồ mà xem
đến nỗi không c̣n biết giờ giấc là ǵ. Khi đoàn quân Cursillo trở lại xe bus,
trên xe bus đếm đi đếm lại vẫn thiếu mấy người, cả cha Hổ cũng không thấy đâu,
chắc Hổ nay nhớ rừng nên về rừng rồi!. Cũng may ban tổ chức có chuẩn bị mấy
chiếc xe nhỏ ở lại để vét những con chiên lạc đàn, nên xe bus dù chưa đủ cũng
vẫn chạy. Đoàn quân Cursillo đến viếng nhà thờ chánh ṭa, sau đó về trung tâm ăn
tối và tiếp tục chương tŕnh buổi đại hội.
Chuơng tŕnh buổi tối có hai bài chia sẻ của Brisbane và Perth, sau đó văn nghệ
giúp vui của các tiểu bang. Tiết mục đầu tiên là bài múa rất công phu của
Melbourne, Canbera đơn ca một lúc hai bổn liền, Adelaide làm ảo thuật do Thu Hà
tŕnh diễn, và một màn múa do các em bé thơ ngây của Sydney tŕnh diễn. Các em
bé thơ ngây này là những em bé sống lâu năm rồi, ăn tốn nhiều bao gạo lắm rồi!
mà vẫn chưa nhớn. Cuối cùng là vở kịch " Cô Thắm Về Làng" của Brisbane, tự nhiên
khi giới thiệu tới kịch" Cô Thắm Về Làng" đèn đóm tắt tối om, có tiếng ai x́ xầm
chắc Cô Thắm này có vấn đề rồi ? cho nên mới về làng vào ban đêm. Khi điện sáng
lên , mọi người được chiêm ngưỡng dung nhan cô Thắm. Cô Thắm mặc một cái dress
hở vai, hai cánh tay của cô Thắm to như hai cái cột nhà, cái cô Thắm này mà cho
đi thi hoa hậu, th́ chắc thế nào cũng được cái giải hoa hậu ... khỏe nhất. Kịch
hay nhưng chỉ được cười thôi chứ không được vổ tay, v́ khuya rồi vổ tay sợ làm
ồn những nhà lân cận, thế mới tức chứ!. Hết chương tŕnh văn nghệ, là những giây
phút thinh lặng ngoài trời bên Thánh Thể. Trong đêm tối, ánh sáng là những ngọn
đèn nhỏ nhoi trên tay mỗi người, mặc dù thời tiết khá lạnh, nhưng chắc ai cũng
cảm thấy gần Chúa và gần nhau hơn.
Sáng Chúa nhật sau thánh lễ và ăn sáng, có một chương tŕnh đặc biệt tranh luận
về vai tṛ người phụ nữ trong gia đ́nh. Đại diện cho phe mít ướt gồm có: chị
Phượng, chị Hương, và chị Lan. Đại diện cho các đấng mày râu là: anh Đàn, anh
Châu, và anh Tân. hai bên tranh luận thật sôi nổi, bên nào cũng đưa ra nhiều lư
lẻ để ḥng đưa chiến thắng về cho phe ḿnh. Bên các chị mượn h́nh ảnh bà Tú
Xương " .... Quanh năm buôn bán ven sông - Nuôi nỗi năm con với một chồng" để
biện hộ cho phe ḿnh. Không biết ngày nay con cháu có c̣n bao nhiêu người giống
bà Tú Xương ? nhưng xem ra các cháu giống ông Tú th́ hơi nhiều, giống cái tính
ăn chơi, học hành th́ toàn thi hỏng.
Bên các anh thấy các chị tấn công mạnh quá, cũng tră đủa lại không kém, các anh
nói phụ nữ th́ phải " Tam ṭng, tứ đức". Câu này ngày nay chỉ c̣n đúng có một
nửa thôi, " tứ đức" th́ các chị vẫn c̣n giử nguyên đấy, nhưng "tam ṭng" th́ các
anh đừng ḥng, nó hết từ lâu rồi. Hai bên đấu vỏ miệng thật ác liệt, cha Huy
phải can thiệp và hai bên bắt tay nhau làm ḥa thân ái. Thật ra đó chỉ là những
vấn đề tranh luận cho vui thôi, chứ chúng ḿnh thương nhau không biết để đâu cho
hết ấy chứ !.
Thôi! truyền thống Việt Nam ḿnh các anh là đấng trượng phu, th́ đừng có bàn cải
nữa. Nhưng các chị cũng coi chừng đấy ! v́ không phải lúc nào các anh cũng bảo
vệ được các chị đâu, cứ nh́n vào gương công chúa Huyền Trân th́ biết. Hồi đó
công chúa bị đem đi cống cho Chế Mân, các anh lúc đó đâu có làm ǵ, mà sau này
mới than " Tiếc thay cây Quế giữa rừng - Để cho thằng Mán thằng Mường nó leo".
Các anh là trượng phu, nhưng không phải là lúc nào các anh cũng đi đầu và đi
trước đâu đấy nhá! cũng có lúc các anh đi đằng sau hai con voi của bà Trưng Trắc
và Trưng Nhị đấy nhá!.
Chương tŕnh đại hội kết thúc, lá cờ đại hội được chính thức trao cho tiểu bang
Canbera. Cám ơn ban tổ chức đại hội rất nhiều, hẹn gặp nhau tại đại hội lần tới
vào đầu năm 2008 tại Canbera.
SA 30 - 01 - 05
TN