Một thoáng suy tư bên NGƯỜI T̀NH

 

“Năm 2000 tận thế”. Đó là câu nói của nhiều người trước khi năm 2000 bắt đầu. Câu nói này truyền miệng từ người này đến người kia, ai cũng sợ ngày tận thế. Có người tích trữ nước, đôi người mua gạo chất đầy kho, chưa kể đến những thùng ḿ gói, bún khô... Năm đó tôi nghĩ đă là ngày tận thế, ngày Chúa xuống trần phán xét, con người run lập cập lẩy bẩy, hồn vía tiêu tan c̣n đâu mà nghĩ đến ăn uống, th́ cần chi tích trữ của cải trần gian.
 

Năm 2000 đến, sang một thế kỷ mới; tận thế không thấy, bây giờ chỉ c̣n vài ngày nữa là bước vào năm 2005! Thật mau quá, nhiều người quen biết đă ra đi, một đi không trở lại, điều này đúng là tận thế riêng của họ.
 

Cũng trong đầu năm 2000 đánh dấu một sự đổi mới trong tôi. Đổi thay từ thể xác đến tâm hồn; nghĩa là tâm hồn không dật dờ, thể xác có niềm vui. Tôi đă xác định cho ḿnh có một t́nh yêu để tôn thờ, có một Người T́nh tuyệt đối. Người T́nh này tôi đă gặp mấy chục năm về trước. Tôi được yêu, được vỗ về mỗi khi buồn tủi, được ủi an nâng đỡ khi gặp khó khăn, và nhất là cùng đồng hành và che chở cho tôi trong những ngày lênh đênh trên biển cả. Thế mà tôi vẫn hững hờ, không thắm thiết, không nồng nàn, không si mê và không thật nhiều thứ... Những điều đáp trả của tôi chỉ như một cái kim đồng hồ, cứ máy móc quay đều hết ngày lại đêm không ngừng nghỉ; không biết ngừng lại để suy nghĩ đến sự cho đi không cần đáp trả của Người T́nh, không có những phút giây tâm sự bộc phát từ đáy ḷng, dửng dưng, vô t́nh, hững hờ và thiếu sót.
 

Bắt đầu từ nơi đâu tôi đă gặp được ánh mắt nhân từ của Người T́nh? Phải nói đến Mentone, một nơi thật đẹp. Khung cảnh nh́n ra biển thơ mộng quá, về đêm nằm im lặng lắng nghe được những tiếng ŕ rào của biển khơi.
 

Khởi đầu bằng một buổi chiều thân thiện rồi suy gẫm để tự biết ḿnh. Vâng tôi đă biết được con người của tôi đầy tội lỗi. Trong những thăng trầm vinh nhục của đời sống, tôi đâu xứng đáng được mời gọi để liên kết với Người, hơn nữa sinh hoạt theo một khuôn khổ không lấy ǵ làm thoải mái. Đột nhiên tôi nghĩ đến băi biển ngoài kia, từng đợt sóng đang đua nhau vỗ vào bờ làm tôi nhớ lại kỷ niệm ngày xưa ấy. Đă có một thời tại băi biển Nha Trang, Ḥn Chồng, dấu chân tôi giẫm đầy trên cát bên cạnh một người thường được gọi nôm na là “c̣ trắng đi bờ”. Rồi tôi muốn thoát khỏi nơi đây trong đêm tối này, đi dạo một ṿng băi biển để lắng nghe tiếng thổn thức của con tim sống lại tuổi mười tám đôi mươi. Những dấu chân ngày đó và nếu có những dấu chân bây giờ, th́ ngọn sóng thủy triều cũng đă và sẽ vùi lấp hết chẳng c̣n chi, như người ấy với con tầu nhổ neo trên sóng nước ra khơi, đi măi...
 

Nhưng người yêu tôi vẫn hiện diện ở đó, kiên nhẫn chờ đợi tôi, cho dù cuộc sống của tôi có bê tha tới đâu đi nữa, cho dù tôi có tệ bạc cách nào đi nữa, người yêu tôi luôn luôn đưa tay đón nhận với tấm ḷng nhân hậu và lượng từ bi. Đôi mắt của Ngài mời gọi tha thiết quá. Tôi rùng ḿnh như gặp phải tiếng sét ái t́nh, mà c̣n hơn thế nữa, cuốn hút tâm hồn tôi, giúp tôi hiểu rơ hơn về t́nh yêu của Ngài dành cho tôi. Tại sao tôi phải sống cho một t́nh yêu không vĩnh cửu, mà bỏ quên một t́nh yêu vĩnh hằng? Thế là ngày thứ nhất tôi đáp trả cho Người T́nh bằng cách yêu thêm chút nữa. Ngày thứ hai nhiều thêm hơn, và ngày sau cùng là yêu thắm thiết, yêu nồng nàn, yêu say mê... Bây giờ Ngài đă trở thành Người T́nh tuyệt vời của tôi. Tôi thỏ thẻ với người T́nh bất kể thời gian. Có những điều không thể thố lộ với ai, nhưng đến bên Ngài tôi dốc cạn bầu tâm sự thật thoải mái.
 

Cứ đầu tháng một của mỗi năm, tôi đều nhớ đến nơi xưa chốn cũ đă cho tôi cơ hội kết hợp mật thiết với Ngài. Xin cám ơn Mentone, cám ơn tất cả quư anh chị liên hệ với nơi đây. Người T́nh của tôi không chỉ yêu ḿnh tôi, mà c̣n yêu tất cả những ai đến với Ngài. Tôi không giận hờn, không trách móc, không ghen tuông. Ngược lại, c̣n vui mừng khôn xiết, v́ càng có nhiều người yêu, Ngài càng bớt cô đơn, bớt buồn tủi, bớt sầu đau...
 

Đầu tháng 01/05, kỷ niệm tôi trở lại với Người T́nh được 5 năm, Mentone lại đón nhận một Đại hội “Cursillo trong tâm t́nh Việt”. Thật đă quá, ngày hội ngộ, ngày chia sẻ, ngày dấn thân...
Ngày hội ngộ chẳng khác chi ngày hấp hôn lại với Người T́nh tuyệt vời. Các anh các chị chắc chắn ai cũng yêu kính Ngài tha thiết. Ngài hiện diện ở đó dang tay chào đón tất cả, dù ai kia chỉ mới yêu Ngài một năm, hai năm... Trao cho nhau nụ cười thân ái, nối ṿng tay ôm trọn Người T́nh tuyệt vời trong khung cảnh vô cùng ấm cúng, xen lẫn một chút ngoại cảnh thơ mộng làm xao xuyến tâm hồn. Thân tôi dù có trôi dạt nơi nào, th́ trong ngày hội ngộ, hồn cũng về Mentone.
 

Bờ biển Mentone sóng nước đẹp biết bao, th́ ngược lại, ngọn sóng thần tại Indonesia, Thailand, Srilanka... dữ dằn bấy nhiêu, trong chốc lát làm tiêu hủy hết cả những gầy dựng gắng công của con người, chẳng phải chỉ vật chất mà c̣n cả nhân mạng. Trên màn ảnh TV, xác người ngổn ngang với đủ mọi thứ. Nh́n một bé gái đứng dựa bên vách nhà, tay cầm đôi dép, đôi mắt lạc thần ngơ ngác như lạc vào một thế giới khác, một nơi với tuổi thơ như em chưa từng thấy bao giờ. Cha mẹ anh em, người thân không c̣n ai. Làm sao biến em trở lại tuổi hồn nhiên trên đôi môi nở nụ cười? Những tiếng khóc than đau xé tâm can làm xúc động tất cả mọi người c̣n lại. Nh́n cảnh tượng này làm tôi nhớ lại lời mẹ tôi đă nói: “Bây giờ Chúa không c̣n hủy diệt loài người như nạn Đại Hồng Thủy, mà chỉ riêng từng nơi, lúc đó xác người chết phơi như rơm rạ ngoài đồng”. Mẹ tôi luôn nhắc bảo các con phải nhớ đến Chúa, siêng năng lần chuỗi Mân Côi. Bây giờ sự việc xảy ra, không hiểu sao mẹ lại nói thế, y như mẹ là người đă nh́n thấy nạn Đại Hồng Thủy ngày xưa vậy. Phải chăng đó là ngày tận thế của các nơi này? Được bao nhiêu người đă sẵn sàng dọn tâm hồn dù biết giờ Chúa đến vẫn đi du lịch, vẫn tắm biển, vẫn dạo chơi...!!??
Ngày trước tôi thích biển cả bao nhiêu th́ nay hoảng sợ bấy nhiêu. Sóng biển quả là vô t́nh, hiểm nguy. Sáng nay tôi đến bên Ngài, nh́n ngài độ luợng bao dung, sao Ngài lại để ngọn sóng ồ ạt cướp đi biết bao nhiêu mạng người? Một chút yếu mềm, tôi hờn trách người tôi kính yêu tôn thờ sao nỡ làm ngơ! Nhưng nh́n vào đôi mắt sâu thẳm đó, tôi hoảng hốt phát hiện ḿnh thật có tội, biết đâu đó chỉ là một phần trong chương tŕnh tạo dựng và hủy diệt của Ngài?
 

Bằng cách này hay cách khác, xin Ngài hăy nương tay sàng sẩy nhẹ nhàng thôi. Con cúi xin Ngài thương đến cứu vớt linh hồn những người mà Ngài đă gọi đi trong ngày tận thế riêng của họ. Cũng xin Ngài soi sáng cho con biết tỉnh thức chờ ngày tận thế của con.
 

Một thoáng suy tư ngồi viết những ḍng tâm sự này, thật sự tôi phải tạ ơn Thầy Chí Thánh, hay nói nồng ấm hơn, Người T́nh tuyệt vời của tôi đă cho gia đ́nh tôi một cuộc sống an b́nh. Đau xót biết bao khi nh́n thảm cảnh điêu tàn tang tóc, xác người và vật dụng ngổn ngang phơi trần. Câu mà cha ông ngày xưa thường nói: “Sống mỗi người một nhà, chết mỗi người một mồ” hôm nay nay không c̣n áp dụng được. Sống một nhà, chết dụm lại một mương sâu không có bốn tấm ván dài, hai tấm ván ngắn bọc thân. Thân xác lúc sống là đền thờ Chúa Thánh Thần được tôn trọng, nay chết trong hoàn cảnh này người ta buộc phải nuốt lệ làm ngơ xem như rác rưởi tạo thêm vi trùng, cần đào hố chôn nhanh.
 

Ôi đau đớn nào tả xiết!!!
Giêsu Maria Giuse con mến yêu, xin cứu rỗi các linh hồn đau thương can đến ḷng thương xót của các Ngài.
 

Thy Vương (28/12/04)