TÂM T̀NH GỬI VỀ ĐÂU
Tiểu Táo Khối Hậu
Sau ba ngày
tham dự Đại hội ở Melbourne về chưa kịp yên vị th́ công việc lớn, bé lổm ngổm ḅ
ra như họ hàng nhà chí mén, chí kềnh và chí càng, trông đến khiếp! Thế đă yên
đâu, ngồi chưa kịp nóng chỗ th́ BTT đă tận t́nh hỏi thăm bài vở chia sẻ cảm
nghiệm đến đâu rồi? Chẳng qua đây là số Đặc biệt cho dịp Xuân Ất Dậu nên VPĐH
nào cũng muốn có bài vở cho xôm tụ để trang điểm cho trang nhà thêm phần trang
trọng để nghênh đón Chúa Xuân. Th́ ra Tết nhất đến nơi cũng phải có tí ǵ bày
biện ra cho ra vẻ phong lưu ba ngày Tết chứ? Lại c̣n cái đề tài nóng sốt
“Cursillo trong tâm t́nh Việt” đi thỉnh từ Đại hội về như những nắm cơm vắt mang
về để chia sẻ với các anh chị em trong phong trào, nhiều anh chị v́ hoàn cảnh
riêng đă không đi tham dự được nên cũng muốn biết xem Đại hội kỳ này được tổ
chức ra sao? Đây là món ăn tinh thần nên không lẽ ăn mảnh một ḿnh th́ coi sao
cho được, mà đem ra chia sẻ th́ thật là không biết chia làm sao, sẻ ra thế nào
cho phải phép. Cái chủ đề nghe ăn ư và đầy ư nghĩa trong Đại hội nghe hay đến
thế mà bây giờ bảo cầm bút viết xuống cảm nghiệm thật là không biết phải bắt đầu
ra sao? Chỉ biết cắn bút ngó ngang... như học tṛ đi thi mà không trúng tủ. Cũng
may là Tết tư cũng gần đến nên nếu có lỡ lấy râu ông Táo đem cắm cằm nàng Xuân
th́ âu cũng là “thành sự tại Thiên”. Thôi thế cũng ráng bươi chăi như năm con gà
để kiếm tí mồi màng tâm t́nh Việt túc... túc gọi bầy đến chia sẻ cho vui. Nói
đến chuyện năm hết Tết đến người Việt tha hương nào mà chả có một bầu tâm sự
ngút ngàn trong mấy ngày cuối năm. Nhất là những mùa Xuân xa quê hương mà ngộ cố
tri th́ phải biết, có mà dứt ruột cho nhau cũng c̣n chả tiếc nữa là vài cái cảm
thương với cảm nghiệm.
Em nh́n mây không cánh
Bay về phương trời xa
Nghẹn ngào em thầm hỏi
Người đi có nhớ nhà
Nghẹn ngào em thầm hỏi
Người đi có nhớ nhà...
Ra đi mùa Xuân ấy
Mây hồng bay cuối thôn...
Vừa nghe bài
“Tâm sự Gửi về đâu” là tôi ngừng vặt râu lấy giấy bút ra vội vàng tạp ghi vài
hàng cảm tưởng không th́ lại mất đi cái cường điệu của văn mạch đi th́ quả là
phí phạm.
Buổi chiều thứ Sáu nhập Đại hội từ phi trường Tullamarine, tôi đă được Ban Vận
chuyển (BVC) chu đáo đón sẵn tại phi trường và đưa về thẳng trung tâm St Bedes.
Cũng khoảng hơn 1 tiếng lái xe mới đến nơi tổ chức Đại hội, mà phải công nhận
mấy anh ở Melbourne lái xe hiền cứ như bụt. Hỏi ra mới biết anh nào anh nấy cũng
đă bị nháy cho vài pô h́nh làm kỷ niệm trong sổ Lưu bạ Sở Giao thông, cống hiến
cho ngài Thủ hiến Steve Brack cũng “vài ḅ” nên giờ đây ai nấy nhũn như con chi
chi cả. Vừa bước ra khỏi xe tôi đă nghe tiếng sóng biển... ŕ rào” nghe như lời
thầm th́ các anh chị cursillista Melbournian đang khát khao mối chân t́nh từ các
phương trời đổ về. Gió biển Melbourne h́nh như không mang vị mặn của muối nhưng
những làn gió lạnh gây gây người làm tôi bỗng thèm hơi chiếc áo len ấm lúc đi
vội đă quên mang theo. Thời tiết năm nay khác hẳn so với cái nóng trên 40 độ năm
ngoái khi tôi có dịp ghé lại Melbourne vào mùa Hè năm 2004 trên đường đi trợ tá
Khóa Tĩnh huấn tại Adelaide - thật là cái nóng như thiêu như đốt! Tôi hỏi đùa
anh tài xế trong BVC:
- Ở đây gần
biển thế nhỡ có sóng thần th́ sao?
Như đoán câu
nói nửa đùa nửa thật của tôi nên anh cũng trả lời lấp lửng kiểu con cá đang bơi
ngoài khơi:
- Ở đây không
có sóng thần nhưng nếu có chắc cũng không đến nỗi nào!
Tôi nghe thế
đâm ra rét thêm, chẳng khác ǵ nói chuyện huề vốn “vừa đấm vưà xoa”. Mặc dù đă
được BTC Đại hội sắp xếp chương tŕnh có mục đi dạo biển tối thứ Bảy nhưng mấy
ngày đóng đô tại Mentone, tôi không dám léo hánh đi dạo trên băi biển thơ mộng
của Port Phillip, đành hẹn dịp khác khi nỗi sợ và ám ảnh của cơn sóng thần đă
giảm khuây. Hôm đi Đại hội, tôi chỉ nhẹ tay quẳng vào cái túi vài bộ quần áo đủ
thay đổi, trông nhẹ nhàng như “Áo Vũ Cơ Hàn” nên vào những đêm trời Melbourne
bỗng dưng trở rét thế này th́ cả đêm trằn trọc rất khó ngủ. Chương tŕnh ngày
thứ Bảy rất đặc biệt nhưng dồn sáu bài chia sẻ vào buổi sáng th́ hơi nặng kư và
sau một đêm ngủ vật vờ th́ các anh chị vào pḥng Đại hội cũng vật vờ không kém
và nh́n quanh nhiều anh (... và cả các chị nữa... !!!) chả ai đợi con nhện giăng
sợi buồn đă bảo nhau đồng ḷng “xếp đôi lá rầu” . Có ông thánh nào ngồi sau lưng
tôi c̣n dám cả gan kiếp này xin làm người ngáy rong... trong giờ chia sẻ nữa
Trời ạ! Nhưng có lẽ mọi người ngồi quanh đấy cũng thông cảm v́ Đại hội mà và để
cho ông Thánh này trôi dạt... măi về đến cố hương xa vời... có ai về lối xưa. Cổ
nhân ta có câu “sức người có hạn” là thế!
Buổi trưa cơm
nước xong, BTC Đại hội đă mướn 3 chiếc xe “bus” chở hơn 200 tham dự viên đi dạo
ngoài thành phố Melbourne và ghé qua Nhà thờ Chánh Ṭa và vườn hồng thành phố
Fitzroy. Chiếc xe “bus” chở nhóm Mũ Đỏ của tôi nhộn không chịu được. Hơn 20 năm
ở đất Úc này đây là lần đầu tiên tôi được ngồi trên một chiếc xe đ̣ có bác tài
là người Việt và trên xe nói chuyện cũng toàn tiếng... Việt nghe vui tai hết
biết. Có lẽ đây là kỷ niệm khó quên mang nhiều tâm t́nh Việt khó quên nhất trong
Đại hội. Sau giờ cơm chiều có chương tŕnh văn nghệ tạp lục giúp mọi người thoải
mái với những trận cười nghiêng ngả. Riêng câu chuyện cười về cuộc thi vắt sữa
th́ tôi lại không cười được. Thế mới lạ chứ!? Buổi tối thứ Bảy được kết thúc
trong thinh lặng (v́ lư do trở ngại kỹ thuật...) bằng giờ tôn vương Thánh Thể
rước đến các trạm đại diện của các VPĐH cung nghinh và suy tôn rất tâm t́nh.
Các chi tiết
đặc biệt trong Đại hội đă được ghi nhận một cách trung thực qua ống kính nhà
nghề của anh Lê Xuân Minh và Ban Kỹ thuật Đại hội, nghe đâu một DVD bằng h́nh
đang được thực hiện rất công phu thay cho kỷ yếu của Đại hội lần 2. Các anh chị
nào đă bỏ lỡ cơ may đi tham dự Đại hội đành phải chịu khó ngóng cái cổ... c̣ ra
mà chờ vậy. Ai bảo không đi tham dự và chứng kiến tận mắt cho thỏa ḷng nên giờ
phải chờ đến ngày cuốn DVD được ra mắt tŕnh làng.
Ở bên này không
biết c̣n có gia đ́nh Việt nào c̣n giữ tập tục đưa Ông Táo về Trời vào ngày 23
Tết không? Bên nhà bây giờ cũng chả c̣n mấy người giữ tục lệ này nữa đâu nhưng
ba cái lũ ôn hoàng dịch lệ và cô hồn các Đảng th́ tôi biết chắc nhiều người muốn
tống khứ đi cho khuất mắt cho rồi!
Ĺa nhau v́ lư tưởng
Hỡi em người quê hương
Đâu phải v́ biên giới
Đâu phải v́ ngh́n phương
Muôn ngàn năm c̣n măi
Lệ trên đá rơi hoài
Chuyện ḿnh ai người biết
Và ai sẽ xót thương...
Cơn sóng vô
thần đă xô lấp chôn vùi đất nước tôi 29 năm qua. Dấu vết tàn phá làm rạn vỡ lung
lay những giá trị tinh thần ngàn đời của dân tộc c̣n khủng khiếp gấp bội cơn
động đất và sóng thần tại ngoài khơi quần đảo Indonesia và vùng Bana Aceh. Phải,
câu chuyện người Việt ḿnh ai là người biết cho? Và ai sẽ xót thương cho quê
hương và dân tộc tôi, vẫn c̣n đó trong nỗi buồn nhược tiểu, vẫn c̣n đầy dẫy
những mất mát và tang thương.
Chút tâm t́nh
Việt - Ngày cuối năm Giáp Mùi