CHO MỘT THÀNH MƯỜI
Sau khi nghe
chị Thêu nhóm Tôma Thiện tŕnh bầy rollo “Thưa Ngài một nén của Ngài giao cho đă
sinh lợi được mười nén”, bài Rollo của chị có phần đơn giản nhưng súc tích không
kém. Quả là chị được ơn của Chúa Thánh Thần và được sự hướng dẫn khéo léo của
Trường Lănh Đạo. Tôi tự nhủ ḿnh thử tính sổ xem nén bạc Chúa cho tôi trải dài
trong đời đến nay c̣n hay mất, nếu c̣n th́ có tăng được chút nào chăng.
Sinh ra đă là
một ơn huệ Chúa ban v́ cha mẹ tôi không cần tới IVF, chào đời với một cơ thể đầy
đủ, không cần thêm bớt một bộ phận nào, đầu óc b́nh thường. Đôi khi có chậm chạp
về hành động lẫn trí khôn, học một lần không nhớ nhưng nhiều lần cũng thuộc, mất
nhiều năm để mài đũng quần trên ghế nhà trường. Học hành dở dang v́ chiến tranh,
nên ngay từ lớp 10 đă phải nộp đơn xin hoăn dịch v́ lư do học vấn. Trong kỳ thi
tú-tài, bạn ḿnh biết điểm đậu trước ngày dán kết quả, nhờ người bà con coi chấm
thi, c̣n ḿnh th́ mù tịt trong lo sợ, cái lo sợ chung của đa số thanh niên trong
thời chiến, nên đă quyết định thi vào ĐH Sư phạm để được biệt phái, để khỏi đi
lính, để có dịp coi thi chấm thi và nhất là “biết điểm trước” khi cần. Quả thực
sau khi ra trường đi dậy đă có lần chính ông thày cũ của tôi “năn nỉ” tôi coi
điểm giùm cho con ông. Tôi lẳng lặng coi mà không hề tiết lộ, ḿnh một thời đă
được ông dậy dỗ ở Trường CVA Sàig̣n. Khi dậy học, tôi cũng quen biết vài người
khác phái, đồng nghiệp cũng có mà học tṛ cũng có. Đă có lần tưởng chừng sắp sửa
đi tới hôn nhân, nhưng cái lối quen biết nửa vời theo kiểu “t́nh trong như đă,
mặt ngoài c̣n e” khiến tôi “dậm chân tại chỗ để ngó người qua sông...” Dường như
nghề dậy học cũng không khác nghề lái đ̣ bao nhiêu. Ông lái đ̣ đưa hết lớp người
này đến lớp người khác qua sông, c̣n ông vẫn làm bạn với đ̣ với nước. Dậy học
hết lớp học sinh này đến lớp học sinh khác tốt nghiệp..., học lên đi làm và lập
gia đ́nh c̣n thày vẫn bầu bạn với phấn trắng bảng đen. Chả thế sau hơn 30 năm
gặp lại học tṛ cũ, thày được các cháu nội ngoại của học sinh khoanh tay chào
ông cố.
Nhưng việc ǵ phải đến đă đến, tôi đă lập gia đ́nh và “ngoại” đă là chức cao
nhất bây giờ. Nếu mỗi đầu người của con cháu tôi được coi là một nén bạc th́
chính nén bạc bản thân tôi chưa sinh lời được 10. Chúng tôi may mắn không gặp
trở ngại nhiều trong việc giáo dục con cái, chưa bao giờ phải lớn tiếng “mày
tao” với chúng. Các cháu không phải là loại “cứng đầu”, có lẽ v́ chúng tôi đă
không tạo điều kiện để chúng phải phản ứng như vậy. Sang Úc được một năm, một
người quen trong ngành Giáo dục khuyến khích trở lại nghề, nên đă xin thị thực
văn bằng rồi hành nghề trở lại được hơn 20 năm. Cũng v́ được công nhận hoàn toàn
(fully qualified) theo thỏa thuận năm 1958 của hai chính phủ Việt Úc. Mừng được
trở lại nghề nhưng bước đường trước mắt lại là một thử thách lớn. Với phương
châm “NỖ LỰC RỒI CẬY TRÔNG” cùng với cách hành xử “LẠT MỀM CỘT CHẶT” đă giúp tôi
vượt qua nhiều trở ngại trong nghề. Bẩy Ơn của Chúa Thánh Thần (Khôn ngoan,
thông hiểu, hiểu biết, lo liệu, can đảm, đạo đức và kính sợ Đức Chúa Trời) là
những ơn đă giúp tôi rất nhiều, nhưng tôi chưa biết dùng hết những ơn này trong
đời sống. Nhờ biết LO LIỆU mà tôi chuẩn bị bài vở cho cẩn thận. Nhờ KHÔN NGOAN
mà lập gia đ́nh đúng lúc, xử trí kịp thời khi cần thiết. Nhờ HIỂU BIẾT mà ráng
học và nhất là nhờ CAN ĐẢM mà giữ được b́nh tĩnh trước khó khăn, lắng nghe lời
mạt sát chỉ trích từ người khác. Nén bạc Chúa ban là những ǵ mà tôi CÓ TRONG
TAY ngày hôm nay, nghĩa là CÁI TÔI, một kết quả có được do Chúa và cá nhân tôi
tạo thành. Do Chúa nhờ cậy trông và do tôi là nhờ nỗ lực. Trong thánh lễ Misa
th́ Ḿnh Thánh Chúa gồm hai phần: bánh miến do nỗ lực cúa con người và sự hiện
hữu của Chúa sau khi vị chủ tế truyền phép. Thế th́ “cái tôi” của ai cũng đều
tốt, chỉ có người thiếu tinh thần bác ái mới ghét nó mà thôi. Nén bạc chưa sinh
lời khi tôi tránh né giúp đỡ người khác dù mượn cớ là khiêm nhường. Nén bạc Chúa
ban sẽ mất dần khi tôi phí phạm thời giờ sức lực đề cho cơ thể tàn tạ mau
chóng... để rồi những cái ḿnh có trở nên vô dụng. Nén bạc sinh lời gấp bội với
người dám đem hết khả năng ḿnh hăng say làm việc, hy sinh v́ việc chung, phục
vụ người khác... Trong kỳ ĐH vừa qua cũng như trong Hội chợ Tết, chúng tôi thấy
có những anh chị cursillista chân đi khập khiễng, mặt mũi bơ phờ mệt mỏi v́ đau
yếu như A. Bội, A. Lâm và một số các anh chị khác... mà vẫn cố gắng tham dự.
Công làm ra của các anh chị tuy có thể không nhiều, nhưng tấm gương hy sinh th́
thật vô cùng lớn...
Sau khi công
trừ nhân chia tôi tự cảm thấy mắc cở v́ nén bạc Chúa cho tôi có lẽ đă không lời,
đem chôn dấu mà quên mất trị giá phải gia tăng, không huề vốn mà có khi c̣n lỗ
v́ năng xuất hy sinh có chiều đi xuống, ưa khiêm tốn trốn tránh nhiệm mà PT giao
cho... Đôi lúc muốn nổi nóng v́ những chướng tai gai mắt của người khác... Xin
các anh chị cầu nguyện cho tôi để nén bạc mà tôi nhận được nơi Chúa, từ tha
nhân, trong đó có quư anh chị sẽ tăng lợi, hay ít ra không c̣n bị thua lỗ nữa
trong các năm tháng c̣n lại lê lết theo Thầy ở những ngày thứ tư.
MVH