GÓI BÁNH CHƯNG
Thế là một cái
Tết nữa đă đến và đă qua. Chú gà trống oai phong đă gáy vang nhảy vào tiếp quản
năm mới theo đúng chu tŕnh tuần hoàn của vũ trụ. Tết th́ vẫn cứ là Tết, nhưng
tâm trạng của con người cứ thay đổi dần theo năm tháng, nhất là nơi người Việt
tỵ nạn sống tha hương.
Tết ở hải ngoại
buồn thật và cũng thiệt tḥi quá.
Dân Tây đâu có
ăn Tết (dương lịch), chỉ ở nhà nghỉ một ngày là xong, ngày hôm sau lại xách gói
đi cày tiếp. V́ “nhập gia tùy tục”, nên ngày Tết mà trúng ngày thường th́ dân ta
vẫn phải đi làm, đành phải dời Tết lại đến cuối tuần, và cũng chỉ một cái cuối
tuần là xong. Chẳng bù cho Tết ở bên ta, được linh đ́nh đúng cả ba ngày Tết; đó
là chưa kể đến thời gian sửa soạn và c̣n cái đuôi ḷng tḥng kéo dài cả tháng,
“tháng Giêng là tháng ăn chơi...”.
Về phía tinh
thần th́ thê thảm hơn. Tết chính là “tiết”, tức là sự ḥa nhịp của trời, đất với
con người. Tết phải là thời điểm giao thời giữa Đông sang Xuân, khí trời mát mẻ
c̣n hơi vương một chút lành lạnh. Xuân đến, cây cối từ đất đâm chồi nảy lộc,
muôn hoa nở rộ khoe sắc tỏa hương. Cũng từ cảnh đó, con người bừng lên một sức
sống mới, một cái “mới” toàn diện của tinh thần Tết v́ cái ǵ cũng mới. Đây là
những cái mới tích cực với ư nguyện “hơn năm cũ” như lời chúc tuổi nhau. C̣n Tết
ở Úc này ư? Ôi giữa mùa hè nóng bức, chẳng khác ǵ hoạt cảnh “Đêm đông lạnh lẽo
Chúa sinh ra đời” mà mồ hôi mồ kê nhễ nhăi! V́ vậy, cái tâm t́nh Tết nó dễ dần
nhạt phai.
Một điểm thiệt
tḥi thực tế mà tôi cảm nhận, đó là gia đ́nh dần mất đi sự xum vầy trong những
ngày Tết. Bên nhà những ngày giáp Tết là những ngày bận rộn và hốt bạc của các
ngành vận chuyển. Cứ việc tăng giá thoải mái, người ta vẫn cứ ùn ùn chen lấn vào
mua vé. Ai ai cũng nôn nóng trở về gia đ́nh cho kịp ba ngày Tết. Tết là dịp đoàn
tụ, tha thứ cho nhau, cùng vui với nhau, mừng tuổi lẫn nhau... Giờ ở bên đây,
hiếm gia đ́nh nào có anh chị em trở về đầy đủ. Mỗi đứa một nơi. Mỗi đứa một công
việc, một hoàn cảnh. Tết đến “Bán anh em xa, mua láng giềng gần”, ngồi lai rai
với mấy người bạn nhắc lại những chuyện xa xưa, nuối tiếc những sinh hoạt đậm
t́nh văn hóa cao đẹp của dân tộc. V́ sự xa cách, v́ thiếu những ngày những buổi
ngồi lại với nhau, thiếu những việc cùng làm chung, thiếu những dịp tâm t́nh
chia sẻ tâm sự vơi đầy của cuộc sống; liệu đó có là một nguyên nhân dẫn đến sự
suy yếu trong t́nh liên kết của gia đ́nh?
Đại gia đ́nh
tôi tuy có may mắn, nhưng rồi thực tế cũng dần phải ḥa nhập vào quỹ đạo vốn đă
sẵn. Biết như vậy, nên các thành viên nỗ lực tạo dịp gặp gỡ, tạo dịp sinh hoạt,
đặc biệt mỗi độ Xuân về. Một sinh hoạt cố gắng duy tŕ là gói bánh chưng, một
công việc không có tính cách kinh tế v́ tốn công tốn của, nhưng mua được sự gắn
bó và cố giữ lại cái tinh thần Tết của dân tộc.
Để thực hiện được nồi bánh chưng, mỗi người một việc. Cả nhà sẽ phải bận rộn với
những việc mua sắm, chuẩn bị. Nào là gạo nếp, nào là đậu xanh, rồi thịt, tiêu
hành, giậy cột... Đó là chưa kể Bố tôi đă trồng sẵn một bạt lá dong sau vườn để
gói cho xanh và đẹp bánh. Lá sẵn, nhưng cũng phải cắt, rửa và soạn lá. Rồi chọn
ngày thích hợp cho đông người tham dự cũng là điều quan trọng.
Bố tôi chuyên nghề gói bánh tét. Vợ tôi và người em mỗi người một khuôn gói bánh
chưng. Bà chị xí phần gói bánh ú. Ba loại bánh, nhưng bên trong mọi thứ đều như
nhau cả. Người khác th́ lo chạy tiếp thứ này, vật nọ. Tôi vô tích sự, nhưng cũng
tham dự để yểm trợ tinh thần và lănh phần “hầu chuyện”. Trong nhà rôm rả tiếng
nói tiếng cười về những chuyện ngày nay, và nhất là chuyện ngày xưa. Những kỷ
niệm chung được gợi nhớ lại như những sợi dây vô h́nh nối kết mọi người với
nhau, thắt chặt thêm t́nh gia đ́nh thương mến. Chiều đến gói xong cùng nhau dọn
dẹp, xếp bánh vào nồi chuẩn bị nấu thâu đêm.
Việc nấu bánh trong đêm thường là do các giai trong nhà đảm trách. Tay cầm lon
bia, miệng ph́ phà điếu thuốc bên ngọn lửa hồng bập bùng, để cùng nhau chuyện
vắn chuyện dài. Vừa chăm lửa chăm nước, vừa kể cho nhau những công việc hiện tại
lẫn những dự phóng tương lai...
Sáng ra vớt
bánh, ép bánh, rồi chùi nồi rửa bếp. Chia bánh rồi vẫn không vội ra về, mà c̣n
ngồi lại cùng nhau thưởng thức cỗ bánh chưng nóng hổi vừa ăn vừa thổi đậm t́nh
thương yêu. Lúc này lại vang lên những nhận xét bánh năm nay thế này thế nọ. Tựu
trung th́ năm nào cũng ngon. Ngon v́ nhiều kinh nghiệm gói bánh, nhưng cũng ngon
v́ đây là công khó của cả nhà gom góp lại.
Thú thực th́ tôi không hảo đồ nếp, v́ ăn vào cứ bị nóng cổ và ợ hơi hoài; nhưng
khi bánh được bóc ra, tôi vẫn chiếu cố tận t́nh. Chiếu cố để chung niềm vui với
gia đ́nh. Chiếu cố để cảm nhận hương vị ngày Tết, và cũng để t́m cho ḿnh một
điều ǵ hay hay. Tôi muốn chia sẻ điều này như món quà mừng Xuân Ất Dậu cho quư
anh chị. Đă nhận th́ phải cho đi như Lộc Thánh đầu Xuân mà Thầy ĺ x́ cho gia
đ́nh tôi ở Đại Hội 2005 Melbourne: “Đừng x̣e tay ra nhận, rồi nắm lại khi phải
cho đi” (Huấn ca 4,31).
Điều hay hay
cảm nhận năm nay là miếng thịt mỡ! Thịt mỡ trong ngày Tết th́ quan trọng lắm,
khó mà thiếu cho được. Người ta đă chẳng nói “Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ. Cây
nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh” đó hay sao? Thịt mỡ không những quan trọng là
một biểu tượng cho ngày Tết, nhưng cũng quan trong không kém trong chiếc bánh
chưng. Bánh chưng mà thiếu thịt mỡ th́ kể như tiêu tán tùng. Bánh mà chỉ có thịt
nạc th́ xác xơ chán lắm. Người ta thường gói bánh với thịt đầu hay thịt ba rọi
mà đôi khi c̣n phải cho mỡ thêm nữa. Thịt được ướp cẩn thận, khi đă nấu qua đêm
th́ phần mỡ chảy tan ra hết và ḥa thấm vào bánh, làm cho bánh béo và thơm ngon.
Mỡ bây giờ không c̣n là mỡ, nhưng là bánh chưng mất rồi.
Không biết có
méo mó v́ nghĩ đến chủ đề sống trong năm trong tháng hay không; khi ăn miếng
bánh chưng thơm ngon, tôi lại liên tưởng đến t́nh yêu Thầy Chí Thánh! V́ yêu,
Thầy đă biến thể trong h́nh bánh và rượu để nên của ăn cho chúng ta. Lại nữa,
khi rước lễ, Thầy lại ḥa tan trong thân xác con người để làm cuộc sống chúng ta
tăng phần thơm ngon, để lại trở nên “của ăn” cho người khác...
Một ư tưởng nữa tôi cảm nhận được trong sinh hoạt Phong Trào cũng xin được chia
sẻ luôn, v́ nó cũng có hơi hướng về tinh thần như việc gói bánh chưng trong đại
gia đ́nh tôi. Đó là việc mở gian hàng trong
Hội Chợ Tết của
Cộng Đồng, mà hầu như các nơi đều đă thực hiện.
Mở gian hàng
th́ ngoài lợi lộc kinh tế, kiếm thêm được mớ bạc chi dụng cho mục đích đă đặt
ra, th́ nó c̣n nhiều lợi lộc tinh thần khác nữa. Đây là dịp để các anh chi
Cursillista đến với nhau để phục vụ. Cũng mỗi người một việc, từ việc chuẩn bị
cho đến những ngày hội chợ làm bở hơi tai. Mệt lắm, ai cũng mệt cả, nhưng vẫn
không thiếu tiếng nói tiếng cười. Cũng những chuyện xưa, chuyện nay đầy đủ cả.
Trong kia là nhóm đầu bếp chủ lực. Mỗi người trông coi một bếp, chung quanh là
biết bao người phụ tiếp. Người thái thịt, người nhặt rau, người soạn tô chén,
người lấy đồ ăn... Tiếng order hàng vang đều trong niềm vui và phấn khởi. Những
lúc bớt khách, họ cùng nhau tâm sự, học hỏi nhau cách nấu món này, thực hiện món
nọ. Đôi lúc nhắc nhau lại kỷ niệm những lần phục vụ đă qua, kể lại chuyện cùng
nhau giữ lều khỏi sập trong cơn mưa băo năm nào...
Trong sâu hơn,
ḱa nh́n xem một trưởng ban mục vụ giáo đoàn đang ngồi miệt mài rửa chén với anh
tổng thủ quỹ cộng đồng. Tay làm liên tục, miệng vẫn không ngừng chia sẻ những
công việc phục vụ chung trong cộng đồng, trong phong trào... ḥa lẫn với tiếng
cười vang thích thú. Thỉnh thoảng mỏi lưng lại đổi ca cho các chị vừa làm việc
vừa tâm t́nh về gia đ́nh, về cuộc sống.
Ḱa là anh tổng thư kư cộng đồng chạy tới chạy lui cùng với các em trẻ, để phục
vụ khách hàng với nụ cười tươi thắm chào mời và cám ơn khách. Chẳng một ai kinh
nghiệm, nhưng với thiện chí phục vụ, họ chạy bàn một cách nhuần nhuyễn, nhịp
nhàng. Bưng đồ ăn tới, dẹp đồ ăn đi là có người tiến tới lau bàn láng coóng
ngay, chuẩn bị đón đợt khách kế tiếp. Khách khứa vui vẻ khi thấy gian hàng sạch
sẽ và được tiếp đón lịch sự niềm nở, hẹn sang năm gặp lại.
Phía ngoài cùng
là hai ḷ BBQ thơm lừng đủ mùi của các loại thịt nướng, bắp nướng. Khách khó
ḷng bước đi trước sự quyến rũ của mùi thơm, cũng như lời mời chào ngọt như mía
lùi của đoàn quân phục vụ. Đâu ai tiếc chi dăm ba đồng để mua lấy của ăn ngon
miệng, sự vui vẻ là điều may mắn cho năm mới. Trong ngày Xuân, vui vẻ là quan
trọng, như thế là rẻ chán.
Đó chỉ là những công việc tượng trưng, c̣n biết bao việc lắt nhắt linh tinh khác
nữa. Đến là để phục vụ, nên chẳng ai quản ngại việc ǵ, được phân phối là OK
Salem chấp hành liền. Ở đây không c̣n chức sắc, mọi người đều là những phục vụ
viên được chia theo từng công việc. Khách hàng lấy làm lạ trước những sự phục vụ
vô vị lợi, không tính toán. Họ ngạc nhiên và cảm phục khi thấy “ông này bà nọ”
mà lại đến giúp những công việc này. Hạt Phúc Âm đang nẩy mầm, men đang day
bột...
Có đi giúp hội
chợ rồi mới thấy mê. Nhiều người ghiền hội chợ như ghiền đi trợ tá khóa học. Có
người đang giúp, được gọi đi dự tiệc mà ḷng lại buồn héo hon! Tôi dù chẳng giúp
được ǵ nhưng vẫn thích đến. Đến để có mặt. Đến để chung đắp niềm vui. Đến để
học hỏi. Nhất là để cố sinh lời nén bạc Chúa ban cho hoàn cảnh ḿnh được hưởng,
bù đắp cho những thiệt tḥi ḿnh phải chịu.
Không biết quư anh chị thấy thế nào, chứ tôi thấy đi giúp hội chợ cũng là một
h́nh thức kéo dài tinh thần của khóa học; y như việc gói bánh chưng để duy tŕ
tinh thần Tết của dân tộc ta vậy. Ước ǵ những sinh hoạt chính của phong trào
đều đạt được sự hấp dẫn quư giá này, để mọi người tích cực tham gia và nhận
lănh.
Tom