“ MA – SỜ ”...!!
Tôi thật sự
không biết nói sao để diễn tả cho đúng cái tâm trạng của tôi bây giờ. Tôi cảm
thấy ḿnh tội lỗi, bất xứng và vô cùng xấu hổ khi nghe có ai đó gọi tôi bằng
“Sơ”. Tôi cũng không hiểu rơ cách nh́n của người ta về con người tôi thế nào mà
tại sao lại gọi tôi là “Sơ”..., một cái từ mà mỗi lần nghe gọi tôi lạnh cả gáy
v́ sợ và chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Trong nhiều năm qua, có một số anh chị mỗi khi gặp tôi vẫn chào: “chào Sơ – Sơ
có khỏe không??”... Tôi thật phiền năo trong ḷng nhưng vẫn cười và đáp lại
rằng: “xin tha cho tôi, đừng gọi tôi là Sơ mà tôi thêm tội, hăy gọi là “sờ” đi
v́ tôi thích “sờ” lắm, đi đâu thấy cái chi đẹp tôi cũng sờ tới và sau đó rinh
luôn về nhà..?!”
Mặc dù được
“thanh minh thanh nga” nhiều lần lắm rồi nhưng tôi vẫn bị gọi hoài như vậy mới
rầu rĩ... Tôi không biết ḿnh “được thương” hay “được ghét” nữa nhưng tôi vẫn tạ
ơn Chúa v́ dù sao với cái mỹ từ này tôi tạm được chấm là ngoan hiền (thực tế th́
trái ngược v́ tôi nỗi danh là “bằng chà” trong Phong trào ở đây).
Sau một thời
gian chừng hai năm trở lại đây, tôi thật thoải mái v́ h́nh như người ta đă quên
mất cái từ này khi gặp tôi. Nhưng mới vừa hôm qua khi đến đọc kinh tối (lần hạt
Mân Côi) theo lệ thường ở nhà một người bạn, tôi lại bị nhầm lẫn thêm lần nữa.
Sau giờ kinh nguyện, gia đ́nh người bạn mời tôi cùng mọi người có mặt ở lại dùng
cơm tối. Chúng tôi vui vẻ phụ tay nhau làm món ḅ bía, vừa làm vừa nói đùa với
nhau và cười vang cả nhà bếp. Có một bác lớn tuổi từ Na-uy qua Úc thăm gia đ́nh
người con trai và ở lại gần mười tháng, bác nói chuyện và gọi tôi bằng “Sơ”
những hai lần. Tôi vui vẻ trả lời bác và thật sự tôi hoàn toàn không nghe thấy
cái từ “Sơ” mà bác đă dùng để gọi tôi (có lẽ sự ồn ào vui nhộn cùng với tiếng va
chạm của dao thớt làm tôi không để ư). Nhưng có hai người đă nghe được, một là
bà chủ nhà và một là cô con dâu của bác. Cô này rất ngạc nhiên v́ cô đă biết qua
tôi tuy không thân lắm, khi nghe mẹ chồng gọi tôi là “Sơ” cô nghĩ có lẽ là tôi
tu xuất nên mới cười hỏi tôi…. Tôi ngơ ngác vài giây rồi hỏi lại bà cụ.. bà xác
nhận có gọi tôi là “Sơ” v́ bà nghĩ vậy..?! Tôi vội vàng xin lỗi bà và lại thêm
một lần đính chánh tôi không phải là “Sơ”.
Lạy Chúa của
tôi! Ḷng tôi lại thấy bất an và chợt nhớ lại câu chuyện của chín năm về trước
khi tôi mới dọn vô khu cư xá dành cho người cao niên của Chùa Phật Đà.
Lúc đó, có tin đồn rằng trong cư xá của Chùa có “Ma Sơ” ở, người ta hỏi tôi có
biết không? Tôi rất thật thà để trả lời “không có, cư xá chỉ có các Sư Cô và các
bác lớn tuổi ở thôi. Tôi là người Công Giáo vừa mới dọn vô được một tuần...”.
Thế rồi cái người hỏi tôi bật cười tiếp luôn “như vậy là đúng rồi, người ta nói
cô là Sơ đó...”. Tôi vô cùng thắc mắc, tại sao lại có tin đồn kỳ cục đến như vậy
và tôi... có thật là tôi nh́n giống “Ma Sơ” lắm không??! .. Ôi chao! lời đồn sao
dễ sợ quá... tôi thật là sợ đó... xin tha cho tôi v́ tôi là người vô số tội...,
tội đầy ḿnh.
Tôi chỉ là một
Cursillista có nhiều thói hư tật xấu và đang cố gắng phấn đấu để khắc phục
khuyết điểm của chính ḿnh. Xin hăy cầu nguyện cho tôi để những nỗi ưu tư... mặc
cảm không c̣n là gánh nặng dằn vặt tâm hồn tôi nữa quư anh chị ạ.
Hơn một lần ghi
lại cảm nhận này nhưng tôi không dám gửi đi. Hôm nay, xin được chia sẻ nỗi khổ
ḷng này đến cùng quư anh chị. Xin hăy nhớ đến nhau qua lời kinh nguyện để t́nh
thương và sự an b́nh của Thầy luôn đổ tuôn tràn ngặp trong tâm hồn mỗi người
chúng ta.
Decolores !
Song Nguyen