MẨU BÁNH VỤN...
Luca T. Nguyễn
Khi kể về đời
ḿnh th́ người viết văn thường hay bắt đầu bằng những ngôi làng nhỏ hay những
con phố nhỏ. Tôi không phải người viết văn hay nhà văn ǵ nhưng khi muốn chia sẻ
chút ít về ḿnh, nhất là thời niên thiếu th́ cũng nên bắt đầu bằng ngôi làng
nhỏ. V́ vậy tôi cũng xin kể chút ít về ngôi làng mà Cha má tôi sinh ra tôi,
chúng tôi sống nơi đó, tôi sống hết thời niên thiếu của ḿnh. Làng tuy nhỏ nhưng
được bao bọc bằng những những con sông lớn, nhỏ chung quanh. Con sông lớn là một
ngă ba, nước từ trong Sài G̣n, Đồng Nai chảy qua đây được chia làm hai ngă. Một
ngă chảy ra Cần giờ, một ngă chảy ra Vàm láng, G̣ công. Ngoài những con sông đó
c̣n có ruộng đồng và ngôi thánh đường do bà Nguyễn Thị Nhất, vợ của ông kỹ sư
người Pháp bỏ tiền ra lập họ, xây nhà thờ. Ruộng ở đây một năm chỉ được có một
mùa, do ảnh hưởng mưa nắng, một công ruộng ở đây chỉ được mười giạ lúa. Dân càng
nghèo th́ thu hoạch càng thấp. Dân làng sống thêm bằng nghề đốn củi và chài
lưới. Hướng về phía Cần giờ có một cánh rừng c̣n gọi là Rừng sát. Các dân làng
chung qua cánh rừng vào đây đốn củi về bán, có người bỏ mạng tại đây, có người
bị bắt biệt tích v́ trong lúc chặt cây đón củi họ bị ḿn, bị giết v́ họ thấy căn
cứ của du kích cộng sản hay họ làm giới hạn khu vực ẩn núp của bọn người nầy.
Rừng càng hẹp nước mặn càng lên nhanh vào những mùa nắng, nguy cơ thất mùa cho
những nông dân sống chung quanh. Dù vậy, cha má tôi vẫn ở đây bám lấy ngôi làng,
bám lấy ngôi thánh đường, xem ngôi thánh đường và những sinh hoạt trong họ đạo
là nơi múc lấy sinh lực để sống. Người Pháp đă đến đây, người Nhật đă đến đây,
người Mỹ cũng đến đây, Việt minh cộng sản đêm đêm lại về. Ngôi làng, nhà thờ đă
từng bị pháp kích, tháp chuông và cây Thánh giá ngày nay vẫn đứng vững trên bầu
trời xanh.
Tuổi thơ của
tôi cũng quanh quẩn chung quanh ngôi thánh đường nay. Niềm vui của tuổi trẻ
chúng tôi là thánh lễ buổi sáng, buổi chiều th́ chơi đùa ở trước sân nhà thờ có
tượng Đức Mẹ mà có lần họ đạo chúng tôi bị pháo kích. Một số người dân sống
trong ngôi làng phía bên kia sông Ḷng Tảo, họ kể lại họ thấy Mẹ phát hai bàn
tay ra che chở. Lần ấy 2 trái đạn pháo kích của cộng sản rớt hai bên hông nhà
thờ cách chừng 3 mét, lúc đó cha xứ cùng vừa mở cửa, trái đạn nổ phía bên nữ làm
cha bị thương nhẹ. Tôi nhớ lắm, có lẽ v́ thiếu vắng mà làm tôi nhớ. Người ta nói
càng về già th́ càng nhớ lúc tuổi trẻ, nhất là trong năm nay, khắp nơi hướng về
bí tích Thánh thể làm cho tôi càng nhớ nhiều hơn, nhớ những buổi chiều Chúa nhật
chầu Ḿnh Thánh Chúa, có khi tôi giúp lễ c̣n không th́ hát, hát tantum ergo...
bằng tiếng latinh không hiểu ǵ cả, mà cũng không cần hiểu v́ trước mặt tôi là
cả bầu trời của tuổi thơ là Ḿnh Thánh Chúa và chỉ có Ḿnh Thánh Chúa lúc ấy mà
thôi... Tôi không biết nhiều lắm về Ḿnh thánh Chúa, nhưng tôi biết Chúa Hài
đồng hiện đang ẩn ḿnh trong bánh thánh đến thăm tôi, đến thăm dân làng, gần gũi
với dân làng c̣n hơn ông đức tổng, ông giám mục lâu lâu mới đến một lần.
Tôi nghe người
ta nói nông dân ở miền tây làm chơi ăn thiệt, một năm hai vụ nhưng vẫn nghèo.
Nông dân xứ tôi mỗi năm một vụ lại càng nghèo hơn. Tôi c̣n nhớ mẹ tôi mỗi khi
nhà không có thức ăn bà xách cái vợt, không phải đi đánh tenit đâu, bà xuống ghe
chèo đi đâu đó chừng vài giờ, lúc trở về trong giỏ đầy cá. Thời đó, trong làng
tôi đă có máy xay lúa của ông tám Thượng ở ngoài đầu rạch mương, ông mua lại của
người Pháp, cũ kỹ lắm hư lên hư xuống hoài. Những lúc như vậy, mẹ tôi vất vả
hơn, về chiều bà phải đem lúa ra giă lấy gạo, tôi cũng góp tay. Giă gạo vất vả
lắm không có nên thơ ǵ đâu, người giă gạo th́ mệt nhưng cũng c̣n đỡ hơn làm
thân hạt gạo. Người nông dân và hạt lúa gắn liền với nhau, có nhiều nhà văn, nhà
thơ dùng nông dân và hạt lúa làm cảm hứng, riêng tôi tôi thấy người và lúa cực
khổ như nhau. Thử tưởng tượng nếu không may làm thân hạt lúa, mặc dầu là châu là
ngọc của nhà nông, được ngậm sương trời nắng hạ nhưng cũng phải trải qua nhiều
cảnh bể dâu để nuôi nấng cho loài người.
Má tôi kể cho
tôi nghe trong lúc cùng bà giă gạo, bà nói ngày xưa hạt gạo tới mùa ḅ về nhà,
một hôm có một bà, có lẽ v́ quá dư thừa nên trong lúc gạo ḅ về nhà bà chưa
chuẩn bị để đón, sẵn cầm cây chổi, bà quơ một phát hạt gạo lăn ra ngoài, từ đó
hạt gạo thề rằng sẽ không trở về nữa. Không biết câu chuyện nầy có dính líu ǵ
tới sách Sáng thế kư không, nhưng từ đó nhà nông phải làm lụng vất vả mới có mà
ăn. V́ vậy cứ mỗi lần hạt lúa, hạt gạo rơi ra ngoài má tôi bảo nhặt lên, không
th́ tội chết, đây là của Trời, Trời cho mới có mà ăn...
Hạt gạo ở xứ
Việt hay hạt lúa ḿ ở xứ Úc đều làm nên cơm bánh, nói cho cùng nếu không có nó
nhân loại sẽ ra sao. Tôi biết ngày xưa tôi đă từng uống nước cháo pha thêm chút
đường hay muối ǵ đó để tôi được lớn lên. Những năm tháng trong quân ngũ tôi quư
nó như quân cụ của tôi và nhất là trong nhưng năm cải tạo tôi quư nó cho dù là
nó làm nên những hạt cơm cháy đen ng̣m. Hạt lúa làm nên cơm bánh, bánh nuôi thân
xác, bánh nuôi linh hồn... nhất là bánh nuôi linh hồn đă luôn ǵn giữ tôi luôn
gần với bánh. Trong thời thơ ấu, thời niên thiếu, trong quân ngũ, trong các trại
tù cộng sản... những lúc không có cơm có bánh tôi vẫn mơ về bánh nuôi linh hồn,
mơ được quỳ truớc Bánh hát bài tantum ergo bằng tiếng latinh để dâng lên Chúa
Hài đồng người bạn thời niên thiếu của tôi.
Tôi biết những hạt lúa năng trĩuu được Trời ban cho nhà nông phải chịu trăm cay
ngh́n đắng để trở thành bánh, người ta phải đập, phải đạp nó để nó rời khỏi
nhánh lúa, người ta bỏ vào cối, họ dùng chày đề giă, thành gạo rồi người ta cho
nó vào nước để nó mềm ra, cho vào cối xay, xay ra thành bột giờ đây nó không c̣n
là h́nh hài của Trời ban xuống nữa. Nhưng qua sự biến đổi kinh hoàng nầy hạt lúa
nuôi nhân loại đời nầy qua đời nọ.
Tôi liên tưởng
đến Chúa Hài đồng, người bạn thời niên thiếu của tôi vào những chiều Chúa nhật,
cũng trải qua cuộc bể dâu để trở thành bánh. Từ sương mai nắng hạ được Trời ban
xuống trong cung ḷng Trinh Nữ, sinh ra ở chốn nghèo nàn như quê tôi, bầu bạn
với hàng dân giả chân dê chăn cừu, bầu bạn cùng với những nông dân chân lấm tay
bùn, những người chày lưới ngày đội nắng, tối đội sương. Con của Chúa, cháu của
vua bị người ta đập, đạp, bị nghiền đến nổi không c̣n h́nh hài. Vậy mà giờ đây,
trước mặt tôi đây, trong ḷng bàn tay tôi đây, Sương mai Nắng hạ đang ẫn ḿnh
trong một mẫu bánh vụn thật nhỏ, nhỏ đến độ không thể nh́n thấy bằng mắt thường
hay bằng kính hiển vi tân kỳ. Người đến thăm tôi, ở lại với tôi trong h́nh hài
nhỏ bé như thế đấy. Tantum ergo...