MỘT THOÁNG MELBOURNE.
Thời tiết xứ Úc
đang là mùa hè nóng nực. Nhưng thành phố Mentone, đă đón tôi bằng những luồng
gío biển mát; nhưng hơi lạnh một chút; một cái lạnh nghe xa vắng gợn ḷng. Nhưng
tôi lại cảm thấy ấm cúng trong ḷng khi nh́n thấy quư anh chị ở trong ban tổ
chức đang trang hoàng hội trường và khi gặp laị tất cả quư anh chị từ các tiểu
bang đang kéo hành lư của ḿnh về pḥng và đang ghi danh tham dự đại hội. “Hữu
duyên thiên lư năng tao ngộ” tôi nghe một bác lớn tuổi nói và bác giải thích
thêm rằng: “Có duyên, dẫu có xa cách vạn dặm vẫn t́m đủ mọi cách thế để gặp lại
nhau.”
Vâng, có duyên, dẫu có xa cách ngàn dặm nhưng hàng năm vào khoảng thời gian này,
quư anh chị Cursillista từ khắp các tiểu bang tụ về một nơi để hội ngộ, chia sẻ
kinh nghiệm và chia sẻ những thành quả đă đạt được trong năm.
Và chắc chắn
rằng tất cả mọi thành quả của từng mỗi anh chị đóng góp, dù lớn dù nhỏ đều được
ghi nhận. Mọi thành quả ấy sẽ đem lại hiệu quả cho công cuộc chung. Và hiệu quả
ấy trở nên hữu hiệu hơn khi mà mọi người cùng hoàn thành công việc cuối cùng.
V́ mỗi người
trong chúng ta đều có một chỗ đứng chính xác trong đại cuộc. Cũng giống như đội
đua thuyền, khi mọi người cùng chung sức mạnh để cho mái chèo của đội ḿnh cùng
một nhịp chèo. Và nhịp chèo ấy phải được hoà nhập trong cùng một nhịp đập của
từng con tim của mọi người trong đội. Để đem chiếc thuyền của đội ḿnh đến đích
và đem chiến thắng cho toàn đội.
Khi chiếc thuyền đă đến đích, niềm vui được bộc lộ qua từng khuôn mặt từng mỗi
anh chị. Tôi cảm nhận thấy, trên khuôn mặt từng mỗi anh chị mang một ngôn ngữ
rạng chói của thông điệp yêu thương mà Thiên Chúa muốn gởi đến, muốn ân thưởng
và muốn trao tặng.
Thông điệp yêu
thương mà Thiên Chúa muốn trao gởi không chỉ dành cho những nhà uyên bác nhưng
cho mọi người và moị tầng lớp. Khi xưa Thiên Chúa cũng đă tuyển chọn những người
quê mùa, tầm thường trở thành tông đồ của Người để ra đi rao giảng Tin Mừng mà.
Từ quư anh chị
trong ban tổ chức đại hội đă khổ công họp ngày chưa đủ phải tranh thủ họp đêm;
anh hoạ sĩ ở Canberra tŕnh bầy logo đầy ư nghĩa; quư anh chị trong ban vận
chuyển thức khuya dậy sớm đón người tới đưa người về; ban vệ sinh; ban khánh
tiết; ban phụng vu; ban kỹ thuật; ban MC và đến từng quư anh chị tham dự đại
hội. Tuy mỗi người hoặc mỗi ban ngành có trách vụ khác nhau, nhưng trách vụ ấy
cùng chung một mục đích là đem chiếc thuyền của đội ḿnh đến đích.
Tuy nhiên, cái
đích mà chúng ta muốn đi tới phải “ứng dụng” nó mỗi ngày. Như George Bernard
Shaw đă nói: “Người ta trở thành khôn ngoan không phải v́ kinh nghiệm, mà v́ khả
năng ứng dụng kinh nghiệm của ḿnh.”. Chắc chắn rằng, sứ vụ rao giảng Tin Mừng
trong tinh thần phục vụ này không chỉ ngừng nghỉ trong ba ngày đại hội hoặc
trong khóa ba ngày.
Nhưng những “chiêu bài” mà chúng ta đă học được trong khoá ba ngày sẽ được mở
rộng cho thoáng hơn và mang nó vào trong những môi trường như cộng đồng, cộng
đoàn, học đường, xă hội, công sở và những nơi mà chúng ta đang sinh hoạt. Được
trao cho 1 nén bạc th́ chúng ta cũng phải biết “ứng dụng” nó th́ sau 1 thời gian
ngắn có thể sinh lợi ra thành 1 nén khác. C̣n nếu chúng ta giữ nó lại, hoặc đem
nó đi chôn giấu một nơi nào đó, th́ cho dù 10 năm hay 15 năm sau nó cũng chỉ là
1 nén bạc mà thôi.
Trong sứ vụ rao
giảng Tin Mừng bằng phục vụ chúng ta cũng có được những niềm vui. Và những niềm
vui và nụ cười ấy được phát xuất từ khoảng trống dành cho người khác mà chúng ta
biết tạo ra được trong chính ḿnh. Buổi du ngoạn thành phố Melbourne, tất cả mọi
người trên xe bus mang nón mầu đỏ có được những nụ cười vui và rất là thoải mái;
qua những câu chuyện vui và đầy dí dỏm mà anh Công Hai và anh Mạnh Hiếu đă thay
phiên nhau kể. Và chắc rằng quư anh chị trên xe bus mang nón mầu xanh và mầu
trắng cũng có được những niềm vui tương tự như vậy.
Trong giờ giải lao anh Mạnh Hà (Tobin Brothers) có thông báo rằng, anh chị nào
có chuyện buồn th́ tới gặp anh ấy, và anh sẽ lo cho từ A đến Z; c̣n có chuyên
vui th́ gặp anh Quang Minh (MC) hoặc anh Quang Trung (SBS). Nhưng tôi thấy,
chẳng có anh chị nào tới gặp anh Ha, v́ chẳng ai muốn chuyện buồn xảy ra quá sớm
cho ḿnh. V́ trong 1 năm trời có 365 ngày quư anh chị đă phải vật lộn với đủ mọi
thứ chuyện trong gia đ́nh đến công việc làm, giờ đây có được những giây phút
thoải mái th́ tha hồ mà vui cười phải không quư anh chị?
Và tuy có duyên
đấy, nhưng nếu không thấy tái ngộ th́ quư anh chị khác lạị ngóng lạị trông. Đại
hội năm nay vắng bóng anh Thạch, một người chuyên giữ “job” đẩy xe bán nước giải
khát cho quư anh chị trong giờ giải lao của khóa ba ngày; và có lẽ v́ thiếu cộng
sự viên đắc lực nên anh Tú trưởng ban ẩm thực lo lắng quá nên đă phải nhờ tới
ban y tế “giải châm cứu” trước giờ khai mạc đại hôi rồi. Năm trước tôi có cơ may
được làm việc chung trong ban hành chánh, năm nay có dịp gặp lại, chị Dzung
trưởng ban hành chánh gặp tôi nhăn nhó mặt mày than rằng: “thầy dậy tṛ sao mà
dzổm quá! Nên giờ này làm hoài, làm măi làm không được nhưng cũng ráng phải
kham!.” Nhưng chị đừng lo v́ như anh Quang Minh nói cho dù không kham nổi th́
quư chị cứ vừa nhăn vừa làm chuyện khó sẽ qua.
Sau nghi thức
ban đaị diện tuyên hứa nhận nhiệm vụ, một vài chị tới chúc mừng và nói: “nhiệm
vụ mới này nặng kư lắm đấy!”. Vâng, tôi tự nghĩ, nhiệm vụ mới chắc chắn là nặng
kư hơn nhiệm vụ cũ rồi, v́ non nớt và thiếu kinh nghiệm. Và như anh Hữu Tâm đă
chia sẻ trong phần đường hướng sinh hoạt của ban Đại Diện trong nhiệm kỳ 2005
2008: “Nghi thức và lời tuyên hứa tuy có đơn sơ và vắn tắt, nhưng chắc hẳn tâm
trạng của mỗi anh chị trong ban đại diện đă như trĩu nặng với muôn vàn lo âu và
suy nghĩ.” Và tôi cũng tự nghĩ, trước tôi, quư anh chị đi trước chắc cũng phải
đương đầu với những chông gai, những khó khăn và thử thách.
Và hơn thế nữa,
trong bài suy niệm vui sống phục vụ và yêu thương trong Thánh Thể cha Nguyễn
Khoa Toàn viết : “Thiên Chúa đă không sai từng người riêng lẽ một. Họ đi từng
đôi. Họ rao giảng từng cặp. V́ ngôn sứ không phải là việc độc quyền của bất cứ
riêng ai, mà là trách nhiệm của môĩ từng người chúng ta. Và v́ thế, sứ vụ rao
giảng Tin Mừng đ̣i buộc một sự hợp tác của mọi thành phần dân Chua.”. Và khi sai
đi từng hai người, Chúa Giêsu đă ẩn giấu một điều kiện: ngôn sứ phaỉ biểu lộ sự
hỗ tương. Và như vậy, quư anh chị và tôi sẽ cùng sát cánh và biểu lộ sự hỗ tương
trong sứ vụ mới này.
Nh́n lên trên bức phông chủ đề của đại hội: “Cursillo trong tâm t́nh Việt”, logo
h́nh thánh giá Chúa được đan kết bằng hai thanh tre xanh và được quyện trong ba
làn khói hương xanh đỏ trắng tượng trưng cho niềm tin cậy mến; và lá cờ quốc kỳ
Việt Nam mầu vàng ba sọc đỏ ngạo nghễ tung bay; nói lên sự hài ḥa phong tục và
tập quán quê hương Việt Nam trong những sinh hoạt của phong trào; và nói lên
tinh thần hiệp thông và đoàn kết gắn bó với quê hương Việt dấu yêu.
Và trong bài
giảng lể khai mạc đại hội, cha Nguyễn Ngọc Sơn đă nghiên cứu và xác nhận: “Dân
tộc Việt nam một gịng giống thông minh, chuộng hoà b́nh, nặng lễ giáo, có tinh
thần dân tộc, có tinh thần đồng đội, chuyên cần làm việc, chiụ học hỏi và chiụ
cực rất hay…”
Dân tộc Việt
Nam một gịng giống thông minh, anh hùng, hào kiệt. Quê hương Việt Nam yêu dấu
măi măi được giữ trọn trong ḷng mọi người Việt Nam. Dù ở đâu chúng ta vẫn có
bổn phận giữ ǵn, bảo tồn những truyền thống, phong tục tập quán tốt đẹp ấy. Tuy
nhiên, sống trong xă hội văn minh vật chất khá đầy đủ; chúng ta cũng không khỏi
có những xao động của cuộc sống, công việc, quyền lợi, tiền bạc v.v….
V́ thế, trong
phần “debate” quư anh chị đă nói lên những quan điểm của ḿnh. Phía quư anh th́
nói rằng: “nợ nước va t́nh gia đ́nh” đều nặng trĩu trên đôi vai của quư anh. Chả
thế, anh Viết Châu đă một ḿnh rên xiết: “Có những tiếng khóc vang vọng trong
đêm trường…. Con tim chân chính không bao giờ biết đến nói dối…, Thượng đế ơi!
có thấu cho Việt Nam này” qua nhạc phẩm đêm nguyện cầu. Phía các chị th́ nói
rằng, ngoài viêc đảm đang việc nhà lo cho chồng cho con, các chị c̣n đảm đang cả
việc xă hội nữa đấy! Các anh chẳng tin, nên các chị đă dẫn chứng qua vài câu thơ
của bà Tú Xương: “Quanh năm buôn bán ven sông; một thân quư chị đă nuôi nổi một
đức ông chồng và một đàn con” và như h́nh ảnh hai bà Trưng Trắc, Trưng Nhị đă
thay quyền chồng, phất cờ khởi nghĩa, đánh đuổi quân xâm lăng, dựng lại nước nhà
kia mà!
Bài giảng trong
thánh lễ mừng kính 117 thánh tử đạo Việt Nam tháng 11/04 Đức Cha Anthony Fisher
Giám Mục phó tổng giáo phận Sydney nói: “Có thể nói là tại Á châu, dân tộc Việt
Nam gần như là dân tộc duy nhất nhận đón Tin Mừng. Cho đến nay, trong hàng ngũ
các thánh tử đạo, đại đa số là người Việt. Những người đă nếm chịu đau khổ hơn
hẳn bất cứ một ai đă từng đau khổ; họ đă chiụ đau khổ cực kỳ kinh khiếp v́ đức
tin của họ”
Và ngài nói
tiếp: “Nếu chúng ta chịu đau khổ với các bạn tử đạo Việt Nam, chúng ta sẽ cùng
họ thống trị; bởi v́ phần thưởng vinh phúc này không phải chỉ dành cho những
người đă bị tiêu diệt v́ danh Chúa, cũng chẳng phải chỉ dành cho những tôi trung
của Chúa. Như chi thể của mọi tín hữu đă cùng chịu đóng đanh trong Chúa Kitô,
chúng ta sẽ được đội vương miện trong Chúa Kitô.”
Tổ tiên cha ông chúng ta đă nhiều phen chịu đau khổ v́ đức tin. Và ḷng can đảm
của các ngài đă mang lại niềm tự hào chung cho dân tộc Việt và là mẫu gương cho
ta chúng ta. C̣n chúng ta trong trách vụ rao giảng Tin Mừng tuy cũng có những
niềm vui, nhưng bên cạnh đó chắc chắn không khỏi gặp những thử thách, khó khăn,
chông gai và hiểm trở.
Nhưng tôi nghĩ
rằng, khi Thiên Chúa sai đi, Người sẽ quan pḥng và sẽ cho chúng ta phương thế
như một khí cụ để chúng ta hoàn tất trách vụ ấy. Và như kinh nghiệm của chị Mary
Sarindhorn Mativachranon đă chia sẻ trong đaị hội Á Châu Thái B́nh Dương Châu
tại Thái Land tháng 10 / 04: “Thay v́ nhảy xuống sông để cứu tôi, Chúa Giêsu đă
ném cho tôi những vật dụng; có khi là một khúc cây; có khi là một mảnh gỗ. Cuối
cùng khi tôi đă có thể bơi vào bờ, Người đă ở đó mỉm cười và đón tôi bằng ṿng
tay mở rộng của Người. Bằng cách canh chừng tôi nhưng để cho tôi tự học bơi;
Chúa Giêsu đă làm cho tôi thành một tay bơi có khả năng và bơi giỏi.”
Thắm Vũ