NĂM ẤT DẬU NÓI CHUYỆN GÀ
Vào ngày Thứ
Tư, mùng 9 tháng 2 năm 2005, là ngày Lễ Tro và cũng là ngày mùng 1 Tết, năm Ất
Dậu. Cho dầu Giáo Hội chuẩn cho các tín hữu Việt Nam toàn thế giới được Mừng
Xuân và đổi việc ăn chay, kiêng thịt vào ngày khác tùy phép của giáo quyền địa
phương, tôi vẫn phải đi làm như thường lệ. Sáng sớm đi ngang qua tiệm bán tạp
chí, tôi thấy bức hoạt họa vẽ Đàn Gà. Bức tranh trông thật dễ thương và gợi cho
tôi h́nh ảnh đẹp về quê hương và mái ấm gia đ́nh.
Bức hoạt họa có
3 giai đoạn:
Giai đoạn thứ
nhất: là một gà mẹ dẫn 12 gà con đi kiếm ăn.
Giai đoạn thứ
hai: là đoàn gà đi qua chiếc cầu có trải tấm lưới cho người qua lại.
Giai đoạn thứ
ba: là khi qua tới bên kia cầu, gà mẹ quay lại t́m 11 gà con rớt tuột qua lỗ
lưới! H́nh ảnh một gà mẹ và một gà con ngẩn ngơ quay lại nh́n một cách đăm chiêu
luyến tiếc, khiến tôi suy nghĩ và bâng khuâng nhiều về quá khứ!
Gà được dùng
làm biểu tượng h́nh ảnh người Mẹ Việt Nam trong gia đ́nh.
Tôi thường đến
người Mẹ già của tôi khi chúng tôi c̣n sống tại quê nhà. Bao năm vất vả nuôi con
trong thời binh đao khói lửa! Ba của tôi là một quân nhân trong quân đội và đă
qua đời khi tôi c̣n rất nhỏ. Mẹ tôi chỉ là một phụ nữ yếu đuối phải gánh vác
việc gia trang để nuôi một đàn con thơ dại. Nào là lo cho anh chị em chúng tôi
cơm ăn mỗi ngày. Nào là mua sắm áo quần cho từng người con trai cũng như gái.
Thêm vào đó là tiền trường học và mọi chi phí khác... Khi các anh trai tôi lớn,
lần lượt kẻ trước người sau phải đáp lời sông núi lên đường ṭng quân. Trong
thời gian các con ở gần Mẹ, cho dù vất vả, nhưng Mẹ vẫn an vui v́ được sum vầy,
ôm ấp và nh́n từng đứa con yêu dấu! Nhưng khi các con lớn khôn th́ mỗi người đi
mỗi nơi. Ḷng Mẹ tôi cứ bồn chồn, lo âu sợ sệt cho sinh mạng của các anh tôi
đang thi hành nhiệm vụ người trai trong thời loạn ly.
Trái tim đầy
yêu thương theo nhịp bước hành quân của các anh tôi trên vạn nẻo đường!
Đêm đêm từng
đợt súng nổ từ xa vang vọng về thành phố là Mẹ tôi thức sươt đêm. Tay cầm tràng
chuỗi, miệng lâm râm đọc kinh cầu an cho các con nơi dặm trường.
Mẹ tôi tuy là người phụ nữ chân mềm tay yếu, nhưng có một ư chí mạnh mẽ và trái
tim bao dung. Mỗi lần nhận được tấm điện tin báo tin từ phương xa gởi về là mỗi
lần Mẹ tôi mất đi một người con trai! Thỉnh thoảng bên hàng xóm đột xuất có
những tiếng khóc thất thanh năo ruột, tôi liền hiểu ngay người mẹ hiền kia vừa
mất người con ngoài chiến trận. Ngày anh tôi chết, Mẹ tôi nín lặng làm thinh.
Một tay cầm tấm điện tín, một tay cầm tràng chuỗi mà đôi mắt tuôn trào đẫm lệ!!
Tràng chuỗi nằm trong tay hàng giờ và lời kinh luôn nghẹn ngào! Tấm điện tín vô
t́nh chuyền hơi lạnh thấu vào xương mà mẹ không nỡ xé nát!!
Thế là 3 năm
sau đó, Mẹ tôi lại phải mất đi một người con trai nữa.
Ôi đớn đau vô
cùng!! Không lời nào tả xiết! Đau đớn quá không nói lên lời, cũng không c̣n nước
mắt để khóc.
H́nh ảnh gà mẹ quay lại t́m đàn con mất dưới cầu kia gợi cho tôi nhiều thương
nhớ xót xa.
Nhân dịp đầu Xuân,
- Con kính trao
về Mẹ những gịng chữ này tựa như những lời kinh với ḷng con thảo.
- Con xin gởi về linh hồn Thân phụ t́nh yêu thương của người con thảo và tới các
Anh ḷng đơn sơ của người em gái.
Tôi xin cúi đầu
chào những linh hồn đă khuất để cho quê hương được sống. Tôi xin trao về những
người làm Mẹ lời ca ngợi và cảm thông. Riêng các bà mẹ Công Giáo đă học được,
noi gương Đức Maria sự can đảm và vững tin. H́nh ảnh Mẹ ôm xác Con là Đức Giêsu
dưới chân Thánh Giá trên Núi Sọ, diễn tả cách sâu xa về những nét đẹp nhiệm mầu
của người mẹ Việt Nam. Xin cầu cho các Bà Mẹ Việt Nam được nhiều yêu thương
trong gia đ́nh suốt năm tháng và được yêu kính trong ḷng xă hội.
NGỌC- GIANG