SẼ LÀM G̀ CHO CUỘC ĐỜI C̉N LẠI
Khi em c̣n nhỏ với trí hiểu nông cạn, chỉ biết Chúa lờ mờ qua cha mẹ bắt buộc đi lễ hằng ngày, đọc kinh sớm tối, và tham gia vào thiếu nhi. Lớn hơn th́ vào ca đoàn, tuy rằng lúc đầu chỉ v́ ham vui thích ca hát nhưng dần dần em cảm thấy rằng mỗi khi hát ḷng em kết hợp với Chúa và rất gần gũi Chúa, nhưng rất tiếc cha mẹ đă không cho em tiếp tục đi tập hát nữa, lúc đó em buồn lắm v́ chẳng được đi đâu ngoài việc đi nhà thờ dâng lễ.Cha mẹ cấm đă đành nhưng lại thêm lời của bác em nói vào nữa. “Ca đoàn để con trai hát được rồi, tại sao phải có con gái mới hát được à”. Nghe vậy, lúc đó em buồn lắm, cho rằng những người lớn sao khó khăn quá, có lẽ vào thời bấy giờ con trai con gái đi tập hát chung là điều khó chấp nhận.
Tuy rằng cũng
buồn cha mẹ v́ không được như ư ḿnh nhưng khi nh́n lại em cảm thấy ḿnh c̣n may
mắn hơn so với những bạn bè. Các anh các chị lớn, hoặc nói xa hơn nữa là thời
của cha mẹ lại càng không được làm những điều mà họ muốn họ thích, tất cả những
điều đó là do bị ảnh hưởng bởi phong tục tập quán. Từ đó em bị dán đoạn không đi
tập haut nữa, nhưng em vẫn rất thích ca đoàn.
Thấm thoát đă mấy mươi năm trôi qua mà em vẫn không làm được điều ḿnh mong
muốn. V́ nhiều lư do, khi chưa lập gia đ́nh th́ lệ thuộc cha mẹ, lúc lấy chồng
lệ thuộc nhà chồng, kế đến phải lo cho con, nh́n lại đă hết quá nửa đời người
rồi. Sự bận rộn của đời sống đă khiến em lạnh nhạt thờ ơ, quên đi ư tưởng tham
gia vào ca đoàn hoặc đoàn thể khác. Em luôn nghĩ rằng gia đ́nh ḿnh c̣n lo chưa
xong th́ sao mà có th́ giờ rảnh để nghĩ đến chuyện khác. Nếu ḿnh không tham gia
hay góp phần vào th́ cũng có người khác rồi, em chẳng màng ǵ đến chuyện chung
nữa, nhưng có lẽ Chúa mở mắt và mở ḷng em để em có dịp tham gia vào Cursillo.
Em đă học hỏi rất nhiều từ cách sống đạo, hành đạo và các gương sáng của những anh chị trong Phong trào. Ai cũng có gia đ́nh như em, với đời sống bận rộn mà họ đă hy sinh thời gian và dùng khả năng Chúa ban dấn thân phục vụ người khác mà không nề hà nặng nhọc, vất vả. Nhờ vậy em cảm thấy ḿnh quá ích kỷ, chỉ muốn nhận lănh mà không muốn cho đi, không muốn chiến đấu với những khắc khoải mệt nhọc, lười biếng. Em đă bỏ phí những thời gian và cơ hội để gặt hái đức tin cũng như cống hiến những ǵ mà Thiên Chúa đă ban để dấn thân phục vụ cho người khác để trở nên người thôỳ gặt trung thành của Chúa.
Thưa quư anh chị! “Lúa chín đầy đồng mà thiếu thợ gặt”. Chúa luôn mong chờ sự góp sức của mỗi người để cho danh Chúa được cả sáng, cho giáo Hội được rộng lan. Với hoàn cảnh hiện tại của chúng ta không có ǵ bị cản trở ngoại trừ chúng ta coi trọng việc ǵ khác hơn là việc của Chúa.
Ngọc Dung