TÂM T̀NH
Sau 18 năm làm
việc trong ngành Tâm Thần, trong đó gồm 8 năm dùi mài kinh sử trong việc học
chuyên khoa, lấy được bằng Master of Psychiatry của Melbourne Uni tháng 8/2003,
cuối cùng quyết định bỏ dở cuộc thi chuyên khoa, v́ thấy khả năng không đủ và
không đủ sức để tiếp tục. Nên có thời gian tham dự Đại Hội 2 Cursillo trong tâm
t́nh Việt tháng giêng vừa qua, rất vui và rất thán phục tinh thần phục vụ của
các anh chị. Nay được đọc Bản Tin Ultreya do chị Mai Thị Thêu gởi tặng, và được
chia sẻ cùng chị, đă gợi ư cho tôi xin nhờ Bản Tin Ultreya chia sẻ một ít tâm
t́nh cùng các anh chị trong Phong Trào Cursillo, như là một đóng góp nho nhỏ.
Tôi bước vào
ngành Tâm Thần trong hoàn cảnh đặc biệt, do tôi bị khủng hoảng tinh thần, bao
nhiêu trách nhiệm cḥng chất trên vai, mang mặc cảm tự ti, bị mọi người coi
thường, thấy cuộc đời vô nghĩa, chỉ muốn t́m con đường chết để rũ nợ trần ai.
CHÚA đă mời gọi tôi đến với Ngài để được bổ sức, qua h́nh ảnh những người có đạo
bên Việt Nam. Nhà tôi ở gần nhà thờ Tân Định. Đồng thời tôi cũng được đọc hiểu
về bệnh tâm thần bệnh trầm cảm, giúp tôi hiểu được chính ḿnh. Từ đó ngành này
đă hấp dẫn tôi học hỏi thêm và làm việc.
Năm 1986 tôi được nhận vào làm việc trong vai tṛ bác sĩ ở một bệnh viện tâm thần lớn Royal Park ở Melbourne. Tôi coi đó như hồng ân Chúa ban cho một người nhờ Ơn Chúa thắng vượt mặc cảm, buồn chán thất vọng, luôn cảm thấy ḿnh bị theo dơi trêu chọc, được chấp nhận trong vai tṛ bác sĩ chăm sóc trị liệu cho các bệnh tâm thần, khi chính ḿnh trải qua từ kinh nghiệm cá nhân, mà chưa phải thi bằng tương đương như các bác sĩ khác. Xin thú thực lúc đó, không thi được v́ không tập trung được v́ c̣n quá nhiều giao động trong tâm trí. Sự ưu đăi đó cũng bị giới hạn, tôi chỉ được làm ở bệnh viện mà thôi.
Càng làm việc
càng ham thích muốn học hỏi nhiều cho kiến thức vững cho viêc trị liệu mang lại
kết quả tốt. Nhất là tạo lại sự tự tin chính khả năng ḿnh xóa đi những mặc cảm
tự ti ḿnh đă có từ trước. Với những cố gắng đặc biệt với Ơn Chúa, có môn học
tôi phải thi đến 5 lần mới đậu. Cuối cùng tôi cũng được Bảng Hổ đề danh cho bằng
Phó Tiến Sĩ Tâm Thần ở Đại Học Melbourne.
Những năm gần
đây bác sĩ trẻ ra trường không được hành nghề tư, nên họ ở lại bệnh viện làm và
học chuyên khoa, nên t́m việc ở bệnh viện gần nhà trở nên khó cho những người
như tôi.
Năm ngoái tôi
có ư định đi Sydney tiếp tục làm và học, sau khi bàn với nhà tôi. Tôi đặt quan
trọng cho cuộc sống là gia đ́nh, tôi đă vất vả nhiều trong việc làm, đă đối đầu
với bao nhiêu căng thẳng, có lẽ đây là lúc có thể về hưu và hưởng cuộc sống an
nhàn bên gia đ́nh.
Sau một thời
gian trấn an và thích nghi với hoàn cảnh mới, tôi hằng cảm tạ Ơn Chúa, đă ban
cho sự b́nh an trong tâm hồn, cho tôi có cơ hội, có thời gian để gần gũi những
người thân yêu, gia tăng t́nh thắm thiết, nâng đỡ tinh thần cho nhau, giúp đỡ và
hoà giải những hiểu lầm, những xung đột trong gia đ́nh. Nếu c̣n bận đi làm tôi
sẽ không có thời giờ và tâm trí để làm những việc mà tôi đă làm.
Một điểm quan
trọng tôi thấy, tôi có thể tịnh tâm nh́n thấy những sai trái, những yếu điểm của
ḿnh để sửa chữa và thay đổi, đáp ứng những nhu cầu t́nh cảm, và hiểu được tại
sao lâu nay ḿnh không được hạnh phúc. Không ǵ vui sướng cho bằng có được hạnh
phúc trong tầm tay, mà ngày xưa tôi nghĩ “hạnh phúc” chỉ là danh từ để chúc
tụng, thực tế không ai có thể có hay hưởng hạnh phúc được.
Bây giờ tôi có
thể t́m lại cái tôi của ḿnh. Tôi không là bác sĩ tâm thần, mà chỉ dùng sở
trưởng về cố vấn tâm lư, tâm lư trị liệu và giáo dục tâm thần cũng là phần quan
trọng trong ngành tâm thần tôi học để phục vụ Cộng Đồng. Tôi sẽ viết một số bài
về Tâm Lư Tâm Thần Ngày Nay, đăng trên báo Dân Chúa. Mục đích để phổ biến rộng
răi những kiến thức cập nhật về lănh vực tâm lư tâm thần, hầu dễ thông cảm và
nâng đỡ người bệnh.
Bác Sĩ Liên On