XUÂN VIỄN XỨ

Mùa Xuân đến rồi ư?
Sao lẹ quá!..
Lúc ta rời quê,
Mái tóc còn xanh,
Giờ đã điểm sương sầu viễn xứ.
Hai mươi lăm năm trời chìm nổi,
Nhìn lại cuộc đời tựa áng mây!..

Bè bạn mất còn,
Biết tìm đâu ra người tri kỷ?!..
Ngẫm lại chuyện đời,
Ta cười trên những nỗi đắng cay!
Tuốt kiếm bên trời,
Ta mơ làm tên lính của mùa Xuân Kỷ Dậu,
Nghe pháo Tết rộn ràng, cứ ngỡ hồi trống trận năm xưa!..

Ừ nhỉ! ...
Mùa Xuân đã đến,
Sao ta nghe lòng mình lạnh!
Hay tại Xuân này, đã khác Xuân xưa?!..
Hay tình người cũng lạnh như ngọn gió Giao Thừa?

Nhớ Xuân xưa,
Quá nửa cuộc đời,
Ta đi tìm lý tưởng.
Chắt chiu ôm ấp,
Ta nguyện hiến cho đời.
Nhưng đời không như mộng tưởng,
Biết được rồi, bỗng chợt thấy u mê!

Rót chén rượu nồng,
Ta uống cạn.
Say tỉnh sự đời,
Lòng.. ta biết, chí.. ta hay.
Hò ơi!... có người quá chén ngủ say,
Mặc cho sinh tử, sá chi chuyện đời ...
 

Đà Giang
 

SA.Đầu Xuân Ất Dậu 2005