ĂN ĐỂ SỐNG
“Năm Ất Dậu tháng
ba, c̣n nhớ măi,
Giống Lạc Hồng
cực trải lắm đau thương!
Những thây ma thất
thểu đầy đường,
Rồi ngă gục không đứng lên v́... đói!”
Đó là bốn câu thơ mở đầu trong bài “Đói” của thi sĩ Bàng Bá Lân diễn tả cảnh đói của dân tộc ta vào đầu năm Ất Dậu 1945, vừa chẵn 60 năm về trước. Đây là một nạn đói khủng khiếp xảy ra ở miền Bắc, đă cướp đi khoảng hai triệu sinh mạng con dân nước Việt. Thuở đó tôi chưa sinh ra, nhưng sau này nghe Mẹ kể lại, tôi cũng khó mà tưởng tượng nổi. Mẹ tôi diễn tả: “Người chết như rạ!” Kinh hoàng quá. Thê lương thảm năo quá.
Họ đă chết v́ không có của ăn. Lúa gạo thiếu hụt do cuộc chiến tranh phức tạp thời đó không những chỉ với Pháp - Nhật, mà c̣n cả với Việt Minh. Có lẽ hầu hết quư anh chị lớn tuổi trong Phong Trào đều đă từng là nạn nhân hay ít ra cũng là chứng nhân của thảm cảnh này.
Thế rồi trong những
tang thương của việc vượt biên lịch
sử mà đa số chúng ta đă trải qua, cũng không
thiếu những người bị chết v́ đói v́
khát.
Không có của ăn của uống, con người không sống nổi. Các cụ ta xưa có nói: “Ăn để sống”.
Đó là về sự sống thể xác, c̣n sự sống thiêng liêng th́ sao?
Nh́n vào nội t́nh Giáo Hội trong bối cảnh một thế giới khoa học thực nghiệm hôm nay, chắc hẳn không ai là không khỏi đau ḷng khi thấy những dấu chỉ đang xô đẩy con người, trong đó có các các Kitô hữu, tới vực thẳm của sự mất niềm tin! Trong Giáo Hội hôm nay, nhất là trong những Giáo Hội bên Âu Tây, đă có nhiều người tuy mang danh Công Giáo nhưng niềm tin đă bị lung lạc. Họ ngụp lặn trong chủ nghĩa duy vật, chủ nghĩa cá nhân. Họ không c̣n xác tín và sống với niềm tin. Cụ thể trước mắt, chúng ta thấy giáo đường ngày càng thưa vắng giáo dân. Nhiều giáo đường không c̣n xử dụng và đă đóng cửa... Ở một vài khía cạnh, sức sống Giáo Hội đă bị suy giảm. Nạn “đói” đă mở màn. Nhưng người ta đói cái ǵ đây?
Trong tạp chí Queen of Peace,
số đặc biệt về Thánh Thể, phát hành mùa
xuân năm 1997 tại Hoa Kỳ, linh mục thần học
gia ḍng tên Richard Foley đă cảnh giác: "Theo thống kê,
hiện nay có hàng chục triệu người công giáo không
c̣n tin vào Nhiệm Tích Thánh Thể! Tâm hồn và trí óc
họ đă trở nên xa lạ đối với
nhiệm tích thánh này. Niềm tin của họ về
sự hiện diện thực sự của Chúa Kitô trong
Hy Lễ Hiến Tế đă bị phôi phai, nếu không
muốn nói là đă chết hẳn. Họ không c̣n tin vào
sự hiện diện của Chúa Kitô trong Thánh Thể
nữa. Họ xa ĺa Thánh Thể."
Và cha cho biết thêm: "Đối với những giáo dân này, thánh lễ không c̣n mang chiều kích một cuộc Hy Tế của Chúa Kitô. Sự kiện tai hại này đă đưa tới hệ luận khiến họ nghĩ rằng, việc rước lễ chỉ là một h́nh thức kết t́nh thân ái giữa con người! Và do đó, đă dẫn tới một tệ trạng đau ḷng khác là những người này khi đi dâng lễ, bất chấp t́nh trạng đời sống thiêng liêng ra sao, có tội trọng hay không, đều thản nhiên lên rước lễ".
Như thế, không những linh hồn họ đói, bị mất nguồn sống; mà c̣n tệ hại hơn, họ lại đến gần sự chết hơn như thánh Phaolô đă cảnh cáo giáo dân Corintô: “Ai ăn Bánh và uống Chén của Chúa một cách bất xứng, th́ phạm đến Ḿnh và Máu Chúa,... là ăn và uống án phạt ḿnh” (1Cor 11, 27-29).
Thực vậy, đức
tin và việc gia nhập vào Giáo Hội, cũng như
phải giữ những luật căn bản như
sạch tội trọng, giữ chay... là điều
kiện để lănh nhận lương thực này.
Đó là minh chứng một phần tiêu cực về chủ đề “Thánh Thể, nguồn sống Giáo Hội”. Trong chiều hướng tích cực, tôi xin chia sẻ tiếp về những sức sống mănh liệt trong Giáo Hội, những nơi c̣n tràn đầy lương thực bổ dưỡng, c̣n gắn liền với nguồn sống.
Tháng trước chúng ta đă cùng nhau xác quyết: Trong bí tích Thánh Thể có sự hiện diện trọn vẹn của Chúa Kitô, Thầy Chí Thánh. Và Thầy đă khẳng định: “Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh Ta sẽ ban tặng, chính là thịt của Ta đây, để cho thế gian được sống” (Ga 6, 51).
Vâng, Thầy chính “là đường, là sự thật và là sự sống”, một sự sống dồi dào trên mọi khía cạnh.
Theo tinh thần chia sẻ của Phong Trào, chú trọng nhiều đến khía cạnh chứng nhân, tôi xin đưa ra hai h́nh ảnh chứng nhân tiêu biểu, là những thành viên sống động trong đời sống Giáo Hội qua tác động của Thánh Thể. Đó là Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, chứng nhân của một sức sống kiên tŕ và mănh liệt, và Đức cố Hồng Y Thuận, người anh cả của chúng ta, chứng nhân của cuộc sống gian nan trong niềm lạc quan hy vọng.
Đề cập đến
bí tích Thánh Thể là trung tâm điểm đời
sống Công Giáo, nguồn sống thiêng liêng của Giáo
Hội, chúng ta không thể không nói đến Đức
Giáo Hoàng kính yêu.
Có thể nói với suốt chiều dài gần 27 năm trong triều đại giáo hoàng của ngài, ngài đă thực hiện được những sự kiện thật kỳ diệu, để hoàn thành sứ mệnh dẫn dắt Giáo Hội và góp phần xây dựng ḥa b́nh thế giới, là nhờ một cuộc sống gắn bó mật thiết với Chúa Kitô qua bí tích Thánh Thể...
Đă có một bài viết về đời sống thiêng liêng của ngài khá chi tiết được đăng trong Bản Tin tháng 11/02 nơi trang 30. Gần đây, trong tác phẩm “Pope John Paul II, Gift and Mystery”, cha Edward J. Kilmartin đă viết: “Với tất cả những ai được hân hạnh dâng lễ, nhất là được đồng tế với Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II tại nhà nguyện riêng của ngài trong điện Vatican, đều mang một ấn tượng mạnh mẽ về sự liên kết sâu xa và huyền nhiệm giữa ngài với Đức Kitô qua Nhiệm Tích Thánh Thể. Trong suốt thánh lễ, khi nghe đọc Lời Chúa, đặc biệt từ lúc truyền phép Ḿnh Máu Thánh Chúa cho tới khi kết lễ, người ta thấy thân xác và tâm hồn của ngài dường như xuất thần, ch́m sâu vào một thế giới khác, thế giới siêu linh, với sự hiệp thông về sự hiện hữu của một Đấng Vô H́nh, chính là Đức Kitô lịch sử... Nh́n vào cặp mắt nhắm nghiền, kèm theo những cử chỉ chậm răi, hồn nhiên, sốt sắng, xuất thần của Đức Giáo Hoàng, người ta có cảm tưởng như ngài đang trực diện, đang ḥa nhập cùng một nhịp thở để nên một với Đức Kitô khi dâng lễ."
Từ sự kết hiệp với Chúa Kitô và sự làm việc không ngừng nghỉ của ngài, bất chấp khỏe mạnh hay ốm đau, dù tại văn pḥng hay trên giường bệnh; chúng ta có thể khẳng định rằng bí tích Thánh Thể là trung tâm, và cũng là động lực kết thành đời sống của vị Cha Chung. Và qua đó, bí tích Thánh Thể cũng là nguồn sống Giáo Hội Công Giáo và sức mạnh đời sống thiêng liêng mỗi người tín hữu chúng ta.
Nhận định này chúng ta có thể thấy rơ ràng thêm trong cuộc sống của Đức cố Hồng Y Thuận, mà hầu như chúng ta đều đă nh́n rơ. Trong suốt cuộc hành tŕnh nơi dương thế, đặc biệt là trong những lúc cùng cực nhất, Thánh Thể luôn là sức mạnh, là niềm hy vọng và là nguồn sống đưa ngài ra khỏi cuối đường hầm. Cuộc đời của ngài đă được ghi lại trong nhiều sách, đặc biệt là hai cuốn Chứng Nhân Hy Vọng và Năm chiếc bánh và hai con cá. Trong cuốn Chứng Nhân Hy Vọng, ngài viết:
“Nơi nào chúng ta chịu
khốn khó, nơi đó trở thành chỗ cho chúng ta
cử hành Thánh Thể. Danh mục Tử đạo
thế kỷ 20 đầy dẫy những chuyện
thống thiết kể về những thánh lễ làm chui
trong các trại tập trung, v́ không có Thánh Thể chúng ta
không thể sống chính sự sống của Thiên Chúa. Làm
sao tôi diễn tả được niềm vui lớn lao
của tôi. Mỗi ngày với ba giọt rượu và
một giọt nước trong ḷng bàn tay, tôi cử hành
Thánh lễ. Đấy là bàn thờ của tôi, là nhà
thờ chính ṭa của tôi! Thánh lễ là phương dược
chữa xác cứu hồn, là thang thuốc trường
sinh bất tử ”.
Và: “Trong trại cải
tạo, chúng tôi được chia thành từng nhóm 50 người.
Chúng tôi ngủ chung trên một cái giường thật dài,
mỗi người được 50 centimét. Mỗi đêm,
chúng tôi thu xếp làm sao để có 5 người Công Giáo
nằm cạnh tôi. Vào lúc 9 giờ rưỡi tối,
tất cả chúng tôi phải tắt đèn đi ngủ.
Lúc ấy tôi cúi ḿnh trên giường để làm
lễ thuộc ḷng, và phân phát Ḿnh thánh Chúa bằng cách
luồn tay dưới mùng muỗi. Chúng tôi chế cả
những túi giấy nhỏ bằng bao thưốc lá,
để giữ Ḿnh thánh và mang cho người khác. Tôi
luôn mang Ḿnh Thánh Chúa trong túi áo sơ-mi.”
“Ban đêm, các tù nhân thay phiên nhau thờ lạy Ḿnh Thánh. Với sự hiện diện lặng lẽ, Chúa Giêsu Thánh Thể đă làm nên những việc kỳ diệu. Nhiều người Công Giáo đă bắt đầu trở lại một cách nhiệt t́nh. Và xác chứng của họ về sự yêu thương và phục vụ đă có một ảnh hưởng ngày càng lớn trên các tù nhân khác. Ngay cả những anh em Phật tử và bên lương cũng t́m được đức tin. Sức mạnh t́nh yêu của Chúa Giêsu thật mạnh mẽ không thể cưỡng lại.Và thế là đêm tối của nhà tù đă trở thành ánh sáng Phục sinh, và hạt giống đă được gieo vào ḷng đất trong băo tố. Nhà tù trở thành trường dạy giáo lư. Các tín hữu rửa tội cho các bạn đồng tù và trở thành những người đỡ đầu cho họ.”
Rồi ngài dă viết khi bị biệt giam: “Con thấy hạnh phúc trong buồng giam này, nơi nấm trắng mọc đầy lên manh chiếu con nằm, v́ có Chúa ở cùng con nơi đây, v́ Chúa muốn con sống chỗ này với Chúa”.
Thật là những tấm
gương cụ thể giúp chúng ta giữ vững
niềm tin để tiến bước. Riêng tôi, tôi cũng
cảm nghiệm được sức mạnh tuyệt
vời của Thánh Thể. Tôi xin chia sẻ một vài
sự kiện.
Năm 1993 khi lănh nhận trọng trách tŕnh bày Rollo cho khóa 3 tôi băn khoăn lo lắng dữ lắm, v́ chưa làm việc này bao giờ và thời gian chuẩn bị quá gấp rút. Tôi cố gắng tối đa và hoàn toàn phó thác cho Chúa. Vào khóa, trước giờ tŕnh bày nửa tiếng, tôi vào nhà nguyện, đặt Rollo dưới chân Thánh Thể, gởi tâm hồn vào t́nh yêu của Thầy và xin Thầy hướng dẫn. Kết quả tôi cảm nhận sự b́nh an và tự tin để thi hành trách nhiệm. Tôi đă nói Rollo trong trạng thái hết sức thoải mái, với cảm giác nói mà như không phải ḿnh nói... Tôi tin là các Rollista đều có cảm nghiệm này.
Cũng năm đó, khi được bầu vào ban Thường Vụ Cộng Đồng, tôi hoang mang sợ hăi, trong ḷng quyết tâm không nhận. V́ muốn cuộc họp ổn định và kết thúc sớm, tôi dự trù để vậy và sau đó sẽ t́m cách chối từ. Nhưng trong buổi chầu kết thúc, quỳ trước Thánh Thể, tôi không thể cưỡng lại được một sự thôi thúc mạnh mẽ sâu thẳm trong tâm hồn... Tôi vẫn coi trách nhiệm này bắt nguồn từ Thánh Thể, nên những lúc khó khăn, chán chường mỏi mệt, tôi đă đặc biệt chạy đến Thánh Thể để múc lấy nghị lực, lấy nguồn sống. Và rồi cám ơn Chúa, tôi đă đi qua được một chặng đường dài đầy cam go thử thách trước khả năng yếu kém của ḿnh.
Chia sẻ cả hai phương
diện tiêu cực lẫn tích cực để chúng ta nh́n
thấy tầm quan trọng của Thánh Thể, là của
ăn và nguồn sống cho linh hồn mỗi người.
Không ăn th́ thể xác sẽ chết. Không ăn th́ linh hồn cũng chết. Người ta chết đói trong năm Ất Dậu 45 hay trên đường vượt biên sau này, là v́ không thể t́m được của ăn. Thật vô lư nếu chúng ta để linh hồn phải chết, v́ “của ăn đàng” là Thánh Thể lúc nào cũng sẵn sàng và hằng chờ đợi chúng ta đến đón nhận. Lời hứa của Chúa Kitô, Thầy Chí Thánh “sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” không hề sai chạy.
Qua Rollo “Giáo Dân là Giáo Hội giữa trần thế”, chúng ta đă biết vị trí và trách nhiệm của ḿnh trong Giáo Hội. Mọi người đều phải là những h́nh ảnh sống động, tràn đầy sức sống chứ không thể như những người thiếu dinh dưỡng, “những thây ma thất thểu đầy đường”. V́ như vậy, thân ḿnh lo c̣n không xong th́ c̣n lo được cho ai? Như thế sứ mạng truyền giáo sẽ thất bại, v́ đâu ai đang t́m của ăn lại bước theo người sắp chết đói bao giờ!
Tạ ơn Chúa, trước khi qua đời, Vị Cha Chung đă tạo cho chúng ta có cơ hội để Sống Năm Thánh Thể. Đây là dịp cho mọi người nh́n lại và xét ḿnh hầu kịp thời múc lấy nguồn sống thực, để xây dựng cuộc sống vui tươi ở đời này và cũng để chuẩn bị cuộc sống hạnh phúc vĩnh cửu mai sau. Mỗi người chúng ta cần tự hỏi lại chính ḿnh: Tin th́ chắc chắn đă tin từ lâu, nhưng chúng ta thực sự tin Chúa Giêsu trong Thánh Thể thế nào qua tâm t́nh và chính hành động của chúng ta? Có xác định được điều đó, chúng ta mới có thể đón nhận hiệu quả cao nhất từ Thánh Thể, nguồn sống của mọi người.
Kính chúc quư Cha và quư anh chị vui sống trong ân sủng dồi dào và t́nh yêu sâu thẳm của Thánh Thể Chúa Kitô, Thầy Chí Thánh.
Nguyễn Văn
Bội