CURSILLO, CỘNG ĐỒNG THÁNH THỂ
Tháng trước, chúng ta đă cùng xác
tín: Thánh Thể là lương thực nuôi dưỡng linh hồn và là nguồn sống của Giáo Hội,
của mọi người tín hữu.
Những ai thông phần Ḿnh và Máu Chúa
Kitô sẽ trở thành chi thể của Thân Ḿnh mầu nhiệm Chúa là Giáo Hội: "Và khi
chúng con được Ḿnh và Máu Con Cha bổ dưỡng, được đầy tràn Thánh Thần của Người,
xin cho chúng con trở nên một thân thể và một tinh thần trong Đức Kitô" (Kinh
nguyện Thánh Thể III).
Hiệp thông Thánh Thể đưa đến xây dựng
sự hiệp nhất trong Giáo Hội như lời thư của Thánh Phaolô: "Bởi v́ chỉ có một tấm
Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta
cũng chỉ là một thân thể" (1Cr 10,17-19). Đó là điều Người khẩn cầu cùng Chúa
Cha: "Xin cho họ nên một như Chúng Ta là một" (Ga 17,22)
Một yếu tính của bí tích Thánh Thể là sự hiệp thông. Hiệp thông có nghĩa là nên
một. Như thế: bí tích Thánh Thể là dấu chỉ của sự nên một.
1. Nên một cùng Thiên Chúa.
Khi lănh nhận bí tích Thánh Thể,
chúng ta sẽ đạt tới một ân huệ cao quư mà Thiên Chúa tặng ban, đó là hiệp thông
trọn vẹn với Chúa Kitô. Chính Chúa Kitô đă từng nói: "Ai ăn Thịt Ta và uống Máu
Ta th́ ở lại trong Ta và Ta ở lại trong kẻ ấy" (Ga 6, 56). Và rồi Chúa cũng đă
tha thiết mời gọi: "Hăy ở lại trong Thầy, như Thầy ở lại trong anh em" (Ga
15,4). Động từ "ở lại" mà Chúa nói, diễn tả mạnh mẽ ơn hiệp thông. Chỉ có bí
tích Thánh Thể làm nên sự hiệp thông kỳ diệu, sự hiệp thông toàn vẹn: Chúa với
ta và ta với Chúa, một thân thể không thể tách ĺa.
Qua sự hiệp thông cùng Chúa Kitô,
chúng ta cũng đồng hiệp thông với Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúa Kitô khẳng định về sự
hiệp thông mật thiết này: "Ai thấy Ta là thấy Chúa Cha" (Ga 14, 7) hay: "Nếu các
ông biết Tôi th́ hẳn cũng biết Cha Tôi" (Ga 8, 19) và mạnh hơn: "Tôi và Cha Tôi
là một" (Ga 10, 30), hoặc: "Chúa Cha ở trong Tôi và Tôi ở trong Chúa Cha" (Ga
10, 38)... Chúa Cha đă trao ban sự sống thần linh nơi chính ḿnh cho Chúa Con:
"Chúa Cha có sự sống nơi ḿnh thế nào, th́ cũng ban cho Người Con được có sự
sống nơi ḿnh như vậy" (Ga 5, 26). Nhận lấy chính sự sống của Thiên Chúa nơi
ḿnh, Chúa Kitô hiệp thông trọn vẹn cùng Thiên Chúa, để hoàn toàn nên một với
Người. V́ thế, Chúa Kitô sống trong Thiên Chúa và Thiên Chúa trong Chúa Kitô.
Hiệp thông giữa Chúa Kitô và Thiên Chúa là sự hiệp thông hoàn hảo.
Nhờ sự hiệp thông hoàn hảo tuyệt đối, trong Chúa Kitô và bởi Chúa Kitô, Thiên
Chúa bày tỏ khuôn mặt từ ái vô biên của Người cho trần gian. Cha hoạt động, th́
Thánh Thần của Cha cũng sẽ thực hiện cùng một hoạt động ấy nơi Con. V́ Con hoạt
động là hoạt động theo ư Cha muốn. Đúng hơn, chính Cha hoạt động trong Con nhờ
Thánh Thần. Sự hiệp thông tṛn đầy của Ba Ngôi Thiên Chúa sinh hiệu quả là t́nh
yêu, ơn cứu chuộc tuôn chảy không bao giờ ngừng nghỉ trên nhân loại. Để cho
những ai tin nhận, sẽ được thần hóa và cùng được sống, nên một trong Thiên Chúa.
2. Nên một với nhau.
Trong bí tích Thánh Thể, chúng ta
không chỉ nên một cùng Chúa mà thôi, nhưng c̣n cùng anh chị em của ḿnh nữa. V́
khi cùng chia sẻ một tấm bánh là chính thân ḿnh Chúa Kitô, tất cả mọi người sẽ
nên những chi thể của Người. Thân ḿnh mầu nhiệm này sẽ được sống nhờ sức sống
của Chúa Kitô và chính Thánh Thần của Chúa Kitô mà Người ban cho ta. Bởi thế,
trong Chúa Kitô, nhờ Thánh Thể của Người, tất cả chúng ta thật xứng đáng gọi
Thiên Chúa là Cha c̣n ta chỉ là một với nhau, cùng làm con của Cha.
Nói như thế, không có nghĩa là trong
thực tế, chúng ta đă sự hiệp thông hoàn toàn với nhau. Hiệp thông toàn vẹn là
một ước mơ lớn lao của mọi Kitô hữu. Bởi trong đoàn chiên vẫn c̣n những chia rẽ.
Nỗi đau bởi thiếu hiệp thông, thiếu sự nên một, trở thành vết thương nhức nhối
suốt trong quá khứ đến nay vẫn chưa lành lặn.
Hơn ai hết, Chúa Kitô hiểu rơ sự
giằng co giữa ranh giới của hiệp thông và chia rẽ. V́ thế nơi Thánh Thể, Người
ban tặng cho ta t́nh yêu và sức mạnh. T́nh yêu ấy, sức mạnh ấy đă đưa Người hiến
dâng mạng sống để làm bùng lên một sức sống mới, sức sống mănh liệt có khả năng
phá tan hận thù, phá tan chia rẽ, dẫn chúng ta đến với ơn hiệp thông.
Đến với ơn hiệp thông chính là sức
sống của người biết tha thứ, biết đặt t́nh yêu lên trên mọi hố sâu của hận thù,
chia rẽ và dám hiến thân cho anh chị em. Bởi thế mỗi lần tham dự thánh lễ, mỗi
lần rước lấy Thánh Thể, là mỗi lần chúng ta học và sống theo lối sống của Chúa
Kitô. Đó là một lối sống biết ra khỏi con người ḿnh, biết vượt lên trên mọi ích
kỷ, mọi vụ lợi riêng tư mà đến với anh chị em bằng một tấm ḷng yêu thương chân
thành. Sống yêu thương chân thành như thế mới chứng tỏ được rằng: ḿnh đă mang
lấy sự sống của Chúa Kitô, hơn thế nữa: mang lấy chính Chúa Kitô Thánh Thể, Đấng
đang ngự trong chúng ta.
Sẽ không bao giờ tránh hết được những
bất ḥa, nhưng nếp sống của Giáo Hội vẫn luôn phản ánh sự hiệp thông Ba Ngôi mà
cả nhân loại được mời gọi thông phần, một sự hiệp thông đầy t́nh yêu và sự sống.
Giáo Hội là gia đ́nh Thiên Chúa tại trần gian. Gia đ́nh ấy không những nề nếp,
mà c̣n phải là mái nhà hiệp thông ấm cúng, giàu t́nh yêu thương.
Trong một thế giới đầy chia rẽ, bạo lực, hận thù và loại trừ nhau, Giáo Hội luôn
cố là bảo chứng cho b́nh an và hạnh phúc vĩnh cửu mà Thiên Chúa muốn ban cho mọi
người.
Để nêu gương, Đức cố GH Gioan Phaolô
II luôn cổ vơ và xây dựng sự đoàn kết, hiệp nhất yêu thương. Đó là cuộc đời kết
hợp với Thánh Thể. Đó là những cuộc đối thoại, những lời mạnh dạn xin lỗi. Đó là
những buổi cầu nguyện Liên Tôn ở Assisi, những lúc ngài cởi giầy bước vào một
đền thờ Hồi Giáo hay đặt một lời cầu nguyện vào bức tường Than Khóc ở
Giêrusalem...
Nhiều kết quả khả quan đă đạt được,
mọi người đều đồng thanh công nhận ngài là sứ giả ḥa b́nh. Và rồi nhiều h́nh
ảnh thật đẹp ghi nhận được trong đám tang của ngài: đông đảo các nhà lănh đạo
quốc gia trên thế giới, bất kể họ là những đối thủ chính trị, hay thậm chí đă
hay đang tuyên chiến với nhau. Họ như đă cảm nhận và ḥa ḿnh vào với tâm t́nh
Đức cố GH để ngồi bên nhau, bắt tay chúc b́nh an trong tang lễ trang nghiêm và
đầy xúc động. Trong tang lễ này, lần đầu tiên trong lịch sử, TT Israel Moshe
Katsav không những đă bắt tay chúc b́nh an với TT Syria Bashar al-Assad và TT
Iran Mohammed Khatami, mà c̣n nói chuyện bằng thổ ngữ của họ.
TT Hoa Kỳ G. W. Bush bắt tay chúc
b́nh an cho TT Pháp Jacques Chirac để quên đi mối hận đă bị chỉ trích về cuộc
chiến tại Iraq. Thái Tử Charles của Anh quốc ngồi gần và bắt tay TT Zimbabwea
Robert Mugabe, người dang bị khối EU tẩy chay.
Trong khi đó, cựu TT Balan Lech Walesa cũng quên đi mối thù truyền kiếp, tiến
tới bắt tay ḥa b́nh với đối thủ chính trị của ḿnh, người đă đánh bại ông trong
kỳ bầu cử hơn 10 năm trước. Ông đă phát biểu: "Ai bảo ĐTC không làm phép lạ? Chỉ
mới ngay ngày hôm qua thôi, tôi không bao giờ nghĩ là sẽ bắt tay TT Aleksander
Kwasniewski!"...
Nối tiếp ư hướng của vị tiền nhiệm, trong thánh lễ đầu tiên với các Đức Hồng Y
hôm 20.04.2005 ở nhà nguyện Sistine, Đức tân Giáo Hoàng Benedictô XVI đă nói lên
nguyện vọng: Hiệp nhất các Kitô hữu thuộc mọi hướng niềm tin Kitô giáo và văn
hóa khác nhau. Ngài cổ vơ sự đối thoại trong tinh thần đại kết.
Thật lạc quan trước những nhận định
của Đức giám mục Chính thống Hilarion Alfeyev: "Có thể là chính Đức Bênêđictô sẽ
hoàn thành sứ vụ lịch sử hiệp nhất Công giáo và Chính thống giáo để bảo vệ Kitô
giáo đương đầu với phong trào tục hóa hiếu chiến", và: "Tôi hy vọng rằng triều
giáo hoàng mới sẽ được ghi dấu bởi những mối liên hệ giữa Giáo hội Công giáo
Roma và Chính thống giáo Nga, và hy vọng rằng cuộc gặp gỡ giữa Đức Giáo Hoàng và
Đức Thượng Phụ Mạc Tư Khoa sẽ xẩy ra".
Đức Thượng Phụ Alexis II của thủ đô
Nga và của toàn thể Chính thống Nga cũng đă gửi một thông điệp chúc mừng tới Đức
Benêđictô XVI. Đức Thượng Phụ nguyện mong rằng: "Triều giáo hoàng mới sẽ chứng
kiến sự phát triển mối liên hệ huynh đệ giữa hai Giáo Hội chúng ta, và một cuộc
đối thoại mang lại nhiều hoa trái giữa Chính thống giáo và Công giáo".
Đức Thượng Phụ viết tiếp: "Tôi tin
rằng đó là một trong những nghĩa vụ chủ chốt nhất của Kitô giáo. Cả hai Giáo Hội
chúng ta, với uy quyền và ảnh hưởng của Giáo Hội, cần phải đồng lao cộng tác để
rao giảng những giá trị Kitô giáo cho nhân loại ngày nay. Thế giới tục hóa bị
đánh mất đi điểm quy chiếu, nên hơn bao giờ hết thế giới đang cần đến chứng tá
chung của chúng ta. Tôi hy vọng rằng công cuộc phục vụ của Đức Thánh Cha sẽ góp
phần hoàn thành trách vụ này".
Là Phong Trào của Giáo Hội, chúng ta
cũng không thể không đi theo con đường này: hiệp nhất và nên một. Một phong trào
lư tưởng phải là một phong trào hiệp nhất, dù là "hiệp nhất trong dị biệt" như
là các chi thể trong một thân thể. Theo như Công Đồng Vaticanô II, Thánh Thể
cũng biểu lộ bản chất của Giáo Hội, một Giáo Hội duy nhất, thánh thiện, công
giáo và tông truyền, cả trên b́nh diện Giáo Hội phổ quát và Giáo Hội địa phương:
"Trong phần đất ḿnh, mỗi đoàn thể là dân tộc mới được Thiên Chúa kêu gọi trong
Thánh Thần và trong sự viên măn hoàn toàn. Nơi các đoàn thể đó, tín hữu được tụ
họp lại nhờ sự rao giảng Phúc âm Chúa Kitô và mầu nhiệm Tiệc Thánh Chúa được cử
hành, để "nhờ Thịt và Máu Chúa, tất cả kết thành huynh đệ và thành một thân thể.
Chúa Kitô vẫn hiện diện trong các cộng đoàn ấy, dù nhỏ bé nghèo hèn hay tản mác
khắp nơi. Và nhờ Thần lực Người, Giáo Hội hiệp thành duy nhất, thánh thiện, công
giáo và tông truyền". Bởi v́ "việc tham dự vào Ḿnh và Máu Chúa Kitô không có
công hiệu nào khác hơn là biến đổi chúng ta thành Đấng mà chúng ta nhận lănh".
Cursillista phải nên một không những
chỉ v́ là những chiến sĩ mang sứ mạng Phúc Âm hóa thế giới, một thế giới đầy
những bất ổn v́ sự chia rẽ trầm trọng giữa nhiều dân tộc, giữa giới giầu nghèo,
giữa các ư thức hệ, hay ngay cả những người cùng niềm tin Kitô; nhưng quan trọng
nhất, v́ đó chính là di chúc của Thầy Chí Thánh trước khi chịu khổ nạn. Đă là di
chúc th́ chúng ta, những môn đệ của Ngài, có bổn phận phải thi hành bằng mọi
giá.
Để cụ thể, Cursillo phải trở thành
một "Cộng Đồng Thánh Thể", v́: "không một cộng đoàn Kitô hữu nào xây dựng được,
nếu không đặt nền tảng và trọng tâm nơi việc cử hành phép Thánh Thể chí Thánh,
cho nên mọi nền giáo dục về tinh thần cộng đoàn phải được bắt đầu từ đó" (PO 6).
Thực vậy, khởi đầu từ khóa Ba Ngày,
Phong Trào đă cố gắng thực hiện tinh thần "Cộng Đồng Thánh Thể", đặt căn bản là
tính cách bí tích của ư niệm cộng đồng. Trong khóa, chúng ta nhận thấy sự ưu
tiên của việc cử hành bí tích Thánh Thể, như một nghĩa vụ loan truyền Đức Kitô,
Thầy Chí Thánh, đang hiện diện thực sự. Thật là hợp lư khi dành cho bí tích
Thánh Thể một địa vị danh dự hàng đầu trong khóa học. Bởi v́ Thánh Thể là: "một
bí tích của sự sùng đạo, một dấu chỉ của sự hiệp nhất, một liên kết của t́nh bác
ái, một tiệc thánh Phục Sinh", và: "nguồn gốc đời sống của Giáo Hội, mang đến
sức sống và sức tăng trưởng cho Giáo Hội"; do đó: "bí tích Thánh Thể là nguồn
gốc và đỉnh cao của đời sống người Kitô hữu" (GH 9). Bí tích Thánh Thể là trung
tâm điểm của khóa học. Ba ngày tĩnh huấn phải khơi động nơi các tham dự viên sự
ư thức: trong ngày thứ Tư c̣n lại, bí tích Thánh Thể phải chiếm một chỗ cao
trọng trong đời sống riêng tư của họ, trong mối liên hệ cộng đồng, và trong nỗ
lực dấn thân phục vụ.
Việc cử hành Thánh Lễ hàng ngày đă
trở nên một truyền thống trong các khóa học. Thánh Lễ được sửa soạn một cách cẩn
thận, hầu gia tăng cường độ cảm nghiệm siêu nhiên. Trong khóa, Phong Trào muốn
mọi người ư thực việc Chúa hiện diện một cách sống động thực sự để gặp gỡ Ngài.
Việc phụng thờ Thánh Thể, mà cao điểm
là việc cử hành Thánh Lễ, c̣n kéo dài trong suốt ngày qua những lần tiếp xúc với
Chúa riêng tư hay tập thể trước Nhà Chầu. Do đó, việc viếng Thánh Thể cũng là
việc rất quan trọng cho mỗi ngày khóa qua đi. Tất cả chúng ta đều có cảm nghiệm
sống động về những hiệu quả của khóa, cũng như sức mạnh siêu nhiên nơi cá nhân,
nhờ suốt ngày đêm, lúc nào cũng có người cầu nguyện trước Thánh Thể.
Việc viếng Thánh Thể trong khuôn khổ
Cursillo có một giá trị tu đức và sư phạm rất đặc biệt. Thực vậy, trong những
lần thăm viếng Chúa cách tập thể, với những lời cầu nguyện tự phát và chia sẻ,
nói lớn tiếng, chúng ta tŕnh bày lên Chúa những khó khăn trở ngại cá nhân hay
tập thể. Việc viếng Chúa như vậy mang lại sự hiệp nhất giữa các Cursillistas,
liên kết tâm hồn họ khăng khít hơn và nuôi dưỡng tinh thần thân hữu bạn bè. Nhờ
việc thăm viếng Chúa, cộng đồng Kitô hữu được củng cố mạnh hơn bằng sự chia sẻ,
thông cảm, lấy những khó khăn người khác làm khó khăn của ḿnh.
Tóm lại, trong những lần thăm viếng
Thánh Thể, chúng ta ư thức không những được sự gần gũi thân t́nh với Thầy Chí
Thánh, mà c̣n cả tinh thần cộng đồng bắt rễ từ tập thể anh chị em với nhau, để
duy tŕ và phát triển tinh thần cộng đồng "một tay nắm lấy Chúa, một tay nắm lấy
anh chị em", như Công Đồng Vatican II đă xác nhận: "Thiên Chúa không muốn cứu
rỗi nhân loại cách riêng rẽ, thiếu liên kết; nhưng muốn quy tụ họ thành một dân
tộc, để họ nhận biết Người trong chân lư và phụng sự Người trong thánh thiện"
(GH 9), và "Thiên Chúa muốn mời gọi mọi người tham dự vào sự sống của Người,
không những chỉ từng cá nhân không liên lạc ǵ với nhau, mà Người c̣n liên kết
họ thành một dân tộc duy nhất, trong đó đoàn tụ các con cái đă tản mác khắp nơi"
(TG 2).
Mỗi người chúng ta đều luôn được Thầy
tha thiết mời gọi: "Hăy ở lại trong Thầy, như Thầy ở lại trong anh em" (Ga
15,4). "Ở lại" trong Thầy, để cùng với nhau sống với Thầy, trong sự thân mật,
trao đổi, tâm sự; nhất là cùng nhau xây dựng một cộng đồng Thánh Thể yêu thương
hiệp nhất.
Đó là hiệp nhất bên trong, chúng ta
cũng lưu tâm đến những h́nh thức bên ngoài khi tham dự Thánh Lễ, chầu Thánh Thể.
Đáp ứng lời kêu gọi của Bộ Phụng Tự Các Bí Tích, tháng 5 này, đặc biệt ngày lễ
Ḿnh và Máu Thánh Chúa, Phong Trào phát động mỗi địa phương dành riêng một ngày
như là trung tâm điểm của Phong Trào để tôn kính Thánh Thể cách đặc biệt. Dù là
khác ngày, nhưng chúng ta cùng hiệp ư, để rồi sau đó mỗi tháng, mỗi địa phương
sẽ thay phiên nhau "Chầu Lượt" thay cho cả Phong Trào.
Tháng 5, tháng khởi điểm cho sự tái ư
thức và xây dựng "Cộng Đồng Thánh Thể" như Phong Trào hằng mong ước. Ngày thứ Tư
phải là những tiếp nối cao đẹp của khóa Ba Ngày: hiệp nhất và tôn sùng Thánh
Thể. Ước mong chúng ta cũng không quên để thực hành lời nhắn nhủ của Đức cố Giáo
Hoàng Gioan Phaolô II: "Trong ngày, người tín hữu không nên bỏ việc viếng Thánh
Thể được lưu giữ ở một nơi thật xứng đáng trong nhà thờ, với ḷng tôn kính đặc
biệt, phù hợp với luật phụng vụ. Những lần viếng Thánh Thể như vậy là dấu hiệu
tỏ ḷng biết ơn, là cách diễn tả t́nh yêu và nhận ra sự hiện diện của Chúa Kitô
tại đó." (TĐ, NTT số 25).
Bản Tin tháng 5