HÀNH TR̀NH NGÀY THỨ TƯ

 

 

Từ ngày học khóa về em có dịp sinh hoạt chung với các anh chị trong Đại Hội và các chị trong nhóm. Em đă cảm nhận được t́nh yêu của Thầy qua các anh chị.

Trong cuộc đời có lẽ không có ai thoát được những lo buồn, sầu khổ hay thử thách, người cách này, kẻ cách khác. Ai cũng đều nghĩ rằng ḿnh là người buồn nhất, khổ nhất, gặp khó khăn nhất. Em cũng vậy, cũng xao xuyến, cũng chán nản và đôi khi tột cùng thất vọng.

 

Nhưng từ khi đi học khóa về, có nhiều thay đổi trong suy nghĩ của em. Trước đây v́ có nhiều bận rộn trong cuộc sống, trong bổn phận làm vợ, làm mẹ, em ít khi có dịp để ư đến những buồn lo, thử thách của người khác. Chính v́ thế em chỉ đóng khung trong hoàn cảnh của ḿnh, em nghĩ có thể đây cũng là những suy nghĩ của một số anh chị khác v́ không có dịp sinh hoạt chia sẻ được với ai, không chia sẻ, th́ sẽ không có phương cách giải quyết, không giải quyết th́ những vấn nạn mỗi ngày chồng chất thêm cho đến một lúc nào đó ḿnh không chịu đựng nổi. Ngay cả những người kín đáo khi sinh hoạt nhóm, vẫn có những lợi ích khi nghe người khác chia sẻ, v́ những vấn nạn, vẫn có một số điểm chung nào đó, nhờ nghe và t́m được hướng giải quyết cho ḿnh, chưa kể nếu tạo được sự thân ái trong nhóm, chắc chắn được nâng đỡ rất nhiều.

 

Một trong những lợi ích em nhận được khi sinh hoạt để có hướng giải quyết cho ḿnh là nhận biết mỗi người đều có những vấn nạn riêng chứ không phải chỉ có ḿnh, từ đó ḿnh mới có thể cầu nguyện, phó thác và chấp nhận. Chấp nhận theo em không có nghĩa là buông xuôi mà là nhận ra sự yếu đuối của ḿnh, của người để tha thứ và xây dựng  niềm tin cho nhau. Từ đó nhờ sự tương thân, tương ái, ta mới có can đảm dấn thân và phấn đấu trong hoàn cảnh của ḿnh.

 

Mến chào quí anh chị trong t́nh yêu của Thầy Chí Thánh.

 

Nguyễn Thị Chinh SA