NHỮNG
MÙA PHỤC SINH TRONG ĐỜI.
Đă hơn nửa thế kỷ trôi qua, những Tuần Thánh Phục Sinh có nơi tổ chức ŕnh rang rầm rộ bên ngoài, có nơi bớt đi những nghi thức rườm rà để chú trọng nhiều hơn về phần nội tâm. Nhưng cho dù cách nào đi nữa, thời gian và không gian cũng như đời sống tâm linh của tôi mỗi lần đều mỗi khác.
Nhớ
lại khi c̣n bé ở quê nhà Tuần Thánh đối
với tôi thật là một cái ǵ xa vời khó hiểu, và
c̣n làm cho lũ con nít chúng tôi khổ sở nữa là
đàng khác! Không cần
biết có vào đoàn thể hay không, hễ bước vào
nhà thờ là tất cả lũ con nít đều
được lùa lên ngồi vào những hàng ghế phía
trên để ông bà Quản dễ bề “chăm sóc”.
Giờ đọc kinh kéo dài lê thê, sợ nhất mục
“ngắm” của các ông các bà mặc quần áo nhà
tang, kể lể thảm thiết không ra câu ra chữ,
đám con nít chúng tôi chỉ nghe ê a giống như đám
ma chẳng hiểu mô tê ǵ cả! Cả lũ chỉ
biết dương mắt ếch ngồi chịu trận,
mặc dù mệt mỏi nhưng chẳng đứa nào có
gan buồn ngủ, và c̣n lo lắng không biết khi nào lănh
cái cốc đầu, đau như trời giáng của ông
bà Quản!... Nhớ
lại lúc bắt đầu học giáo lư, trong lớp có
đứa quá khớp chiếc roi mây của D́ Phước,
nên khi bị gọi tên trả bài hỏi có mấy Chúa, nó
nh́n tới nh́n lui một hồi như cầu cứu
rồi run run trả lời: Thưa có 3 Chúa làm cả
lớp muốn đứng tim. Về
sau này nghe có anh chàng Nhạc Sĩ yêu quá hóa cuồng, nên
làm bản nhạc tựa đề:
“Em hiền như Masơ”, tôi nghĩ chắc lăo này
chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Khổ nhất cứ mỗi lần đến mùa Phục Sinh là phải xưng tội, đứa nào cũng sợ xanh máu mặt. Không phải chúng tôi sợ v́ nhớ lại câu chuyện của D́ Phước kể về tai hại của việc xưng dối tội. Chuyện kể rằng: Có một người nọ đi xưng tội, cứ mỗi lần xưng ra một tội, là một con Cóc sần sùi gớm ghiếc từ miệng ông ta nhảy ra ngoài, măi về sau có một con Cóc to nhất, ḿnh mẩy đầy mụn nhớt kinh khiếp cứ ngồi thập tḥ nơi cữa miệng, chập chờn một hồi như muốn nhảy ra. Cuối cùng nó lại nhảy vào, tiếp theo lũ Cóc hôi hám lúc truớc nhảy ra, bỗng nhiên nhảy hết trở vào miệng. Câu chuyện nghe có vẻ ly kỳ rùng rợn thật, làm lũ con nít chúng tôi cứ để ư mỗi lần đi xưng tội, hễ đứa nào vào ṭa giải tội trước, là cả lũ đứng phía sau lóng nhóng ḍm chừng thử xem có con Cóc nào nhảy ra chăng?..
Cũng không phải lũ chúng tôi sợ phạm tội sa hỏa ngục, v́ xét cho cùng khắp cả các điều răn, những tội lớn nặng kư như giết người. Bị người giết th́ có, chứ con nít mà làm sao có thể giết người được, c̣n như điều răn Thứ Sáu chớ làm sự dâm dục th́ khỏi nói, v́ cả lũ mỗi lần đi tắm sông mặc nguyên bộ quần áo “da người” nhảy xuống nước lặn hụp đă đời, đâu có biết mắc cỡ trai gái ǵ như bây giờ đâu mà phạm vào cái khoản đó được. Mà thật ra lũ con nít chúng tôi chả biết “dâm dục” là cái ǵ, cũng chẳng đứa nào có gan hỏi D́ Phước. Hay sợ v́ bị lũ quỷ miệng đỏ ḷm như máu có nanh vút, mặt xanh lè trên đầu có sừng, phía sau đít có đuôi lại thêm 2 cái cánh dơi, cầm chỉa ba xóc người cho vào lửa nướng giống như trong bức ảnh chết lành chết dữ!... Những thứ đó c̣n xa lắm, nếu có chắc là khi chết mới thưởng thức được mùi vị này. Thật ra chúng tôi chỉ khiếp vị Linh Mục ngồi phía sau ṭa giải tội.
Số là không biết các bà tối lửa tắt đèn vào xưng tội lẩm cẩm làm sao, chọc tức cha nổi giận xô ngă ṭa giải tội, làm că họ đạo sợ hết hồn vía. Có lần người lớn c̣n bị cha bắt nằm xuống cho ăn roi, huống chi lũ con nít chúng tôi có gan nào lại không khiếp được! Mỗi lần đi xưng tội chúng tôi được nhắc xét ḿnh cẩn thận, thưa gởi đàng hoàng v.v... sau đó cả lũ được lùa ra sắp hàng một đi vào ṭa giải tội, có đứa miệng c̣n lẩm nhẩm v́ sợ quên sót. Phía trước mặt là ṭa giải tội có cha ngồi ṭa, phía sau có bà Quản lúc nào cũng để ư “chăm sóc” chặt chẽ làm chúng tôi hết đường lựa chọn, chỉ có con đường duy nhất là tiến lên nạp mạng mà thôi!... Có đứa nghịch ngợm dựa theo kinh bổn đặt nhái lại:
Hỏi có mấy đường vào toà giải tội?
Thưa có một đường rất chính rất thật mà thôi!
Hỏi có cách nào tránh đường đó hay chăng?
Thưa chẳng có cách nào tránh được!..
Cả bọn chờ dịp không có ai để ư, mấy chục cái mồm chia hai bè cùng rống lên, sau đó hè nhau bỏ chạy. Vừa chạy vừa cười lên hô hố thích thú....
Bao nhiêu mùa Phục Sinh trôi qua trong chiến tranh, lũ trẻ nghịch ngợm ngày xưa giờ đây đă lớn lên tản mác khắp nơi, v́ thị xă ngày ấy giặc kéo về đánh phá, tháp chuông bị chúng giật sập, dân chúng bị bắt đi dân công tăi đạn. Lũ chúng tôi theo gia đ́nh chạy tản lạc như đàn ong vỡ tổ, đứa có phương tiện đi về thành phố để tiếp tục học, đứa gia đ́nh gặp cảnh khó khăn phải bỏ học lam lũ với cuộc sống, riêng tôi may mắn vẫn được cắp sách đến trường. Dù được theo học trường Ḍng do các Frère dạy, nhưng mỗi lần Phục Sinh đến đối với tôi cũng chỉ là những dịp được nghỉ học, phải ăn chay kiên thịt và đọc kinh đi lễ nhiều hơn mọi ngày, lời Linh Mục giảng từ lỗ tai này chạy qua lỗ tai kia thoắt một cái là mất hút!.. Những nghi thức Tuần Thánh không gây cho tôi một ấn tượng nào, và cũng chẳng lưu lại tí nào trong tâm hồn của tôi cả!.. Được cái là giờ này không phải lo lắng sợ hăi vị Linh Mục ngồi ṭa, cũng như sợ ông bà Quản “chăm sóc” như khi xưa nữa!..
Tiếp đến là thời gian ở trong quân ngũ, lính nào ở hậu phương c̣n có ngày Phục Sinh hay Giáng Sinh, c̣n có cơ hội dẫn “Em Gái Hậu Phương” đi dạo phố, chứ loại lính ngủ rừng nằm bụi như tôi, nếu tối nào cũng nhớ đọc được ít Kinh Kính Mừng được kể là loại ngoan đạo lắm rồi, nói chi đến Tuần Thánh!.. Ngày tháng cứ trôi qua cho đến ngày tôi giă từ vũ khí. Cởi bộ quần áo trận thay vào bộ quần áo màu xanh dương bệnh viện, trả lại cây súng lấy cặp nạng gỗ lê lết từ Quân Y Viện này sang Quân Y Viện khác, đây là thời gian tôi cầu nguyện nhiều nhất đêm nào cũng đọc kinh, hết cầu Chúa rồi đến Me, rồi đến các Thánh, hễ Thánh nào có tiếng hiển linh tôi đều cầu hết. Thế nhưng phải mất đến 2 năm mới được Chúa nhận lời cho lành vết thương, và được xuất ngũ về làm thường dân Nam Bộ.
Có lẽ tuổi đời mỗi ngày một lớn, cũng như trải qua những hoạn nạn đă làm cho đức tin của tôi được trưởng thành hơn. Tuần Thánh đến với tôi không c̣n xa lạ nữa, và nhờ xứ đạo giờ này không c̣n có những ông bà Quản, D́ Phước lúc nào cũng lăm lăm chiếc roi mây trên tay, hay những vị Linh Mục lúc nào cũng chỉ biết đưa Chúa ra để răn đe v́ sợ giáo dân xem thường, hoặc chỉ muốn giáo dân ù ù cạc cạc (*) nói sao nghe vậy dù đúng hay sai! Nhờ vào tấm ḷng khoan dung, thánh thiện của hai vị Linh Mục chính và phó, xứ đạo chúng tôi sống trong t́nh cha con thật sự, ai có việc ǵ khó xử tŕnh cha, đều được cha khuyên bảo giúp đỡ tận t́nh. Đáp lại giáo dân chúng tôi kính trọng và yêu mến các ngài, hễ gia đ́nh ai có món ǵ ngon cũng nhớ đến hai cha. Giáo dân không c̣n nh́n Chúa là một ông quan ṭa khủng khiếp, nghiêm khắc chỉ có giáng họa mà không có ḷng nhân từ. Thử hỏi Chúa nhân từ làm sao được, v́ chỉ mới là người thừa hành làm việc cho Chúa mà đă dữ dằn như vậy, chắc là Chúa c̣n dữ hơn nhiều! Nhờ tấm gương nhân ái và thánh thiện của hai cha, chẳng những chúng tôi mà cả các em nhỏ cũng cảm thấy gần gũi Chúa hơn, những ngày lễ Giáng Sinh, Phục Sinh thật là vui vẻ và thân thiết.
30 tháng 4 năm 1975 đứt phim, xứ đạo chúng tôi chạy tan tác người vượt thoát ra nước ngoài, người sa chân vào ṿng lao lư. Riêng tôi dắt bầu đoàn thê tử bỏ của chạy lấy người, phóng thẳng một lèo về quê ngoại ở Sài G̣n không dám quay đầu nh́n lại. Năm sau theo kế hoạch của nhà nước đưa chúng tôi đi vùng kinh tế mới, nơi đây toàn là tre và cây rừng. Có cây to phải ngước cổ nh́n mới thấy được ngọn, đó là chưa kể những láng tranh mọc tràn lan, ban ngày lao động chiều tối về ngồi nh́n những đám hơi lạnh bốc lên từng đợt như sương mù bay là đà trước mặt. Phần mỏi mệt phần buồn bă lại thêm tiếng chim kêu chiều nghe buồn thúi ruột! Giếng không có chúng tôi phải uống nước suối, lại có chỗ nhiều hầm hố có cả những đống trái đạn chưa nổ, nghe đâu chỗ này khi trước là mật khu của bộ đội. Th́ ra đám con cháu lăo Hồ Chí Minh muốn trả thù dân Miền Nam, bằng cách cho vào những chỗ khỉ ho c̣ gáy này để chúng mày chết v́ sốt rét, mà quả thật như vậy! Nhóm anh em bà con nhà tôi tên nào cũng lực lưỡng khí thế quyết chí thực hành câu: “Lao động là vinh quang”, hôm đầu tiên lên chỗ này xem đám cỏ tranh và cây rừng như củ khoai, mấy tháng sau vinh quang đâu chẳng thấy, bị đám vi trùng sốt rét nó hành hạ cho ngă sụm, có tên đi đâu ban ngày cũng quấn mền, có tên lúc nóng lúc lạnh trùm mền nằm rên hừ hừ. Thân nhỏ con như tôi bị ông anh họ chê từ ngày đầu khi mới tới đây: Tao thấy chú mày thư sinh quá làm sao mà làm rẫy nổi! Chắc là mấy con vi trùng sốt rét cũng chê tôi nhỏ con, nhờ vậy tôi được gạch tên trong sổ b́a đen của chúng, và cũng nhờ vậy tôi có diễm phúc đưa mấy lăo sốt rét từ trong rừng ra đường lộ đón xe về Sài G̣n chữa bệnh, tên nào to con không cơng nổi th́ tôi d́u đi hoặc khiêng, c̣n tên nào bị cơn sốt hành c̣n xác Ve th́ tôi cơng đi cho lẹ!.. Có một điều giờ này nghĩ lại thấy rơ ràng là Chúa đă lo liệu, tuy bị thương nặng nhưng khi b́nh phục hai chân dù không được hoàn toàn như xưa, nhưng vẫn khỏe mạnh đến lúc kẹt vẫn c̣n chạy được.
Tuần Thánh năm đó vùng kinh tế mới nơi chúng tôi ở giờ này chỉ c̣n lại ít người, một số bị sốt rét hành, một số bỏ trốn đi nơi khác. Tuy ở tuốt trong rừng cách xa đường lộ tôi và bà bác cũng ráng băng rừng đi tham dự Thánh Lễ, có ở trong hoàn cảnh khó khăn mới cảm nghiệm được Chúa thật là gần gũi, tâm hồn ḿnh mới cảm nhận được sự hiện hữu của Ngài cùng đồng hành với ḿnh. Xong lễ hai bác cháu vội vă trở về, chúng tôi cố rảo bước v́ ở rừng trời tối rất mau, về đến gần nơi chúng tôi ở chỉ c̣n non một cây số, tôi thầm nghĩ qua hết láng tranh này là sắp tới nơi rồi. Th́nh ĺnh có bóng người lố nhố trong bụi rậm tay cầm súng trong tư thế sẵng sàng nhả đạn, nhảy ra chận bắt chúng tôi, sau khi tra hỏi tôi được săn sóc kỹ v́ có gốc “Ngụy Quân”. Để cho chắc ăn chúng trói hai tay tôi quặt ra phía sau và dẫn đi, đâu đó một vài tiếng súng nổ trời cũng bắt đầu nhá nhem tối. Tên du kích đẩy tôi xuống ḷng suối cạn c̣n hâm hấp nước, tiếng lên đạn của súng AK- 47 sắc gọn nghe lạnh buốt!.. Với kinh nghiệm của người lính trận tôi biết giờ của ḿnh đă đến rồi! Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ c̣n kịp phú dâng linh hồn ḿnh vào tay Chúa. Nh́n lên bờ suối trong ánh sáng lờ mờ c̣n sót lại trong ngày, tôi thấy một bàn tay kéo họng súng về hướng khác, ngăn lại.
Sau lần suưt chết đó tôi t́m cách đưa gia đ́nh rời bỏ vùng kinh tế mới, t́m nơi khác đỡ khổ và an toàn hơn. Những năm sống dưới sự ḱm kẹp của chế độ vô thần, chẳng những bản thân tôi mà những người Công Giáo chung quanh tôi chứng tỏ ḷng tin và sống đạo mănh liệt, nơi tôi ở là một xứ đạo vào dịp lễ Phục Sinh giáo dân trong xứ tuy tổ chức không rầm rộ như trước, nhưng t́m ẩn một tinh thần sống đạo bền bỉ sốt sáng, nơi đây dân tứ xứ tuôn về lánh nạn mọi người không ai quen ai, nhưng thể hiện t́nh bác ái với nhau thật rơ ràng. Không ai bảo ai đều giúp đỡ bao che cho nhau, nhờ vậy mọi người sống được dễ thở mặc dù người cộng sản lúc nào cũng ŕnh ṃ cố t́m sơ hở. Riêng tôi cảm nhận được sống gần gũi Chúa hơn, nhất là mỗi mùa Phục Sinh làm tôi nhớ lại lần tái sinh năm nào dưới con suối cạn. Đây cũng là khoảng thời gian gia đ́nh tôi chuẩn bị cho chuyến ra đi đệnh mệnh vào năm 1980.
Một phần tư thế kỷ trôi qua sống nơi quê hương thứ hai, được hít thở không khí tự do. Giờ đây hồi tưởng lại những mùa Phục Sinh đầu trên quê hương mới, những năm đầu con cái c̣n nhỏ mọi nhu cầu chưa có nhiều nên thời gian và tâm trí c̣n chưa vướng bận. Càng sống lâu ở đây mọi nhu cầu càng nhiều, lại c̣n phải cưu mang những người khác, nên thời gian không c̣n rảnh rỗi như lúc mới đến. Tuy Chúa Nhật nào gia đ́nh cũng đến nhà thờ, tuần Thánh Phục Sinh cũng tham dự như mọi người tín hữu khác trong xứ đạo, nhưng đó chỉ là việc giữ đạo mà thôi!... Thế mới biết khi con người ở trong cảnh khổ, khó khăn dễ sống đạo hơn là trong sự no đủ và sung sướng. Sự quyến rủ hấp dẫn của vật chất dễ làm con người sống xa Thiên Chúa. Nhưng Chúa không muốn tôi chỉ giữ đạo, Người muốn tôi sống đạo làm môn đệ của Người và Người đă chọn tôi vào phong trào.
Từ
ngày ấy h́nh ảnh Chúa Kitô chịu đóng đinh, h́nh
ảnh Người phục sinh với tôi có rất
nhiều ư nghĩa. Không
phải là những h́nh thức đau khổ diễn
tả bên ngoài, hay những cuộc rước xách long
trọng có tính cách phô trương, nhưng là cảm
nghiệm thật sự trong thâm tâm. Trong tôi h́nh ảnh Chúa
Giêsu vào thành Giêrusalem hiện lên rất rơ ràng, dân chúng
reo ḥ hoan hô chúc tụng, trong đó có bóng dáng của tôi.
Ngày hôm sau cũng chính tôi, và những người hôm trước
tung hô vạn tuế, hôm nay với nắm tay dơ cao reo ḥ
đả đảo đ̣i đóng đinh Chúa vào
thập giá. Tôi cảm
nghiệm được con đường bước theo
Thầy đầy chông gai khó nhọc, thầy đă
chẳng nói: Ai muốn theo Ta, hăy từ bỏ ḿnh vác
thập giá ḿnh mỗi ngày mà theo Ta hay sao? Thật ra
giữa lành và dữ, giữa gian tà và chính trực
chỉ cách nhau trong gang tấc mà thôi! Lằn ranh này
rất mong manh, nhiều lúc v́ cái Tôi của ḿnh quá
lớn sẽ khó tha thứ, và không chấp nhận
được những lời phê b́nh của người
khác về ḿnh. Tôi
nhận ra và rất sợ bản thân ḿnh vấp phạm.
Tôi sợ nhất khi Chúa để cho ḿnh không c̣n
nhận ra được cái sai của ḿnh để
sửa đổi, mà chỉ nh́n thấy cái lỗi nơi
người khác, hay miệng nói những điều
tốt đẹp nhưng khi làm th́ ngược lại như
Chúa nói: “Họ nh́n
lấy nh́n để mà không thấy, họ nghe lấy
nghe để mà không hiểu ...” (Mc. 4: 12))
Có lúc tôi vùng vằng muốn ném thập giá ra xa, v́ thập giá làm cho tôi khổ sở! Nhiều lúc muốn đứt hơi lại bị đời chồng chất thêm, nhưng nhớ lại lời Thầy lại ráng chổi dậy bước đi. Trong tôi dằn co giữa hy sinh theo Thầy thật sự và hy sinh theo ư ḿnh. Nếu hy sinh thật sự tôi phải ráng chịu đựng, nhịn nhục mọi đều. Tóm lại tôi phải có can đảm nghe nhiếc móc, chấp nhận phần thua thiệt. C̣n như hy sinh theo ư ḿnh cái này rất dễ qua cầu, v́ tôi chỉ hy sinh làm những ǵ tôi thích. Có lúc tôi tưởng chừng gục ngă trên đường theo Thầy, nhưng Thầy dùng những cánh tay của những người bạn nâng đỡ tôi chổi dậy, an ủi cầu nguyện cho tôi để tôi tiếp tục công việc mà Thầy đă trao.
Những mùa Phục Sinh trôi qua trong đời tôi thật có nhiều ư nghĩa, dầu trải qua những mất mát, gian nan, khốn khó. Cảm tạ ơn Chúa đă ǵn giữ tôi được b́nh an và cho tôi những cảm nghiệm, những bài học vô giá. Nhờ vậy tôi nh́n đời với một cảm giác an nhiên tự tại, và cảm thông với những tâm t́nh, những cảnh khổ, những khó khăn của người khác nhiều hơn. Tạ ơn Thầy dầu Thầy biết tôi không xứng đáng, nhưng Thầy đă chọn con giữa muôn người, con nhận ra Thầy đang đồng hành với con, bàn tay Thầy luôn d́u dắt nâng đỡ con trong những lúc con gặp gian nan khốn khó.
Tôma Lê Đức Hải
SA-Tuần
Thánh Phục Sinh 2005.
(*)-
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn chẳng biết đúng hay
sai như vịt nghe sấm.