NỖI
NIỀM GIUSE
Hành tŕnh đức tin của mỗi người đến với Đấng Tối Cao không phải là một hành tŕnh đơn giản cho dù đó là Đại Thánh, Thánh Cả hay Nữ Vương Các Thánh.
Mời bạn cùng tôi quay ngược bánh xe thời gian trở về thăm viếng một đất nước Do thái xa xăm bên trời Đông, thật nghèo nàn và lạc hậu với bao phong tục tập quán khắc nghiệt của cha ông cách đây 2000 năm về trước. Dân chúng sống trong cảnh lầm than, quằn quại rên xiết dưới ách thống trị tàn bạo của đế quốc Roma, đời sống tinh thần được xiết chặt dưới gọng ḱm của bao lề luật tôn giáo khắt khe từ thời Môi-se để lại ngày qua ngày đă hun đúc họ ḷng trông mong vào lời hứa của Đấng Tối Cao với cha ông họ! Họ nóng ḷng trông chờ một vị cứu tinh đến lật đổ chế độ, giải thoát họ khỏi cảnh lầm than của kiếp người và xây dựng lại một vương quốc Israel hùng cường ngày nào. Họ háo hức trông mong một vị Thiên Sai, một Đấng Cứu Thế đă được Đức Chúa hứa ban và được loan báo nhiều lần trong Kinh Thánh mang đến cho họ một ánh sáng mới trong đức tin. Càng khổ họ càng ngóng trông, càng bị đàn áp họ càng khao khát chờ đợi, họ sống trong niềm hy vọng từ trời cao, họ ṃn mỏi trông chờ như đất cằn mong mưa rào, như nai đang khát mơ thấy suối trong.
Cùng sống trong hơi thở chờ đợi của dân tộc ḿnh, Giuse, một chàng thanh niên trai tráng sinh sống bằng nghề mộc với cha mẹ là ông bà Giacóp tại một ngôi làng nhỏ hẻo lánh ít ai biết đến, làng Nazarét, miền Galilê. Anh đến tuổi cập kê nhưng không muốn lập gia đ́nh, anh muốn dâng trọn đời ḿnh cho Thiên Chúa, Đấng mà anh và cả dân tộc anh tôn thờ. Anh vui mừng khi được gia đ́nh sắp xếp cho thành hôn với Maria, người thiếu nữ đức hạnh hiền dịu mà ai gặp qua một lần cũng đều quư mến, là người mà cả hai đă cùng nhau thề ước trọn đời đồng trinh dù phải sống bực vợ chồng trước mắt họ hàng và cha mẹ hai bên.
Ngày thành hôn đă đến và qua đi trong niềm vui của gia đ́nh hai bên và sự hân hoan của cả thôn xóm, một mái nhà mới sẽ mọc lên trong xóm nhỏ Nazarét thưa người này. Quả là đẹp đôi! họ cầu xin Thiên Chúa chúc phúc cho cặp vợ chồng son trẻ thánh thiện. Riêng Giuse, anh hoan hỉ chờ đợi ngày đón Maria về chung sống với gia đ́nh.
Ḍng đời không xuôi chảy êm đềm như mong ước! Giuse bồn chồn bứt rứt với bao nỗi hoài nghi thắc mắc khi nh́n thấy bụng nàng nhấp nhô dưới ánh mặt trời sau lớp áo của cô thiếu nữ Sion đội nước. Điều ǵ đă xảy ra? Hạnh phúc lứa đôi chưa nắm bắt trong tay mà đă bị đe dọa rồi sao? Sao nàng không nói? Sao nàng không kể? Maria thánh thiện của anh lại có thể như thế được sao? Đâu rồi người thiếu nữ Sion đức hạnh mà anh trông chờ? Bao câu hỏi, bao thắc mắc như thác lũ ào tới trong đầu anh. Vẫn chỉ là những câu hỏi mà không có câu trả lời.
Ngược với Giuse đang sống trong cảnh dày ṿ đau khổ, Maria vui tươi, hồn nhiên, khuôn mặt rạng rỡ phản chiếu trong cặp mắt sáng to lóng lánh chan chứa niềm vui, đôi môi hồng chúm chím với nụ cười măn nguyện, sung sướng, đôi môi đó vẫn khép kín không một tiết lộ nào với Giuse. Có những lúc t́nh cờ hai người đối mặt, bốn mắt giao nhau, Giuse hơi bối rối trước cái nh́n thẳng thắn, không trốn tránh e dè, không mắc cở của Maria, ánh mắt tuy có thấp thoáng vẻ âu lo nhưng không phải là ánh mắt ăn năn của kẻ có tội. Nh́n Maria, ai cũng dễ dàng đoán được nàng là một người thiếu nữ hạnh phúc đang sống trong t́nh yêu sung măn, là người con gái đang yêu và được yêu. Nhưng là t́nh yêu của ai? Làm sao Giuse biết được! Vẫn không có câu trả lời!
Giuse đau khổ cầu nguyện để t́m thánh ư Chúa, Chúa muốn nói ǵ với anh qua biến cố này? Chúa muốn anh làm ǵ trong t́nh trạng này? Anh muốn sống theo thánh ư Chúa nhưng đâu là ư Chúa? Anh chỉ thấy ư của anh, thật lớn và mạnh mẽ, phải khó khăn lắm anh mới giữ cho ḷng khỏi sôi lên uất hận. Không, anh không muốn trả thù, không muốn nàng bị ném đá như luật Môise đ̣i hỏi, anh không muốn a dua theo cá tính tự ái của một thanh niên mới lớn trong anh. Nhưng anh cũng không muốn nhận một đứa con không phải của ḿnh, anh không thể bao dung nhận đại được, làm thế anh sẽ có lỗi với cha mẹ tổ tiên, với ḍng dơi quân vương Đavít của anh, đứa cháu đích tôn lại mang ḍng máu ngoại tộc. Anh tự hỏi, nếu anh nhắm mắt nhận đại th́… đứa bé kia sẽ giống ai nhỉ? Anh h́nh dung cảnh hàng xóm đang xúm lại cười ngạo dèm pha trong khi anh ôm ấp đứa bé giống một người thanh niên nào đó trong làng. Ḷng anh rối rắm trăm đường, anh thấy tội ḿnh thật lớn với ḍng tộc Đavít lẫy lừng một thời! Một ḍng họ danh giá của Israel mà giờ đây anh lại muốn chấp nhận một đứa con hoang không cha vô ḍng họ ḿnh.
Không, không thể chấp nhận được, nhưng… nhưng nếu nàng thú tội, nếu nàng khóc lóc van xin tha thứ, nếu nàng xuống nước năn nỉ? Ḷng anh chùng xuống, bản tính nhân từ cố hữu trong anh lại át đi những lo âu suy nghĩ khi năy, tâm trí anh bị giằng co đôi đường, trái tim anh bị chia đôi giữa h́nh ảnh Maria đang bị ném đá và ḍng tộc Đavít oai hùng bị bôi nhọ. Anh thở dài ai oán, chắc anh đành mang tội với tổ tiên mà tha thứ cho nàng để cứu hai mạng người khỏi bị chết oan. Ai mà chẳng một lần vấp ngă! ḷng nhủ ḷng như thế và anh chờ đợi... chờ đợi một sự lên tiếng... Nhưng ngày vẫn lặng lẽ trôi, mặt trời mọc rồi lại lặn, b́nh thản như không có ǵ xảy ra, vẫn không một lời giải thích! Im lặng vẫn bao phủ Nazarét hiền ḥa!
Thôi được, nàng đă không muốn nói th́ anh cũng không muốn ép. Sau những đêm trằn trọc mất ngủ, những ngày ṃ mẫm trong tăm tối của tâm hồn, sau những giờ cầu nguyện khổ sở để t́m thánh ư Chúa, anh đă quyết định. Một quyết định dứt khoát! Nàng đă thờ ơ trước sự bao dung của anh th́ anh đành chịu thôi! Anh t́nh nguyện trả nàng về với niềm bí mật của nàng. Anh không muốn tố cáo nàng! Anh chỉ muốn như một tên lính bại trận lặng lẽ rút lui khỏi chiến trường một cách kín đáo. Anh chấp nhận ḿnh thua và xin rút quân. Nàng đă dám làm th́ nàng đă có cách giải quyết của nàng. Anh tôn trọng!
Hành trang đă sẵn ở góc nhà, màm đêm dần buông, anh mệt mỏi thiếp đi để lấy sức cho cuộc bỏ đi đă được định trước đêm nay. Trong giấc ngủ chập chờn, anh mơ thấy một thiên thần mặc phẩm phục trắng toát, hào quang rực rỡ chiếu sáng một góc nhà, khuôn mặt hiền hậu, ánh mắt âu yếm nh́n anh đầy yêu thương và thoang thoảng bên tai anh một giọng trầm ấm vang lên: “Này ông Giuse, con cháu Đavit, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, v́ người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giêsu, v́ chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ”. Giuse choàng tỉnh bật dậy, anh hoàng hồn, hơi thở dồn dập, nhịp tim đập liên hồi, người anh toát mồ hôi lạnh, anh dụi mắt nhiều lần để tỉnh trí lại xem ḿnh đang ở đâu. Anh cắn vào tay một cái thật mạnh và thấy nhói đau, bây giờ anh biết ḿnh đă tỉnh, thực sự đă tỉnh và ban năy là một giấc mơ. Ngoài kia, bóng tối dầy đặc phủ lên thôn làng, xa xa một vài tiếng côn trùng rỉ rả trong bóng đêm như xác nhận với anh không gian và thời gian nơi anh đang ỏ. Là mơ hay là thực vậy? Là tiếng nói của thần lành hay thần dữ? Có thực đó là tiếng nói của Thiên Chúa không hay chỉ là một giấc mộng mị b́nh thường như bao giấc mộng khác. Anh ôm đầu suy nghĩ và ôn lại giấc mơ, “Đừng ngại đón bà Maria vợ ông về!”, anh rùng ḿnh ớn lạnh, câu nói ấy đánh trúng vào yếu huyệt của anh, đó không phải là mối ưu tư hàng đầu của anh trong mấy ngày qua sao? Anh thẫn thờ lặng lẽ gục đầu qùy xuống trong bóng đêm.
Bọc hành lư nho nhỏ được xếp gọn lại để dưới gầm giường, vài bộ quần áo vẫn để nguyên trong chiếc bọc chứ chưa được xếp lại vào ngăn tủ, chiếc bọc nằm gọn ghẽ trong một xó nhỏ như tiếp tục chờ đợi một cơ hội khác. Mấy ngày qua, Giuse âm thầm sống trong trăn trở bối rối. Anh hoang mang không biết phải làm ǵ, nên quyết định ra sao, không biết đâu là hư, đâu là thực. Nếu đó là thánh ư Chúa, sao Ngài không hiện ra nói với anh rơ ràng như hai với hai là bốn, anh sẽ làm ngay không một thắc mắc chần chừ. Sao Ngài không nói lúc anh đang tỉnh, đang ư thức hoặc ngay lúc anh đang cầu nguyện mà lại là một tiếng nói trong chiêm bao? Giấc mộng, bao nhiêu phần trăm là thực, bao nhiêu phần trăm là ảo ảnh? Ai dám đảm bảo giấc mơ nào cũng đúng sự thực? Chẳng phải đó là những chuyện làm anh suy nghĩ từ lúc mặt trời mọc cho đến lúc mặt trời lặn, tối đến những việc đó phản ánh lại trong giấc ngủ th́ cũng là chuyện thường t́nh thôi mà! Anh tự nhủ ḿnh như thế! Nhưng anh lại áy náy khi nh́n về quá khứ của dân tộc, quả là có những giấc mộng xảy ra đúng với thực tế mà người giải mộng cũng là một người mang tên Giuse như anh. Giuse trong Cựu Ước đă từng giải mộng cho Pharaôn ở Ai Cập với bảy con ḅ mập ăn bảy con ḅ ốm tượng trưng cho bảy năm được mùa và bảy năm mất mùa, nhờ đó Giuse đă cứu được cả dân tộc Ai cập lẫn gia đ́nh ḿnh thoát khỏi nạn đói. Tiếng gà gáy xa xa đầu làng báo hiệu một ngày mới bắt đầu kéo anh về với thực tại, nhưng cũng không phải là không có mấy bà hàng xóm nhiều chuyện vừa đi múc nước ở cái giếng đầu xóm vừa kháo cho nhau nghe những giấc mộng nhảm nhí của họ, nào là Thiên Chúa hiện ra với ḿnh nói thế này thế kia, nào là mơ thấy tiên tri Êlia sống lại, có kẻ mạnh miệng hơn bảo là mơ thấy vị cứu tinh sắp đến giúp dân Do Thái thoát khỏi ách thống trị người La Mă, v.v... và bao nhiêu chuyện linh tinh khác nữa đă làm tṛ cười cho thiên hạ. Anh không muốn ḿnh là nạn nhân của những câu chuyện ngồi lê đôi mách đó!
Ḷng anh rối rắm, anh không
ngừng cầu nguyện, suy nghĩ và nhận định…
nhưng ư Chúa vẫn mịt mùng trong bóng đêm, giấc
mơ không trở lại lần thứ hai!
Càng cầu nguyện anh càng thấy chỉ có một
con đường duy nhất để t́m ra thánh ư Chúa,
đó chính là bền bỉ cầu nguyện và cầu
nguyện không ngừng. Anh
tiếp tục cầu nguyện xin Chúa soi sáng cho anh
biết phải làm ǵ, anh ao ước được làm
theo ư Chúa, xin Chúa cho anh nh́n ra thánh ư Ngài th́ anh sẽ không
c̣n chần chờ ǵ nữa.
“V́ người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần”, tác giả bào thai lại là Chúa Thánh Thần? Anh chưa nghe ai nói đến bao giờ, lịch sử dân tộc anh với bao điều kỳ diệu Thiên Chúa đă làm nhưng chưa có ai mang thai rồi dám đổ thừa cho Chúa Thánh Thần. Anh chợt chau mày suy nghĩ, nhưng đây đâu phải là những lời biện hộ từ miệng của Maria. Cô đă không hề mở miệng nói một lời về bào thai ḿnh đang mang. “V́ người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần”, đó là những lời từ miệng một vị thiên sứ mặc áo trắng trong giấc mộng kia mà! Một người phụ nữ không cần đến đàn ông mà vẫn có thể mang thai, bào thai đó là do quyền năng Chúa Thánh Thần th́ người mang thai vẫn là một cô gái đồng trinh, như vậy nàng vẫn là một trinh nữ. Anh giật ḿnh, thoang thoáng nhớ lại lời trong sách tiên tri Isaia mà anh đă được nghe lập đi lập lại nhiều lần trong hội đường những ngày Sabát: “Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuen, nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.
Anh choàng tỉnh, anh đang thức chứ không ngủ nhưng anh lại thấy ḿnh vừa thoát ra một cơn mơ dài, anh đă từ từ nh́n ra những mảng h́nh được ghép lại như một bức tranh. Đúng rồi, Maria của anh không thể nào là một cô gái lăng loàn mất nết được, anh nhớ lại khuôn mặt của cô những ngày gần đây: vui tươi, trong sáng, thánh thiện, khuôn mặt của một người đầy ân sủng Thiên Chúa ở cùng. Nàng là một người phụ nữ đạo hạnh tốt lành, “người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần”, “một trinh nữ sẽ thụ thai”, c̣n anh là ḍng dơi Đavít, “Đấng Kitô được hứa ban xuất thân từ ḍng dơi vua Đavít”... Anh xụp xuống qùy phủ phục trước trời đất bao la như đang qùy trước tôn nhan Thiên Chúa Chí Thánh và mắt nhắm lại không dám nghĩ tới những ân huệ lớn lao mà Thiên Chúa đă dành cho anh, anh không ngờ ḿnh là người được chọn, không bao giờ anh dám nghĩ đến Đấng Cứu Tinh mà cả dân tộc anh đang ṃn mỏi mong chờ lại được hạ sinh ngay trong gia đ́nh anh và anh sẽ là người nuôi nẫng ẵm bồng đứa bé. “V́ chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ”, lời nói trong giấc mơ ngày nào lại vang lên rơ mồn một bên tai anh. Anh thở hổn hển, không ngăn được nhịp đập dồn giă của con tim, anh vui sướng nhảy lên như một chú bé vừa bắt được quà. Anh đă biết rồi, thánh ư Chúa là đây! Anh nghe rồi, tiếng Chúa gọi anh trong đêm trường. “Lạy Chúa, xin thứ lỗi cho con v́ đến bây giờ con mới nhận ra thánh ư Ngài”, anh lẩm nhẩm nói với Chúa và chạy ù sang nhà Maria.
Gặp nàng, anh nắm chặt lấy đôi bàn tay thon nhỏ đưa lên ngực ḿnh, mắt ngước nh́n lên trời cao, anh ấp úng không nói được một tiếng, bây giờ anh đă hiểu tại sao lúc trước nàng im lặng không một lời giải thích. Maria nh́n anh, nàng đă hiểu mọi sự dù không nghe một lời từ miệng anh, nàng vui sướng nắm chặt lấy tay anh như muốn cùng anh chia sẻ niềm hân hoan tận đáy ḷng. Nàng hiểu chứ, những ân huệ mà Thiên Chúa tuôn đổ xuống cho con người th́ ngôn ngữ nào nói cho hết, bút mực nào tả cho xiết, sợi dây liên hệ mật thiết giữa Thiên Chúa với một con người là những ǵ riêng tư thầm kín nhất khó mà chia sẻ cho người ngoại cuộc hiểu hết được. Bốn mắt nh́n nhau chan chứa niềm vui, hai con tim ḥa chung một nhịp đập, họ đă nh́n ra thánh ư Chúa muốn họ làm ǵ, họ nhận ra t́nh yêu và ân sủng quá bao la của Thiên Chúa tuôn đổ xuống trên gia đ́nh bé nhỏ của họ, họ cùng nhau chúc tụng Thiên Chúa đă làm cho họ bao điều kỳ diệu.
Và anh vui sướng đón
nàng về nhà ḿnh. Hai người
vẫn giữ trọn lời nguyện ước ban đầu,
mặc dù sống bên nhau nhưng họ ǵn giữ cho nhau. Sau đó không bao lâu, anh đưa nàng lên Bêlem,
miền Giuđê là nguyên quán cuả ḍng tộc Đavít
anh để kê khai tên tuổi theo chiếu chỉ của
hoàng đế Au-gút-tô thời ấy.
Đêm đó, trên con đường t́m đến
nhà trọ anh hân hoan đón nhận người con trai do
quyền năng Chúa Thánh Thần trao ban cho dân tộc anh và
cho cả nhân loại, “Người sẽ cứu dân Người
khỏi tội lỗi của họ” mà anh là người
được chọn để trở thành cha nuôi
của đứa trẻ, để nuôi nấng bồng
ẵm từ lúc c̣n sơ sinh, c̣n hạnh phúc nào hơn
thế nữa! Và anh đặt
tên cho con trẻ là Giêsu như lời sứ thần áo
trắng đă nói với anh trong giấc mơ đêm nào.