TÂM
SỰ GỬI CHA.
Lá ngả màu và lác đác rơi rụng. Còn gì nữa! Đã nửa Mùa Thu len lén về với mảnh đất con tạm gọi là quê hương thứ hai. Cả Mùa Thu lẫn mảnh đất là món quà nhưng không, Cha riêng tặng kiếp người như con. Sinh con vào quê hương mới, Mùa Thu.
Sau ngày mảnh hình cong
chữ S thay ngôi đổi chủ, con sống vất vưởng
trong màu đen kịt phủ lấp tương lai.
Liều mình vượt sóng, con và bạn bè xuyên
đại dương ngút ngàn mong tìm ánh sáng, tìm lối
đi. Gìn giữ hải
trình bình an, Cha còn đón con ở trại Tị Nạn.
Và rồi Mùa Thu dạo ấy Cha bốc con, đưa
về mảnh đất chẩy “sữa và mật
kangaroo” này. Còn nữa,
Cha dọn đất cho bụi cây Cha bứng từ đất
Việt. Ươm
trồng. Chăm bón.
Cắt xén. Tưới
gội. Ngày từng ngày
Cha nuôi con lớn khôn bằng dòng sữa ngọt ấm Tình
Yêu. Dòng sữa Cha tuôn đổ vào hồn xác
con từng độ nhật, theo huyết quản chạy
vào tim, trở nên máu huyết, giúp con vươn dậy
theo từng nhịp thở. Con
cứng cáp hơn. Xanh
tốt hơn. Trổ nhánh nhiều hơn.
Kết trái cũng khá hơn.
Dòng sữa tràn đổ vào xác hồn con là những ánh sáng huyền diệu ấm áp ban mai. Là một vùng Thiên nhiên bao la rộng khắp ngút ngàn, không ngừng cung cấp dưỡng khí trong lành. Là những chỉ dẫn vô giá con bắt gặp tản mạn khắp đó đây. Ở trường lớp. Trong sách vở. Qua kinh nghiệm đàn anh. Nơi giáo huấn của Hội Thánh... Giòng sữa chan hòa sinh tố đem sức sống đặc biệt nhờ vào chính Máu và Thịt Cha. Bí Tích Tình Yêu. Bí Tích Thánh Thể. Bí Tích Hiến Dâng. Bí Tích Trao Tặng.
Từ 2000 năm nay, Cha đã tự nguyện ở lại, hiến mình khiêm nhường và kiên nhẫn từng ngày nuôi nhân loại. Cha hằng kêu mời con đến với Thánh Thể, với Thánh Đường, với Nhà Tạm. Con đã bao lần đến với Cha rồi nhỉ? Quỳ trước Cha. Lặng ngắm Cha trên lòng bàn tay. Rước lấy Cha vào tâm hồn. Của ăn tinh khiết và bổ dưỡng vô vàn... Thảo nào con tươi mát, lớn khôn và vui sống.
Thưa Cha,
Thu về, qua song cửa ngồi ngắm từng chiếc lá rụng, lòng buồn man mác, con nghĩ ngợi miên man. Thỉnh thoảng trong đám lá vàng xen lẫn dáng dấp vài chiếc lá xanh xanh, càng làm con thấm thía ý nghĩa cuộc đời. Thú vị. Nhưng ngắn ngủi biết chừng nào! Nhất là những chiếc lá xanh! Cũng rụng nữa!
Con bồi hồi xúc động,
tự hỏi: Đâu phải tự mình lớn khôn,
trổ nhánh, đâm hoa, kết trái?
Thế mà con đã từng coi như chuyện tự
nhiên.
Chiều nay, nhờ những chiếc lá Mùa Thu giúp con ngẫm nghĩ. Chợt thấy mình vô ơn, tệ bạc. Chợt thấy xót xa, bẽ bàng. Chợt thấy ân hận, tủi hổ. Cả đến tâm tình căn bản nhất của đạo làm người con cũng chưa vuông tròn. Tâm tình tỏ lòng biết ơn đến người thi ân.
Con hối hận vì những lần xử tệ với Cha. Chưa cảm tạ tri ân đủ. Chưa biết đáp đền tình nghĩa bao la...
Gửi Cha tâm thư này, con chỉ muốn xin lỗi...
Cha cho co
n nhiều, nhiều lắm rồi. Xin gia ân một lần nữa thôi, Cha nhé! Cho con cưu mang và trung thành với lòng biết ơn Cha. Đặc biệt biết ơn Bí Tích Tuyệt Vời, Bí Tích Trao Ban, Bí Tích Dâng Hiến, Bí Tích Tình Yêu... để đời con tròn nghĩa làm người hơn.
Ký tên,
Con của Cha.
BACHMY