LẬP
ĐÔNG.
Em yêu,
Trời lập Đông, Em đang ở đâu và làm
ǵ đó? Có cảm lạnh không? Em có mặc đủ áo chống chất độc Mùa Đông chăng?
Sáng nay Mùa Đông tràn qua khung cửa, ùa vào hồn anh. Tiết trời lành lạnh. Hơi
sương mù mù. Gió Đông ran rát. Cả một thực thể quyện lại. Hồn anh cảm thấy tê
tái lạ. Biết chắc rằng phải có Đông, Xuân mới tṛn nghĩa, thế mà mỗi khi Đông
đến hồn anh như hụt hững chơi vơi sao đó. Đông cuốn theo cái rét. Đông gieo cô
đơn tràn khắp. Đông giăng mắc bầu trời ướt lạnh. Đông phủ kín cả một kiếp người.
Đông làm anh ưu tư khắc khoải, suy
nghĩ mông lung.
Em! Có ai dám sống măi trong Mùa Đông
không?
Kể cả người Gianăđại, người Bắc Cực,
người Eskimô... rồi cũng đón Xuân.
Đó là hiện thực. Vậy tại sao hồn anh
tái tê? Tại sao tim anh giao động? Tại sao đời anh hụt hững mỗi độ Đông tràn về?
Phải chăng v́ anh không chuẩn bị đủ tinh thần đón Đông? Chưa trang bị đủ ấm?
Hoặc v́ ngại ngùng, lười biếng& cứ để Đông như một định mệnh đến rồi đi lúc nào
không hay, không biết? Cứ vô t́nh đặt hồn ḿnh, tim ḿnh, đời ḿnh trong bàn tay
thương xót của Mùa Đông? Chưa làm chủ, chưa cố gắng, chưa chiến đấu chống lại
cái cay nghiệt đáng ghét của Đông?
Nếu thụ động để Đông chiếm cứ, để Đông hoành hành, để Đông làm chủ đời ḿnh& Đó
chẳng phải tự ḿnh đă qùy gối van xin, lạy lục ḷng xót thương của Mùa Đông sao?
Không trách ai được đâu! Mùa Đông cần
thiết nhưng dă man lắm. Không thỏa hiệp được với Đông đâu. Cần tỉnh thức. Cần
vươn dậy. Cần làm chủ. Phải thắp lên ngọn lửa t́nh để Đông đỡ giá lạnh. Phải
thắp lên ngọn lửa yêu để sưởi ấm ḷng ḿnh và ngoại cảnh quanh ta. Phải thắp lên
ngọn lửa hy vọng, để Đông đến cứ đến, nhưng không làm chủ, chi phối mảnh hồn
ḿnh.
Kể cho Em nghe mẩu chuyện nho nhỏ, anh cho là sa lầy, là lún sâu trong Mùa Đông:
Một chú Ễnh Ương được đặt vào chiếc nồi đậy kín. Không lối thoát, chú Ễnh Ương
thúc thủ đợi thời cơ. Ngày qua ngày, nhiệt độ nước trong chiếc nồi được hâm
nóng.
Càng ngày càng nóng. Ễnh Ương, ỷ vào
khả năng tự tăng thân nhiệt để thích ứng với môi trường, nên cũng ngày từng
ngày, cảm thấy thoải mái v́ nước ấm áp. Thế rồi, bất ngờ một ngày kia, chú đưa
bụng lên trời. Xác chú nổi lềnh bềnh. Tắc tử v́ nhiệt độ qúa mức chú chịu đựng.
Khổ nỗi chú không cảm được điều đó khi c̣n thời gian. Cứ tưởng nước ấm áp là
chuyện b́nh thường và thê thảm nhất là chủ quan ỷ vào sức ḿnh chịu đựng. Không
rơ qua bên kia thế giới, chú có rút tỉa được kinh nghiệm không? Trễ qúa rồi,
phải không Em?
Viết đến những ḍng này gửi Em, anh
mới nhận rơ tại sao trời vừa mới lập Đông mà hồn anh đă tê tái, tim anh hụt
hững, đời anh chơi vơi.
Vùi ḿnh trong nước độc của Mùa Đông,
mà anh cứ ngỡ ḿnh được sưởi ấm. Anh chơi vơi trong cái rét ghê hồn của cuộc đời
đầy đam mê lỗi tội, mà cứ tưởng ḿnh có sức vạn năng chống lại mọi cạm bẫy hiểm
nguy. Hụt hững trong bóng tối t́nh đời mà anh vẫn đánh lừa chính ḿnh: "Ôi thời
gian c̣n đủ để lột thoát Mùa Đông!"
Cẩn thận Em nhé. Cảm nỗi cay nghiệt
của Đông để pḥng thân, để chống rét là khôn ngoan. Nhưng để cảm lạnh v́ Mùa
Đông, rồi không t́m ra lối thoát hoặc kiếm được đường thoát thân th́ ôi thôi
giống như thân phận chú Ễnh Ương trong nồi nước, th́ thật tội nghiệp. Tưởng ấm
áp, nhưng rơi vào cạm bẫy tinh vi, giết hồn ḿnh không thương tiếc.
Đông đến thật rồi đó. Thoát khỏi bẫy
cạm giăng mắc muôn bề chưa đủ đâu Em. Hăy mặc đủ áo để hồn khỏi rét mướt. Áo can
đảm. Áo độ lượng. Áo nhân ái. Áo tha thứ. Áo t́nh yêu. Áo từ bi. Áo vị tha. Áo
xót thương... Càng trang bị cho ḿnh nhiều lớp bảo bọc, hồn ḿnh càng hiên ngang
ngửng cao đầu chào đón Đông nhưng không bị cảm Đông.
Em yêu, được vậy Đông sẽ thu ḿnh
ngắn lại. Xuân sẽ vươn tay gơ cửa hồn ta thật sớm. Đời trổ nhánh hoa Xuân ngay
giữa tiết Đông giá lạnh.
BẠCHMY