NGÀY XÓA HẬN THỨ 30
 

Ng.Th Tu
 

Một lần nữa ngày kỷ niệm "Quốc Hận" 30 tháng Tư lại đến với những người Việt Nam, đặc biệt là những người Việt tự do tại hải ngọai. Hai cảnh đời trái ngược nhau - tại Việt Nam chính quyền cộng sản đang ŕnh rang tổ chức ăn mừng chiến thắng chiếm miền Nam và cuộc liên hoan sẽ được kéo dài cả tuần lễ - trong khi gần 3 triệu đồng bào hải ngọai đang ngồi ôn lại quá khứ đau buồn của một ngày tháng Tư năm 75. Có ǵ đặc biệt hơn trong năm nay so với những năm trước không? Có lẽ là không nhưng con số 30 năm tṛn trịa nói nên một thời gian rất dài, một khỏang thời gian được ví như là "một nửa đời người" đă trôi qua, nhanh hơn "bóng câu qua cửa sổ". Ba mươi năm dài thế mà hồi tưởng lại những ngày tang thương cuối thời chính thể Cộng Ḥa của miền Nam như mới vừa xảy ra hôm qua. Tôi c̣n nhớ thấy những người lính trẻ cởi bỏ quân phục với đầu trần, chân đất trên ḿnh c̣n mang độc cái quần xà-lỏn chạy dọc trên đường từ Trường Bộ Binh, Học viện Cảnh sát Quốc gia trong Chợ Nhỏ ra ngă tư xa lộ Thủ Đức cùng với làn sóng người đổ về Sàig̣n. Những vẻ mặt ngơ ngác như mất hồn của sinh viên sĩ quan, khóa sinh. Có người uất hận và ngỡ ngàng câm nín. Có người ̣a khóc v́ sự bại trận quá mau chóng như không thể tin được. Lúc đó tôi c̣n trong tuổi đang "ăn chưa no lo chưa tới" nên không cảm nhận được nhiều về chiến tranh, về cuộc chiến đấu cho lư tưởng tự do. Trách nhiệm ǵn giữ bảo vệ đất nước như được khóan trắng vào tay chính quyền và những người đă khóac áo 'treillis', khóac ba-lô trên vai tham gia quân ngũ như cha tôi. Nhưng h́nh ảnh đậm nét tủi nhục đau thương của người lính trẻ ră ngũ tan tác như bầy chim vỡ tổ vào những ngày miền Nam hấp hối chết có lẽ không thể nào tôi quên được. Ngày nay với hơn 80 triệu người đang sống tại Việt Nam, theo thống kê th́ có tới 2/3 là những người trẻ tuổi dưới 30 tuổi. Những người trẻ được sinh sau năm 1975 làm ǵ có ấn tượng ǵ của cái gọi là "chiến thắng". Họ không là những nhân chứng sống để chứng kiến những giờ phút lịch sử của đất nước. Họ cũng không có đó để hiểu rơ hơn về sự tranh chấp ư thức hệ giữa Quốc gia và Cộng sản nhưng có lẽ không quan trọng đối với họ v́ nhiều người trẻ Việt Nam cho rằng họ may mắn và đă không phải sinh ra vào thời chiến tranh. Họ có lư khi nói thế. Vậy chiến thắng hay chiến bại đối những người thuộc thế hệ trước chỉ là những danh từ được xử dụng để vinh danh hay tưởng niệm một kết thúc bi hùng đă xảy ra trong quá khứ mà quên đi hiện trạng ngày nay của đất nước Việt Nam chăng?
 

Bao nhiêu những hồi kư, bạch thư và những tuyên bố của ông tướng này hay ông chính trị gia kia biện bác về sự thất bại của miền Nam ḥan ṭan vô nghĩa với tôi, không phải v́ tôi không theo dơi hay không hiểu vấn đề nhưng sự t́m đến cội nguồn của vấn đề để cay cú thất vọng hơn, để chua xót hơn và làm được ǵ với những nguyên nhân đă gây ra sự thảm bại của miền Nam? C̣n muốn hiểu về cuộc chiến hào hùng bảo vệ tự do cho miền Nam để lấy đó luận công hay mặt trái tệ hại của chế độ như quan liêu, chạy áp-phe, phen phung, mánh mung, tham nhũng và thối nát của những ông to bà lớn, trên có dưới có của chế độ miền Nam để luận tội th́ tùy thuộc vào phận sự và lương tâm của mỗi người. Cổ nhân có câu "Tiên trách kỷ, hậu trách bỉ" đem áp dụng nơi nào, thời nào cũng vẫn đúng. Có ai tự trách ḿnh v́ những thất bại xảy ra quanh họ hay do chính họ gây nên đâu? Đó là tâm lư thông thường của con người. Ông Nguyễn Văn Thiệu và ông Dương Văn Minh đă chẳng im hơi lặng tiếng trong những ngày cuối đời c̣n lại tại hải ngọai sau cơn chính biến 1975 như một lời tự thú tội v́ sự thất bại của chính họ đó sao? Có những lời thú tội tự vấn lương tâm cần phải được giải bày, nói ra thành tiếng để tâm thần được thanh thản và nhẹ nhàng nhưng cũng có những lời thú tội qua chính sự im lặng và chấp nhận sự phán quyết của mọi người, không lời bào chữa - một bản án chung thân về mặt tinh thần tưởng không c̣n ǵ khủng khiếp hơn.
 

Như người đàn bà tội lỗi trong Kinh Thánh đă sám hối bằng chính sự im lặng và những giọt nước mắt chân thành nhỏ xuống để rửa chân Chúa Giêsu. Bà đă lấy tóc lau khô và lấy dầu thơm mà xức lên chân Chúa. Những hành động phát xuất từ tấm ḷng thống hối khiêm cung đă được Chúa đón nhận và nói với bà: - "Hỡi con, đức tin đă cứu con, hăy ra về b́nh an" (Luca 7:50). Những người biệt phái và kỳ lăo trong câu chuyện này ḷng đầy sự kiêu căng hợm hĩnh đă phán xét và buộc tội người đàn bà đó qua cuộc sống tội lỗi trong quá khứ của bà. Họ không có ơn Chúa Thánh Linh để chỉ cần một phút 'giác ngộ' thôi sẽ cởi bỏ con người cũ và mặc lấy con người mới. T́nh yêu và sự tha thứ của Chúa Giêsu đối với ngưới đàn bà tội lỗi đă không mở mắt những người gỉa h́nh v́ ḷng trí họ đầy những sự gỉa trá. Họ sống trong sự gỉa trá của chính họ dựng lên mà không hay biết và cũng tầm thường đến độ không thóat ra được sự gỉa trá đó. Khổ thay! Càng thêm tuổi càng thêm khôn ngoan? Câu hỏi này tôi vẫn thường đặt ra để tự hỏi chính ḿnh sau mỗi năm tuổi đời chồng chất, mỗi khi Xuân đến thêm một tuổi để thấy ḿnh bị "lăo hóa" đi. Sự khôn ngoan đối với Thiên Chúa có thể được xem là sự ngu dại đối với con người thế gian và ngược lại. Không một ai có đủ thẩm quyền để xét đóan một cách hời hợt bên ng̣ai rồi cho rằng ai khôn ai dại? Ai ngoan hay ai không ngoan?
 

Chủ đề trong tháng là phép Thánh Thể và Giáo hội với niềm xác tín mọi người là những cành nho trong một thân nho được liên kết bởi mạch sống là chính Đức Kitô, tôi đă quỳ lên làm dấu với lời nguyện cầu mộc mạc từ đáy ḷng cho quê hương cho dân tộc Việt trong ngày xóa hận 30 tháng Tư năm nay: - " Xin Thượng đế trên cao - Con người biết thương nhau".
 

{Ngày cuối tháng Tư - Lẻ Năm}