CHIA SẺ CỦA KẺ BỘ HÀNH

 

Đầu năm 2002, sau khóa ba ngày, tôi băn khoăn tự hỏi không biết phải sống thế nào cho đúng nghĩa ngày thứ tư đây? Trong khóa tĩnh huấn thân thương đó tôi đă được kết hợp mật thiết với Thầy Chí Thánh trong bầu khí chan ḥa t́nh yêu mến với sự phục vụ tận t́nh của quư anh chị trợ tá để học hỏi ba khía cạnh: học đạo, hành đạo và sùng đạo. Tôi đă được cảm hóa, được biến đổi đến nỗi “Tôi sống nhưng không phải tôi sống, mà là Thầy Chí Thánh sống trong tôi”. Tôi không biết nói ǵ hơn là tri ân Ngài và đền tội với kinh Mân Côi v́ trước kia tôi là một con người tự cao, tự đại, kiêu căng và ích kỷ, lại hay hờn giận. Nhưng nhờ Mẹ Maria bầu cử cùng Chúa, tôi đă bớt dần được những tính hư tật xấu này.
 

Tôi cảm nghiệm được trở thành một Cursillista, đến với phong trào trong Đại hội Ultreya, ngồi giữa mấy trăm người cũng là một sự “tiền định” của Thầy Chí Thánh. Cũng như được trở thành người Công giáo, là một Kitô hữu cũng là sự “tiền định” của Thượng Đế, là Vua trên trời. Trong Kinh Thánh có hai tiên tri đă xác nhận điều này:
 

-Tiên tri Giêrêmia nói rằng trước khi có sao trời, trước khi có sông núi, Chúa đă nghĩ đến con. Chúa yêu thương con, Chúa đă tạo thành con.
 

-Tiên tri Isa-ia th́ nói, trước khi con thụ thai trong ḷng mẹ, Chúa đă gọi tên con và Chúa đă tuyển chọn con là một người Công giáo. Chúa biết con đi đâu, làm ǵ v́ Chúa đă “tiền định” cho con và Chúa đă bảo vệ con.
 

Tôi đọc trong Diễn Đàn Ultreya, trang Học hỏi Phong trào và trang Khối Hậu, nhiệm kỳ năm đó anh Lê Hồng Phúc là Trưởng Khối Hậu Sydney. Anh Phúc đă nhấn mạnh, nếu nghĩ rằng khóa ba ngày là tất cả Cursillo th́ thật là một điều sai lầm đáng tiếc! Khóa tĩnh huấn ba ngày chỉ là một giai đoạn trong tiến tŕnh gồm có ba giai đoạn tiền Cursillo, khóa ba ngày và hậu Curisllo. Xin chân thành cám ơn Khối Hậu nhắc nhở cho chúng tôi là những tân binh được biết những điều căn bản của Phong Trào.
 

V́ tin cậy vào T́nh yêu của Thầy nên tôi không c̣n ngần ngại, mà quyết tâm làm những điều Thầy sai đi để làm chứng nhân cho Thầy. Sự mong muốn được làm men muối, ánh sáng... thường bị lu mờ bởi những cuốn hút xô bồ giữa cuộc sống vất vả và sự hiểu biết hạn hẹp của con người.

Từng bước thời gian vương nỗi sầu,
Lữ hành một kiếp biết về đâu?
Hai chân trĩu nặng mang thân thể,
V́ tôi là một kẻ bộ hành.
Thu ơi! Thu đến rồi thu qua,
Cứ thế xoay vần trong vũ trụ.
Tôi thấy đời tôi như lá khô,
Nhưng nhờ có Chúa niềm vui tràn trề.

Lạy Thầy, con chỉ là chiếc lá khô bé nhỏ của gió mùa Thu năm ấy. Gió Thần Khí Chúa Thánh Thần đă đẩy đưa con đến các sinh hoạt ngày hôm nay.
 

Cứ đến ngày 01.06 tôi lại nhớ tới mùa Đông giá lạnh năm 2002, khi cháu Đ. giúp tôi di chuyển đồ đạc về nơi tiện cho việc lấy thư từ, cháu đă hỏi tôi: “Sao cô Phương không ở với d́ T. Của cháu cho đỡ buồn?”. Tôi cho cháu biết, tôi muốn t́m lớp giáo lư thần học căn bản giáo dân học thêm để sống đạo đúng theo luật Công giáo. Khi đến lớp học hay các nơi sinh hoạt, nhiều người đă hỏi tôi, đến đó bằng ǵ hay có ai chở vậy? Đây cũng là một dịp để tôi có cơ hội khoe khoang rằng hai chân đă chở tôi đến đây.
 

Biết bao mùa Thu đă đi qua rồi, nhưng Thu năm nay không hiểu sao tôi nhớ da diết người mẹ già yếu đă đưa tôi vào đời, hiện c̣n ở lại quê nhà. Nhưng cũng may, Chúa c̣n cho tôi một người Mẹ cao quư hơn nữa và cũng là người Mẹ của tất cả những người tin vào Chúa. Một người Mẹ chân thiện mỹ mà chúng ta có thói quen dâng hoa kính Mẹ vào mỗi tháng Năm. Tôi cũng rất hạnh phúc được dâng lên Mẹ những tràng chuỗi Mân Côi hàng ngày và cả Phong trào cũng phủ kín những tràng hoa Mân Côi kính Mẹ Chúa Thiên Đàng trong suốt tháng Năm.
 

Hết Thu sang Đông, đây là một mùa thích hợp cho tuổi trẻ, nhưng khắc nghiệt đối với tuổi già. Tiết Đông lạnh lẽo càng làm tôi cần t́m đến t́nh yêu của Thầy để được sưởi ấm tâm hồn trong ngọn lửa hy vọng. Cho nên dù mưa phùn gió bấc đến đâu cũng không ngăn cản tôi tới nhà tạm kết hợp với Chúa Thánh Thể là người t́nh con yêu kính.
 

Mùa Đông này c̣n gợi nhớ đến tháng 6.2002, khi Đại hội Ultreya tổ chức tại Hội trường St. Felix De Valois, Bankstown trong lễ kính Thánh Phaolô, bổn mạng Phong trào với chủ đề “Can Trường Loan Báo Tin Mừng”, tôi đă “cả” can trường nhận một phần lời nguyện dù biết ḿnh đọc chữ quốc ngữ chưa rành, đă khiến các anh chị bị chia trí. V́ thế, khi tôi chưa đọc hết lời nguyện th́ lời tạ ơn Chúa đă vang lên. Tôi rất hối hận về việc này, nhưng vẫn không quên tạ ơn và cầu nguyện Thánh bổn mạng bầu cử cùng Chúa để ban muôn hồng ân cho Phong trào.
 

Trong giờ thiêng liêng đó, tôi ngước nh́n Thánh Phaolô đang hiện diện cùng quư Cha Linh hướng dâng lễ tạ ơn Thầy Chí Thánh. Tôi thầm thĩ xin Ngài cầu cùng Chúa tha tôi cho con bé ba tuổi đạo, đi chưa vững bước mà ao ước được theo Ngài. Tôi chỉ biết dâng lên Chúa tất cả những điều tai nghe mắt thấy và những buồn khổ cuộc đời cùng sự yếu hèn và khuyết điểm của ḿnh. “Thầy là Đấng tạo tác nên con nên Thầy biết rơ tư tưởng và hành động phàm hèn của con. Con chỉ muốn thờ phượng và ca tụng Thầy mà thôi. Xin tha tội cho con...”.
 

Sau Thánh lễ, buồn vui lẫn lộn. Tôi đă phải cố gắng b́nh tĩnh để đón nhận lời phê b́nh của một chị Cursillista. Chị nói: “Biết ḿnh không đọc được th́ tại sao lại nhận đọc lời nguyện!” Đứa bé ba tuổi đạo thấy ḿnh lúng túng, bất xứng, bất tài và không t́m được lời nào để biện hộ cho việc làm của ḿnh cả. Tôi muốn bỏ cuộc ngay từ lúc đó.
 

Nhưng bỗng nhiên tôi lại nảy ra một suy nghĩ khác thường: Hay đây là tiếng nói của Thánh Phaolô đă mượn miệng lưỡi chị để nhắc nhở tôi, trước khi làm việc ǵ phải ư tứ và lượng sức ḿnh. Tôi lại liên tưởng đến lời Thánh Phaolô thời Giáo hội sơ khai, Ngài đă cảnh cáo qua thư gửi tín hữu Co-rin-tô (10, 12): “Ai tưởng ḿnh đang đứng vững, hăy ư tứ kẻo ngă”. Ngay lúc đó tôi thưa với Cha Linh hướng Bùi Công Chính: “Cha ơi! Con thấy con có tội với Chúa v́ con đă làm cho mọi người chia trí”. Cha vui vẻ trả lời: “Con không có tội ǵ hết, khi con hướng về Chúa với ḷng cậy tin nhiệt thành, Chúa đă nhận lời rồi”. “Cha biết rơ anh em cần ǵ trước khi anh em cầu xin” (Mt. 6, 8).
 

Ra về, với Bản Tin Ultreya trong tay, suy niệm Lá Thư Linh Giám của LM Bùi Xuân Mỹ “Này nhé”, bản tính của Thầy Chí Thánh là Thiên Chúa nên chiều kích yêu thương của Ngài không thay đổi, c̣n chúng ta với thân phận con người mỏng ḍn có thể đổi thay bất cứ lúc nào. Giá trị của “tự do” đáp trả từ con tim ta sẽ thay đổi tùy ư, chí hướng thượng hoặc hướng hạ của ḿnh, nhưng hy vọng chúng ta biến động theo chiều kích vươn lên như ông Thánh Phaolô quan thầy Phong trào mừng kính ngày 29.6.
 

Lạy Thầy, xin cho con biết lắng nghe lời Ngài dạy con lúc lẻ loi. Lời Ngài là sức sống của con, Lời Ngài là ánh sáng đời con...”.
 

Suy gẫm lời của hai Linh mục họ Bùi cùng với lời cảnh cáo của ông Thánh Phaolô, đứa bé ba tuổi đạo thoát ra khỏi các tư tưởng tiêu cực, đă khấn xin ơn khôn ngoan của Chúa Thánh Thần dẫn đường chỉ lối đến với các cuộc tĩnh tâm, tham dự Đại hội Giáo lư và các hướng dẫn về nghệ thuật lănh đạo. Tôi nhớ lời Cha Paul Văn Chi nói: “Thắng không kiêu, thua không nản. Khi thất bại phải b́nh tĩnh và rút ưu khuyết điểm. Hăy lấy lại quân b́nh và thành thật trông cậy vào Ơn Thánh Chúa hỗ trợ”.
 

Lạy Thầy Chí Thánh, xin nhận lời bầu cử của ông Thánh Phaolô, xin cho con đừng chờ khi có cơ hội thuận tiện, cũng đừng chờ lúc có khả năng dồi dào mà xin cho con bắt đầu từ bây giờ, thực hiện những ǵ con làm được, dù rất hạn hẹp và rất nhỏ bé ở tại môi trường con đang sống”.
 

Chiếc Lá Khô