MỌI NGƯỜI ĐỀU KHẮT KHE...
 

Tất cả mọi người đều khắt khe với vị linh mục. Họ có lư. Nhưng họ cũng phải biết rằng sống đời linh mục khó chứ đâu phải dễ. Cả khi đă tận hiến với tất cả ḷng quảng đại của tuổi trẻ, vị linh mục cũng vẫn luôn luôn chỉ là một người. Và v́ thế nên mỗi ngày cái thằng người đó trong vị linh mục t́m lấy lại những ǵ nó đă cho đi.
Chiều đến, vị linh mục thật cô đơn trong căn nhà của ngài. Ngài đă chào hỏi lũ trẻ con chơi trên vỉa hè đường phố, những đứa trẻ, con của người khác, chứ sẽ không bao giờ là con của ngài. Thế rồi vị linh mục bước vào trong thinh lặng và cô đơn. Ngài là một người mạnh mẽ, trai tráng, và có một thân xác như bao người đàn ông khác. Những người đàn ông như ngài cũng có một con tim thèm khát yêu thương . Nhưng ngài đă tận hiến tất cả, bởi v́ cần phải tận hiến.
 

Cho đi tất cả là điều gây hứng khởi, nhưng cũng rất nặng nề khó khăn. Tận hiến thân xác của chính ḿnh trong cuộc sống phục vụ người khác là điều khó. Yêu thương tất cả mọi người không trừ ai là điều khó. Giơ tay ra bắt một bàn tay khác, nhưng không thể giữ bàn tay ấy lại cho riêng ḿnh. Quả là điều khó. Sống như những người khác, sống giữa những người khác, nhưng lại không giống họ, quả là một điều khó. Thật là khó, khi phải luôn luôn đến gặp gỡ người khác, mà lại không được ai đến gặp gỡ cả.
 

Tôi xin gửi lời chào thăm các vị linh mục và tu sĩ nam nữ. Thiên Chúa đă xin các bạn tận hiến thân xác và cuôc sống cho Ngài, để Ngài tiếp tục nhập thể và cứu chuộc nhân loại. Từ muôn thuở, Ngài đă chọn các bạn và cần đến các bạn. Thiên Chúa cần đến đôi bàn tay của các bạn, đến đôi môi, đến thân xác , đến con tim của các bạn, để tiếp tục chúc lành, nói năng , chuyện văn, chịu đau khổ và yêu thương. Ngài xin các bạn ở cạnh Ngài, với Ngài, cả khi thật là điều nặng nề phải lôi kéo người khác, mà không bao giờ có thể được người khác lôi kéo và luôn luôn phải lẻ loi, cô đơn trước tất cả mọi người.
Thật là điều nặng nề khi phải tiếp nhận, lắng nghe những chuyện bí mật, mà không thể chia sẻ chúng với người khác. Thật là điều nặng nề, khi phải là mảnh đất, là nơi gặp gỡ của mọi người, và bị mọi người dẫm lên. Thật là điều nặng nề, khi phải luôn sống như những người lữ hành, không được dừng chân ở nào cả, và phải luôn luôn là con đường không bao giờ dẫn đưa đến chính ḿnh, mà chỉ đưa dẫn người khác lên cao.
 

Lúc Thiên Chúa ngự xuống trên các bạn, các bạn đă là những người trẻ trung, và đă hưởng nếm được vẻ quyến rũ của biến cố xảy ra tại Bê-Lem xưa kia.
Giờ đây, có lẽ các bạn cảm thấy cô đơn. Bởi v́ chính Thiên Chúa đă cất khỏi các bạn tất cả, kể cả niềm vui, để lập lại với các bạn rằng: Ngài c̣n cần đến con người để ở lại trên trái đất này.
Khi thân xác các bạn kêu la, gào thét v́ đói khát, hay rướm máu v́ khổ đau, hoặc run rẩy v́ bị hiểu lầm, bị vu khống, và khi tất cả mọi người đều chạy trốn, bỏ mặc các bạn một ḿnh, như Chúa Giêsu trên núi sọ ngày xưa, th́ chính lúc đó là lúc niềm vui chiến thắng đang gần kề các bạn vậy.
 

Phaolô Vũ văn B́nh sưu tầm