VỤN VẶT SAU LƯNG
Qua lịch sử của
Giáo hội cho thấy những lần các tà thuyết nổi lên, chống phá làm lung lay các
điểm về tín lư Giáo hội Công giáo, ảnh hưởng đến đức tin của giáo hữu th́ hơn
lúc nào hết Thiên Chúa luôn dùng các dấu chỉ như phép lạ để củng cố đức tin cho
con cái của Ngài. Là người Kitô hữu chúng ta không chỉ chờ vào phép lạ xảy ra
mới tin. Chúa đă chẳng phán là "Phúc cho những ai không thấy mà tin" đó sao? Có
một nhà văn hào nào đó đă nói "Bất hạnh thay những ai không có thời niên thiếu".
Đến cái tuổi đưa tay sờ đầu đố mấy ai c̣n "nguyên vẹn h́nh hài", nếu không bạc
trắng mái đầu th́ cũng có những sợi tóc buồn t́nh bỏ ta đi! Không phải tôi đang
ngồi buồn mà trách ông xanh đâu. Cái thuở c̣n thiếu thời tuy c̣n nhỏ nhưng lúc
đó đă có trí khôn và bây giờ sau những năm tháng dài chồng chất tôi vẫn cảm nhận
được cái nét ngô nghê con nít của ngày tôi được chịu rước lễ lần đầu. Chắc hẳn
ai mà không có những giây phút trong trắng và hồn nhiên trong tâm hồn của một em
bé thơ đón Chúa vào ḷng lần đầu. Cảm nhận của những anh chị em tân ṭng trong
giây phút đón nhận Chúa cũng có nhưng không thể so sánh với vẻ đẹp ngây thơ,
thánh thiện và tinh khôi của các em thiếu nhi c̣n nhỏ. Nếu ai không có những
phút giây tuyệt đẹp đó trong đời th́ theo tôi đó mới là sự mất mát đáng nói
trong cuộc đời chứ không chỉ là sự mất mát trong tuổi hoa mộng.
Ngạn ngữ Tây
phương có câu “Người ta có thể dẫn con ngựa đến máng nước nhưng không thể bắt nó
uống”. Thật vậy, trong cuộc sống nếu con người thiếu đi phần khao khát, ham muốn
th́ mặc dù có sống cũng chỉ “ngây ngô” như cây cỏ. Có khác ǵ những người trong
cơn hôn mê (coma) dài bất tận, ăn đó uống đó nhưng tim óc đă chết. Những ham
muốn về vật chất, danh vọng trong cuộc đời th́ ai cũng có, không nhiều th́ ít
nhưng những ham muốn khát khao để nên thánh thử hỏi có bao người dám đặt ra hay
nghĩ đến? Có phải chăng con đường trở nên trọn hảo và tốt lành quá khó? Hay tôi
c̣n quá nhát gan, c̣n tự kỷ ám thị chính ḿnh và cho rằng việc nên thánh là việc
của những người có cuộc sống tu tŕ hay những người có cuộc sống đạo đức nề nếp,
cho những vị có “căn tu”. Mỗi người được sinh ra và lớn lên trong những môi
trường gia đ́nh, xă hội rất cá biệt v́ thế đức tin nơi mỗi người đều có mức độ
trưởng thành khác nhau. Cổ nhân có câu “Vô tri bất mộ”, không biết th́ làm sao
mà yêu! Đôi khi trong cuộc đức tin của người Kitô hữu tôi phải biết tự tạo và
chiến đấu đơn lẻ. Tôi không thể “mượn” đức tin của anh A hay chị B để làm chiếc
áo mặc vào cho chính tâm linh tôi. Cuộc chiến đấu nào cũng đầy đau thương và cam
khổ, nhất là cuộc chiến đấu trong nội tâm về tâm linh, về nhận thức, v́ lư tưởng
muốn sống và thực hiện Lời Chúa.
Đôi khi tôi
cũng nhập nhằng giữa lằn ranh giới của cứu cánh và phương tiện để tự an ủi chính
ḿnh và tệ hại hơn là tạo cho ḿnh một ảo tưởng để theo đuổi. Nếu nh́n vào thời
đại ngày nay con người có quá nhiều phương tiện trong tầm tay để có thể thực
hiện mong muốn của ḿnh. Thử xem về vấn đề liên lạc thông tin 15 hay 20 năm
trước con người chỉ biết dựa vào sự giới hạn của thư tín, điện tín và điện thọai
để trao đổi liên lạc. Email vào thời bấy giờ nếu có chỉ là những 'message' đơn
giản gửi trên những hệ thống máy mainframe của những người làm chung sở hay công
ty. Ngày nay những phương tiện về truyền thông trên mạng internet như email,
chatroom, SMS, điện thọai di động, video conference,v.v.… đă cho con người nhiều
phương tiện để xử dụng và chọn lựa. Việc thánh hóa bản thân cũng vậy, phong trào
và các đoàn thể, hội đoàn cũng chỉ là những phương tiện tạo điều kiện chứ không
phảI là mục đích tối hậu để nhắm đến. Nếu như tôi quá mải mê để vun đắp, tài bồi
cho cái phương tiện để ngày càng được hữu dụng hơn th́ coi chừng tôi đă bước một
bước rất dài nhưng quặt sang ngă rẽ và lạc hướng mất rồi.
Trong môi
trường họat động của Phong trào sẽ dễ dàng tạo sự cảm thông v́ có những người
đồng hành và cùng chí hướng trong việc tông đồ. Tuy nhiên nếu việc thánh hóa bản
thân qua ơn gọi của cá nhân th́ không ai có thể “ăn đố làm khoán” cho ai trong
lănh vực này. Chỉ c̣n lại chính ḿnh trở về với chốn thâm sâu của ḷng ḿnh để
t́m ra con đường ḿnh phải đi để nên Thánh. Đă đến lúc tôi phải chỗi dậy để đi
t́m gặp Giêsu Chí Thánh để biết Ngài là ai, câu nói nghe ra có vẻ ngô nghê và
ngớ ngẩn nhưng biết đâu sẽ có ngừơi sẽ hỏi tôi “Giêsu là ai?” Tôi sẽ phải trả
lời sao cho thỏa đáng đây?
Ng.Th.Tu