THEO CHÚA LÀ PHẢI CHO HẾT...

 

Hoàng Tuấn.

 

Có một vị ẩn sĩ kia, đă từ lâu sống kham khổ trong sa mạc. Ông vốn là người có nhân đức, hiền lành. Nhưng có chứng bệnh hay quên. Người ẩn sĩ t́m đến một nhà đạo sĩ khôn ngoan hơn, để t́m hiễu về chứng bệnh hay quên của ḿnh.

 

Sau khi tṛ chuyện với nhà đạo sĩ khôn ngoan, người ẩn sĩ khoan khoái ra về. Nhưng khi về đến nhà, th́ đă quên hết những lời dặn bảo của nhà đạo sĩ. Hôm sau, người ẩn sĩ lại t́m đến nhà đạo sĩ một lần nữa, để được nghe lại những lời khôn ngoan ấy. Trên đường về nhà, lại quên hết mọi sự. Cứ như thế, ngày này qua ngày khác, ông ta nghe rồi lại quên. Nản ḷng và thất vọng, ông quyết định không t́m đến nhà đạo sĩ nữa.

Một thời gian sau, t́nh cờ người ẩn sĩ gặp nhà đạo sĩ. Nhà đạo sĩ ân cần hỏi thăm về t́nh trạng bệnh của nhà ẩn sĩ. Người ẩn sĩ khiêm tốn thú nhận : " Thưa Thầy, con lại quên tất cả những lời Thầy khuyên. Con biết là con đă quấy rầy Thầy quá nhiều. Nên con không dám làm phiền đến Thầy nữa.

 

Nhà đạo sĩ bèn bảo : " Con hăy đi thắp nến lên ".

 

Người ẩn sĩ nghe lời làm theo, rồi nhà đạo sĩ lại nói : " Con hảy đem những cây nến khác đến đây, rồi thắp sáng tất cả từ ngọn nến thứ nhất kia ".

Người ẩn sĩ làm theo lời dạy. Nhà đạo sĩ hỏi tiếp ông rằng : " Theo sự nhận xét của con, ngọn nến đầu tiên kia, có bị hụt mất ánh sáng của nó, chỉ v́ đă thắp sáng những ngọn nến khác không ?

 

Người ẩn sĩ đáp : " Thưa không ạ ! "

 

Đến lúc ấy, nhà đạo sĩ hiền lành từ tốn giải thích : " Cũng vậy, đối với Thầy, không những chỉ ḿnh con mà thôi. Nhưng nếu tất cả dân làng này đến với Thầy và xin điều ǵ, Thầy không phải mất mát thiệt tḥi chi cả. Vậy bất cứ khi nào con cần ǵ, th́ con hăy đến với Thầy, đừng ái ngại ǵ hết ".

 

Cảm nghĩ :

Yêu thương không phải là cho đi một cái ǵ. Nhưng là cho đi chính ḿnh. Yêu thương là tận hiến, là quên ḿnh để phục vụ người khác. Nhưng làm sao chúng ta có can đảm cho chính ḿnh hay hiến thân phục vụ mọi người một cách vô vị lợi, nếu chúng ta vẫn c̣n làm nô lệ cho chính bản thân và ḷng đố kỵ, ghen ghét và ích kỷ ?

Nếu chúng ta chỉ t́m kiếm những ǵ đem lại lợi danh cho chúng ta, dễ dăi cho bản thân hẹp ḥi, nếu chúng ta chỉ biết tránh né những sự yêu cầu giúp đỡ của những người chung quanh, th́ làm sao có thể nói được là chúng ta đă hiến thân một cách chân thành ?

 

Tinh thương đích thực, không làm cho chúng ta trở nên nghèo nàn, hoặc bị thiếu hụt hay mất mát. Trái lại, nó càng làm cho chúng ta thêm phong phú và thật sự hạnh phúc. Nếu chúng ta cho đi và mong được nhận lại. Chúng ta sẽ chẳng nhận được ǵ hết, và sẽ cảm thấy cay đắng, bất măn trước những vô ơn bạc bẽo. Nhưng nếu chúng ta thành thực cho đi, mà không mong được đền đáp. Chúng ta sẽ nhận được tất cả, và cảm thấy b́nh an, vui sướng, ngay cả khi không nhận được ǵ hết !

 

Lạy Chúa, trong cuộc sống chúng con, từng phút từng giây, đều phải đối diện với những khó khăn, cám dỗ. Xin cho các Anh Chị trong Liên nhóm chúng con, luôn cảm nghiệm được rằng : " Nước Chúa là hạnh phúc đích thực, và theo Chúa là phải từ bỏ tất cả những ḷng đố kỵ, ghen ghét, biết trăi rộng ḷng ḿnh, để đón nhận tất cả mọi người và thành tâm giúp đỡ cho họ, mỗi khi họ cần đến. Xin Chúa luôn ở bên cạnh chúng con, nâng đỡ, chở che và d́u dắt chúng con đi cùng với Chúa.

 

 Xin cho chúng con được nhận ch́m và tan biến trong đại dương t́nh yêu bao la của

 

Chúa. Amen !