CHIA SẺ CẢM NGHIỆM.

 

T́nh yêu đă chiến thắng

 

Mỗi lần tôi đến làm việc cho Secours Catholique (cơ quan bác ái Công Giáo), tôi luôn lắng nghe những lời tâm sự đau thương cuả anh chị em SDF (những người sống vô gia cư). Tôi luôn t́m lời an ủi qua sự vui tươi, phấn khởi cuả tôi để phá tan đi phần nào cảnh buồn sầu cuả họ, tôi thường khuyên nhủ các anh các chị nên bớt uống rượu v́ rượu là yếu tố thậm tệ đẩy các anh chị vào chỗ khốn cùng.

 

Cuộc sống cuả họ là một sự chiến đấu liên lỉ để có được một chỗ ngủ, chỗ tắm, chỗ ăn. Mọi ngày họ phải ghi tên để dành chỗ, nếu hết chỗ th́ cũng đành chịu phải ngủ ngoài đường và nếu có chỗ ngủ th́ họ sẽ không yên thân v́ những người bạn đồng hành say rượu, nguyền ruả đánh lộn nhau, thậm chí đêm khuya họ c̣n tiểu bậy lên người khác, cũng có t́nh trạng trộm cắp và hiếp dâm.

 

Số phận những người đàn bà SDF th́ lại khốn khổ hơn, họ chịu biết bao điều áp lực về thể xác cũng như tinh thần. Môi trường SDF là môi trường nhiều bạo lực, hỗn loạn và lo sợ, tuy vậy trong nỗi khốn cùng một phần rất lớn, họ vẫn chiến đấu, mỗi ngày họ đều hy vọng, hy vọng là ngày mai họ c̣n có sức và ư chí để tiếp tục kiếm ăn, hy vọng trời sẽ đỡ lạnh, hy vọng là sẽ có một tô súp nóng, hy vọng sẽ tắm được ṿi nước nóng, hy vọng là sẽ giữ được chỗ ngủ cho ngày mai, hy vọng gặp được một lời an ủi nào đó . . . Những hy vọng nhỏ nhoi này với một cuộc sống tràn đầy vật chất làm đánh động rất nhiều tâm hồn tôi.

 

Tôi có gặp một chị khảng chừng 35 tuổi, chị này long đong cũng hơn 2 năm nay, hôm tôi gặp chị, chị bị một người bạn gái đánh sưng mặt và bị hăm doạ đủ điều, trên gương mặt cuả chị, c̣n ghi dấu bao nhiêu là sự sợ hăi, đau thương. Chị cho tôi biết hôm qua chị ngủ trong nhà trọ ở Nanterre (ngoại ô thành phố Paris), th́ khoảng 5 giờ sáng, có một anh SDF đă xông vào nhà ngủ muốn hăm hiếp chị trước mặt hai người đàn bà đồng hành cùng ngủ chung pḥng với chị. Hai người này th́ nửa tỉnh nửa say, một ḿnh chị phải chiến đấu để thoát khỏi cơn nguy khốn. Nghe câu chuyện cuả chị làm tôi rất động ḷng và tôi cầu nguyện cho chị mọi ngày và một tháng sau, lúc tôi gặp lại chị ở Secours Catholique, rất là ngạc nhiên và hết sức vui mừng, v́ tôi thấy chị nay đẹp hẳn ra và chị ta rất là vui tươi. Chị cho tôi biết là chị đă quyết tâm đi kiếm việc làm (trước đó chị là một cô thơ kư) và chị từ bỏ uống rượu từ 3 tuần nay. Lư do làm cho chị có sức mạnh để bỏrượu là chị muốn lấy lại đứa con trai 6 tuổi mà nhà nước giao cho cha mẹ chị nuôi dưỡng từ mấy năm nay, là v́ hoàn cảnh và tinh thần không vững chắc cuả chị. Nhờ ơn Chuá và cũng v́ t́nh yêu cuả một người mẹ thương con, đă giúp chị quyết tâm đứng dậy để làm lại cuộc đời, quyết tâm chống chỏi với môi trường đầy hỗn loạn, lo sợ, chỉ muốn đưa đẩy chị vào vực sâu.

 

Gặp gỡ Thiên Chuá qua SDF.

 

Càng tiếp xúc với những anh chị SDF, tôi càng cảm nghiệm được sự thương xót vô biên cuả Thiên Chuá. Ngài đă cho tôi món quà rất lớn. Thưa các anh chị, món quà đó là tôi đă gặp được Ngài qua những người SDF khốn khổ này.

 

Chính cuộc sống chiến đấu cuả họ là một cách hùnh hồn làm chứng cho Thiên Chuá, chính đời sống nghèo khổ, cô đơn, bện tật cuả anh chị em này đă phúc âm hoá cuộc sống cuả tôi, giúp cho tôi càng đi sâu vào đức tin, đức cậy, đức mến. Chính những người nghèo khổ này đang phúc âm hoá thế gian bằng chính cuộc sống cuả họ.

Cuộc đời họ dù trong tột cùng cuả sự đau khổ, họ vẫn không bỏ cuộc, họ là h́nh ảnh cuả Chúa Giêsu, Ngài cũng không bỏ cuộc, Ngài đi đến thập giá, đi đến cùng cuả ơn cứu chuộc, sự đau khổ cuả họ v́ sự bất công cuả xă hội, nói lên sự đau khổ cuả Thiên Chúa. Họ đến đó qua h́nh thức một bữa ăn sáng, nhưng thật ra họ đi kiếm t́nh người. Thiếu t́nh thương, thiếu sự thông cảm cuả người đồng loại, đó là vết thương nặng nhất làm cho tâm hồn họ đau đớn. Họ thường té ngă, về mặt thể xác cũng như tinh thần, nhưng một điều chắc chắn, họ vẫn là chiến sĩ can đảm, v́ số người SDF tự tử rất là hiếm, sự chiến đấu âm thầm trong đau khổ cho nhân phẩm cao quư cuả họ đă đánh động được bao nhiêu tâm hồn trong một môi trường tràn đầy ảo ảnh, ích kỷ, tội lỗi. Thưa các anh chị, môi trường đó có tôi, các anh chị và những ai muốn nh́n họ, th́ sẽ thấy Chúa Giêsu.

 

Người Việt Nam hay nói 'đă nghèo mà c̣n gặp cái eo ' cái eo cuả họ là bệnh tật, cơn sốt cuả họ về mặt thể xác cũng như tinh thần là cơn sốt cuả Chúa Giêsu, vết thương cuả Chúa mở toang ra qua những vết thương cuả họ. Gần gũi những người này tôi mới hiểu được rằng nhờ họ, nhờ sự chịu đựng hy sinh cuả họ mà tôi được đứng dậy mỗi lần tôi ngă quỵ, các anh chị em Bénévol (t́nh nguyện) chúng tôi thường nói rằng chúng tôi nhận được hơn là cho và đúng như lời cuả Thánh Phanxicô đă nói 'lúc ḿnh cho là chính lúc ḿnh nhận lănh' và không có hồng ân nào mà lớn cho bằng là lúc ḿnh nhận ra được t́nh yêu cao quư cuả Ngài dành cho mỗi tâm hồn cuả chúng ta.

 

Plattier Thọ

 

(bài chia sẻ đăng trên Tờ Thông Tin Liên Lạc Cursillo Việt Nam - Âu Châu, tháng 7/2005)