AGAPE,
BỮA
CƠM T̀NH THƯƠNG.
Con ngước trông, nh́n lên Mẹ Têrêsa thành Calcutta. Mẹ đă sống một đời đơn sơ khiêm nhường, một ḷng tin cậy mến, mănh liệt phi thường. Mẹ dâng trót cuộc đời tựa con ngươi trong mắt Chúa, hiến dâng cuộc đời v́ Chúa quên ḿnh. Giờ Chúa đem Mẹ về chốn huy hoàng.
Tạ ơn Thầy Chí Thánh Giêsu đă ban cho trần gian chúng con Mẹ Têrêsa thành Calcutta. Người Mẹ nhỏ nhắn, nhưng đă để lại cho chúng con bao nhiêu gương sáng, xả thân, hy sinh phục vụ yêu thương những kẻ khốn cùng nhất trong xă hội. Những nơi nào Mẹ đă đặt chân đi tới, Mẹ cũng để lại dấu ấn t́nh yêu của Chúa Giêsu, trong đó có Việt Nam chúng con.
*
* *
Thấm thoát, tôi đă rời xa khung cảnh nầy bao lâu rồi? Nhưng khi đọc được chữ Agape, bữa ăn gia đ́nh, chủ đề tháng 9. Ngày nào đó tôi hay vào nhà “Home of Mercy” của Mẹ Têrêsa lập ra tại Victoria. Mỗi tuần, hai chiều tôi tới để lo cho khách thập phương.
Một chiều đi dạo phố khu Fooscray, đi dọc theo những con đường, thấy bao nhiêu anh chàng nghiêng nghiêng, ngả ngả v́ cơn say rượu cũng có, mà phê thuốc cũng co. Tôi cứ lủi thủi đi, nhưng trong đầu tôi có nhiều dấu hỏi lắm.
Rồi một ngày đi thăm bạn ở Richmond và Colingwood, cảnh người ngả nghiêng cũng không thiếu, những ông lăo dơ bẩn đi bới thùng rác, hy vọng t́m được chút ǵ để ăn. Nh́n cảnh đó ḷng tôi đau thắt lại. Trên xứ sở văn minh như xứ Úc, sao lại c̣n cảnh nầy, rồi tôi lầm lủi đi trong thinh lặng.
Hôm nay đây đúng 8 năm tôi trở lại ngôi nhà “Home of Mercy”. Chữ Agape đánh động tôi rất nhiều. Agape và Mẹ Têrêsa qua cách phục vụ của Mẹ và các đệ tử trong ngôi nhà đó thôi thúc tôi trở lại để nh́n lại tận mắt những ǵ tôi đă làm hơn 8 năm trước, thời gian trôi qua, tôi có bao nhiêu thay đổi, nhưng ngôi nhà đó vẫn tồn tại, duy tŕ t́nh thương ”bữa ăn Agape.”
Sáng ngày 29-8-05, tôi chạy xe thử lại chổ cũ, coi c̣n căn nhà “Home of Mercy” không? Đi ṿng ṿng t́m v́ khá lâu rồi nên tôi quên chỗ. Vừa đi vừa cầu nguyện, bấm chuông hai ba chỗ tôi cố gắng t́m hai con đường sát bên, rồi tôi cũng t́m ra. Nhưng khi đó chỉ gặp những người phụ nấu ăn. Họ nói tôi trở lại chiều nay th́ gặp các sơ. Hai mẹ con tôi chạy xe về nhà cũng khá xa, v́ đi ngược ra City vào giờ cao điểm tôi cũng ngại. Tôi lại cố gắng - cố gắng cầu nguyện để dứt khoát trở lại chiều nay. Bốn giờ chiều, tôi và con gái lớn tôi tới, đi thẳng vào bếp, trong bếp đă có sẵn 3 sơ, đệ tử của Mẹ Têrêsa. Các sơ, thời tôi làm đă đổi đi, nay có 3 sơ người góc Ấn trông coi. V́ đă quen nên tôi bắt tay vào việc luôn. Khoảng 4 giờ 30 chiều th́ khách thập phương lai rai đi vào, ăn bánh ngọt và uống trà, cà phê, tụ họp nói chuyện. Có anh th́ c̣n gật gù, có anh th́ quần áo lôi thôi, hôi hám, có anh th́ ôi thôi có lẽ lâu rồi quên tắm nên... nhưng mà sao tôi lại nh́n ra những người tôi đă gặp dọc đàng, xa xôi họ cũng t́m tới đây ăn Agape.
Có đi phục vụ cách nầy th́ chúng ta mới thấy được nghĩa cử của các sơ, đệ tử của Mẹ Têrêsa. Khách vào ăn nhẹ, uống nước cho tới 5 giờ 10 chiều. Ly tách được đưa xuống bếp trong trật tự, cho đến 5 giờ 15 th́ một sơ gọi mọi người chú tâm cầu nguyện nơi bàn ăn. Tôi đứng góc nhà, sau lưng các sơ. Sơ làm dấu, đọc một đoạn Phúc âm rồi giảng về Chúa. Có ngày sơ đọc 10 kinh kính mừng, giảng qua về Chúa. Khi sơ làm dấu và bắt đầu cầu nguyện, tôi nh́n quanh pḥng ăn, tôi thấy có một sự ǵ linh thiêng lắm, không c̣n một tiếng ồn ào nào, từ cao bồi, du đăng, các ông lăo dơ bẩn cho tới những thanh niên ngoài đuờng không ai dám nh́n. Thỉnh thoảng có những anh chàng đeo cà vạt, xách cặp vào pḥng ăn. Mười lăm phút cầu nguyện trước khi cho họ ăn, đă làm tôi nể phục và kính trọng. Trong lúc đó, tôi cũng cầu nguyện tạ ơn Chúa, khung cảnh tôi đang thấy qua sơ - người Ấn đứng nói trước đám đông phái Nam, thế mà già trẻ, lớn bé đều lắng nghe. Nếu ai không muốn nghe lời Chúa th́ tới trễ hơn, c̣n trong lúc cầu nguyện có ai mà đứng lên có phản ứng th́ sơ tới nói dịu dàng với họ để họ ngồi xuống. Tôi thấy làm lạ khi vào ngôi nhà đó, từ cung cách phục vụ của các sơ nhỏ người trong bộ áo Ḍng trắng viền xanh, mà dân đầu đường xó chợ lại nghe lời răm rắp. Qua ngày tháng phục vụ, qua cách cư xử tử tế với họ, có người làm dấu, đọc kinh cũng rành và rất thành khẩn. Có những anh chàng xin vào bếp, phụ rửa chén, lau nhà sau khi ăn xong. Ngày nay có các ông lớn tuổi, phụ với các sơ coi kẻ không có nhà ở trên lầu. Sơ giao trọn nhà cho người t́nh nguyện coi ban đêm, c̣n các sơ về Ḍng gần đó, tuyệt đối khi ở tạm qua đêm, không được dùng thuốc, không uống rượu v.v...
Qua bữa ăn Agape, từ những người xa lạ bị bỏ rơi bên lề, họ đă đồng cảm t́m được một chút t́nh người, qua nghĩa cử của Mẹ Têrêsa thành Calcutta dựng nên trong xă hội văn minh tưởng không c̣n cảnh màn trời chiếu đất.
Mẹ Têrêsa cũng thử thành lập ở Hà Nội và Sàig̣n tại Việt Nam năm 1994 và 1995, nhưng sau đó nhà nước không kư Visa nên Mẹ phải bỏ cuộc.
Thấm thoát 8 năm (05-09-97), Mẹ được Chúa đón về bên Chúa. Mẹ đă dạy chúng con qua cách phục vụ trong âm thầm, khiêm nhượng để rồi trong hang cùng, xóm nhỏ ai cũng biết đến Mẹ. Xin Mẹ Têrêsa cầu cùng Chúa cho chúng con và cho những đệ tử của Mẹ can đảm thi hành Thánh Ư Chúa qua những cử chỉ đơn sơ hằng ngày.
Tôi chọn phục vụ bên nhà phái Nam, v́ tháng chín cũng là ngày mừng người Cha nên Sơ làm hơi đặc biệt cho họ và cũng là ngày lễ giỗ 8 năm của Mẹ Têrêsa thành Calcutta. Xin hiệp lời cầu nguyện cho Mẹ.
Nguyện Chúa xuống muôn ơn cho cha mẹ của con, đuợc măi măi an khang đi qua từng năm tháng. Dù đời bao sóng gió th́ ḷng con vẫn nhớ trọn niềm tin yêu Chúa, đền đáp ân t́nh mẹ cha.
Xin tặng những người Cha.
Happy Father’s Day.
Ân T́nh
– 31/8/05