CHIẾC
LÁ XANH CÂY RỪNG
Đă là con người th́ ai cũng có một cuộc đời, nhưng đời dài hay ngắn th́ không ai có thể biết trước được và cũng chẳng ai giống ai. Cho nên cũng phải ai cũng được có đầy đủ mẹ cha mà mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, như tôi chẳng hạn, từ khi sang Úc tôi sống như kẻ mồ côi; đă đi t́m Chúa và Mẹ Maria như một t́nh yêu thương để nương tựa, nâng đỡ ḿnh mà măi gần mười năm sau mới được rửa tội làm con Giáo hội.
Mỗi người đều có một kỷ niệm khó quên trong đời, đối với tôi ngày nhận bí tích rửa tội và rước lễ lần đầu là ngày đổi mới một giai đoạn sống đầy ư nghĩa của đời tôi. V́ tôi xác tín rằng Chúa Thánh Thể là thần dược chữa lành các bệnh tật phần xác và cũng chính là thần lương nuôi sống linh hồn tôi. Tôi tin chắc Chúa Giêsu vừa là Đấng tuyệt đối Thiên Chúa vừa là nhân loài hằng hiện diện cách trọn vẹn thực sự trong nhiệm tích Thánh Thể. Sau khi trở thành người Kitô hữu được ba năm, tôi được Thầy Chí
Thánh chọn gia nhập Phong trào Cursillo.
Trước kia đời con như bông, bông cỏ dại,
Ngài
t́m về săn sóc yêu thương.
Đời
con như chiếc lá xanh, xanh cây rừng.
Ngài
đưa về niềm vui hân hoan.
Cứ đến ngày Thứ Sáu của tuần thứ ba tôi lại hân hoan đến Hội trường Lakemba tham dự Đại hội Ultreya. Nh́n cảnh quư anh chị em quây quần bên nhau dưới bóng Thầy Chí Thánh đang ẩn ḿnh trong h́nh bánh đă được bẻ làm hai ngự trên chén rượu nho trên tấm phông màn màu trắng trong buổi sinh hoạt, tôi cảm nghiệm được rơ ràng Thầy đang chờ đợi chúng ta đến để kết hợp với chính ḿnh của Thầy trong của lễ trên bàn thờ để dâng lên Chúa Cha, lập lại bí tích T́nh yêu để nuôi dưỡng chúng ta trong cuộc sống ngày thứ tư.
Khi chúng ta ca tụng Ngôi Ba Thiên Chúa, Chúa Thánh Linh đă ngự xuống thánh hóa chúng ta phải nói ǵ, làm ǵ... Chủ đề “Sống Chia Sẻ” món quà quư giá này được chị Cursillista Vũ Thắm tŕnh bày trong Đại hội tháng 8. Có đoạn chị nói: “Chúa Giêsu đă đặt hết tâm t́nh của Ngài vào đó, một món quà của t́nh yêu khi mà món quà và Người cho chỉ là một. Và chỉ một ḿnh Thiên Chúa có thể làm được điều đó”. Cũng như trong bữa tiệc Agapé các Cha Linh hướng đă làm y trang như Chúa Giêsu lập mầu nhiệm Vượt Qua mà mỗi Cursillista chúng ta ai cũng được tham dự.
Lạy Chúa là khiên – thuẫn của chúng con, xin hăy trông xem, hăy nh́n tới dung mạo người được Chúa tấn phong: Thực, một ngày sống trong hành lang nhà của Chúa đáng quư hơn ngàn ngày sống ở nơi đâu cả (TV 83, 10-11).
Có đoạn Phúc âm trong Thánh lễ “Ngươi hăy yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi” (Mt. 22, 37) “Ngươi phải yêu mến người thân cân như chính ḿnh” (Mt. 22, 39). Suy niệm hai đoạn Phúc âm trên tôi cảm nghiệm được Chúa muốn chúng ta chia sẻ giúp đỡ cho những người kém may mắn, cần bàn tay xoa dịu nâng đỡ về mặt vật chất và đôi khi ngay cả tấm ḷng bao dung tha thứ nếu những nạn nhân đó là những người đă mất ḷng ta trước kia, như lời chị Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu: “Lạy Chúa xin cho con mượn trái tim của Chúa để con giúp đỡ họ trong t́nh yêu thương của Chúa”. Kinh Thánh cũng nói: Chúa bảo người thông luật kia: “Ông hăy đi và cũng làm như vậy” (Lc. 10, 37). Hầu như tất cả mọi Kitô hữu đều nghe rất nhiều lần dụ ngôn người Sa-ma-ri tốt lành “Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của ḿnh, đưa về quán trọ mà săn sóc” (Lc. 10, 34). Người ấy, đó là một người từ Giêrusalem xuống Giêricô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch và đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết (Lc. 10, 30).
Thưa quư anh chị, tôi cũng đă từng thờ ơ như hai thầy: Thầy tư và thầy Lê-vi mà Thánh Luca đă ghi chép lại. Tôi sẽ chia xẻ việc thờ ơ của tôi trong phần kết thúc bài này.
Trở lại khóa học của tôi, tôi c̣n nhớ những dấu chân âm thầm dưới ánh nến lung linh phản chiếu đôi mắt yêu thương của quư chị trợ tá trong đêm tiệc Agapé khóa 24 đầu năm 2002 tôi tham dự tại Bringelly, nơi tôi đă chứng kiến ông Thánh Giuse làm dấu lạ.
Quả thật Thầy Chí Thánh đă yêu thương nhân loại tội t́nh, như tôi tài hèn sức mọn mà Thầy cũng không chê, lại chọn tôi được ngồi cùng bàn với 70 chị em tân Cursillistas trong đại gia đ́nh Cursillo. Bữa tiệc gia đ́nh khi giờ đă đến “Đức Giêsu vào bàn và các tông đồ cùng vào với Ngài” (Lc. 22, 14). Trong tiệc Agapé, 70 chị em chúng tôi tâm hồn lâng lâng, nửa vui mừng nửa suy nghĩ không biết sau bữa tiệc này có điều ǵ lạ nữa không? Khi ấy không c̣n 70 trái tim mà chỉ c̣n lại có một trái tim yêu thương qua h́nh ảnh của quư chị em trợ tá dấn thân phục vụ chúng tôi.
Thầy Chí Thánh c̣n hiện diện trong h́nh ảnh của quư Cha Linh hướng. Ngài chia từng miếng bánh, nh́n từng khuôn mặt hân hoan, hạnh phúc, chân thành mà tôi cảm nghiệm được, Chúa Thánh Thần đă thánh hoá 70 trái tim cằn cội trở thành 70 người môn sinh của Thầy.
“Thầy
yêu chúng con Thầy ban trót thân ḿnh, để nuôi chúng con
ngày lưu kư trần gian”.
Sau tiệc Agapé say sưa quá chén với rượu nho, 70 chị em chúng tôi ngủ mê không c̣n biết ǵ để các chị trợ tá canh gác cửa, để rồi rạng đông Mananita hôn chân Thánh giá được các “thiên thần” tặng cành hoa huệ trắng đẹp thay, hạnh phúc thay, không c̣n mồ côi nữa v́ có Mẹ Maria Hằng Cứu Giúp, có Thầy Chí Thánh là Cha nhân từ cùng quư anh chị em Cursillistas đầy thương mến.
Chị khóa trưởng trao tặng cho 70 chị em chúng tôi hai khí cụ: Hội nhóm và Ultreya để giúp chúng tôi cơ hội sống ngày thứ tư. Nghe Rollo cuối cùng thấm nhập sâu vào ḷng tràn đầy nhiệt huyết, quyết tâm ra đi, đem Chúa Kitô đến với mọi người. Rồi nhận được rất nhiều Palanca. Mỗi Palanca tôi đọc ít nhất 5 lần mới hiểu hết. Tôi c̣n nhớ như in một câu như sau: “Nguyện chúc chị trở thành muối men Phúc âm hóa môi trường ánh sáng cho đời và xin Mẹ Maria đồng hành với chị trên quăng đường dài của ngày thứ tư”. Tôi thắc mắc chữ “ngày thứ tư”, ba chữ này rất xa lạ, khó hiểu đối với tôi. Tôi thao thức suy nghĩ, xe th́ không biết lái, chữ quốc ngữ đọc chưa thông. Cuộc sống lúc nào cũng phải đối đầu với nhiều thử thách, khắc phục được cái này lại nẩy sinh cái khác... để rồi ra đi sống ngày thứ tư chẳng hiểu được bao lâu lại bị ngăn trở bởi bệnh hoạn...
Xin
kết thúc những chia xẻ với cái tội thờ
ơ của ḿnh. Có một buổi sáng tôi vào nhà
thuốc tây để mua thuốc; khi bước vào không
để ư đến một người ngồi bẹp
ở trên thảm. Mua xong tôi cũng vội vă đi
ra không thấy bà cụ người Úc đang hỏi xin tôi
nước uống. Dù đă hơn ba năm nhưng tôi
vẫn nhớ hoài h́nh ảnh cụ bà người Úc
đó. Tôi đă chỉ lo cho bệnh tật cá nhân ḿnh
đến nỗi che mờ lương tri không nh́n
thấy hoặc thờ ơ thản nhiên trước nhu
cầu của người đồng loại.
Chúa
ơi! Xin cho con biết chia sẻ cho đời một chút
ǵ, dù nhỏ nhoi để đời con bớt tội
lỗi. Lạy Chúa, xin cho con đấm ngực ăn năn
về những việc con có thể làm được mà
con lại bỏ đi, để con xứng đáng cùng Chúa
Cha dâng lễ mỗi ngày, cho con được sống như
chiếc lá xanh cây rừng.
Decolores
Chiếc
Lá Khô