NGƯỜI ĐÀN BÀ ÂN PHÚC
 

Chiều nay Cư Sĩ tôi đang ngồi nghe nhạc phẩm “Chuyện người đàn bà 2000 năm trước” của Nhạc sĩ Song Ngọc. Bài hát nói về người đàn bà phạm tội ngọai t́nh trong Thánh Kinh được giọng ca của Thế Sơn diễn tả thật thống thiết:
 

Chuyện người đàn bà 2000 năm trước
Áo rách tả tơi, xác thân mệt nhoài.
Chuyện người đàn bà nơi thành cổ đó
Dấu tích hành thân...
Chuyện người đàn bà 2000 năm trước
Sách cổ đă nghi, đống đá c̣n nguyên
V́ người vô tội hay đời giả dối,
Thế giới giả nhân, chào thua...
 

Người đàn bà mang thân kẻ tội đồ để cho mọi người phỉ nhổ và bị đem ra hành quyết ném đá. Một cái chết vừa tủi nhục xấu xa, đau đớn. Không ai mở cho người đàn bà một sinh lộ sao?! Những giây phút bốc đồng ngắn ngủi đă mang lại án phạt không thể cứu vớt. Một cái giá phải trả bằng chính sinh mạng, tuy nghiêm khắc nhưng đó là luật cũ của Moses. Ai dám căi, dám bênh vực? Thử nh́n vào những luật pháp do con người dựng nên để kiềm chế và kiểm soát con người. Chẳng hạn như luật đi đường, luật h́nh sự, luật vi cảnh, luật thuế vụ và bao nhiêu thứ luật khác nữa mà con người phải tuân theo - nếu muốn yên thân không bị phạt theo luật định. Thí dụ Cư Sĩ đậu vào chỗ đậu xe chỉ cho phép có 2 tiếng nhưng rồi v́ bận công việc ǵ đó nên quên khuấy đi mất. Khi trở lại th́ thấy “ông thần nước mặn” đang đi “ṿng ṿng”, đang đi “ṿng quanh” ngắm nghía cái bảng số xe để biên giấy phạt. Phải ḿnh trễ lâu hay là cố t́nh đậu bậy ǵ cho cam, đằng này mới trễ có 3 hay 4 phút là nhận giấy phạt rồi. Cầm tấm giấy phạt trên tay mà “đau ḷng ta muốn khóc”!!! Cái cắc cớ là những tay ghi giấy phạt này đi “bắt địa” kỹ lắm. Chiếc xe nào mà gần hết giờ mà “parking meter” cho phép là y như rằng mấy tay này đảo qua đảo lại như kên kên đang ŕnh mồi, chỉ chờ cho cái kim đỏ “expired” bật lên là mấy tay “ngư ông” này đến để đắc lợi. Thế th́ làm sao Cư Sĩ này có “second chance” để mà giữ phép vua luật nước cho phải phép, cứ bị ŕnh rập bắt tại trận kiểu này th́ làm sao chạy cho thoát. Nh́n mấy tay ghi phạt chờ chực bên chiếc xe đậu hết giờ để phạt phải nói là nhiều khi cũng tức “ứa gan”! Mấy người bạn dân này thực hiện quyền làm giầu cho nhà nước một cách hơi quá đáng!!!
 

Thế nhưng xét cho tận cùng bằng số th́ những người đi ghi giấy phạt xe đậu qua giờ đang làm đúng nhiệm vụ của họ thôi chứ có làm ǵ sai trái đâu? Có lẽ Cư Sĩ tôi lấy làm bất b́nh v́ thái độ hăng say và nhiệt t́nh thi hành công vụ của họ chăng?
 

Trong cuộc sống thường nhật Cư Sĩ tôi cũng đă đóng vai tṛ như những người đi ghi giấy phạt tinh thần cho những nạn nhân chính là tha nhân chung quanh. Chỉ v́ một tỵ hiềm nhỏ bé nào đó trong quá khứ hay những ǵ không làm tôi thỏa măn mà thẳng tay ném đá không thương tiếc. Cư Sĩ tôi đă không cho họ một cơ hội thứ hai để minh oan hay một lời nài nỉ “làm lại cuộc đời”. Có lẽ ông chủ “Tự Cao, Tự Đại Giả Nhân, Giả Nghĩa” trong con người tôi c̣n xấu xa gấp bội ông nhà nước lúc nào cũng t́m cách để kiếm cho đầy thùng tiền ngân sách. C̣n khắc nghiệt hơn những người đi ghi giấy phạt, Cư Sĩ tôi nhiều lúc đă thẳng tay mà phạt oan những người mà ḷng dạ nhỏ nhen thành kiến của tôi cho họ vào sổ đen và không cần cứu xét lại. Thái độ nghi kỵ, thành kiến đó có lẽ c̣n đáng chê trách gấp trăm, ngàn lần!!!
“Ai là người vô tội, hăy ném đá!” (Gioan, 8) Những người Pha-ri-siêu hùng hổ lôi người đàn bà ngọai t́nh đến trước mặt Chúa để chất vấn và một hai đ̣i ném đá. Họ đă phải bỏ về trong thinh lặng thẹn thùng v́ chính họ cũng là những kẻ có tội mà cứ vỗ ngực xưng tên là những kẻ dậy luật, thông hiểu về luật. Chúa đă đánh thức lương tâm của họ bằng một câu hỏi tâm lư nhẹ nhàng mà không cần đến câu trả lời. Chúa Giêsu không những đă cho người đàn bà ngọai t́nh một cơ hội để làm lại cuộc đời sống trong ân phúc của Thiên Chúa. Ngài c̣n cho những người biệt phái và kỳ lăo một bài học để cảnh tỉnh họ, để họ từ bỏ thái độ thù nghịch ném đá, hạch sách ghi giấy phạt tinh thần cho anh chị em ḿnh.
 

Thiên Chúa là đấng vị tha và luôn mở sinh lộ cho người tội lội quay trở lại nẻo chính. Muốn giải thóat con người khỏi cùm gông nô lệ của tội lỗi Chúa đă mở rộng ṿng tay yêu thương đón chờ những kẻ ăn năn hối cải. Những người bị bỏ rơi và bé mọn là những người Chúa muốn Cư Sĩ tôi phải vươn rộng cánh tay như Ngài để chăm lo và săn sóc. Thế là từ đây Cư Sĩ tôi cứ gọi là :
 

Kiềng ba chân vững như bàn thạch.
 

Bỏ chuyện người tọc mạch ngoài tai.
 

Nếu như thế mà c̣n không “đắc đạo” th́ thật là hổ ngươi làm đệ tử chân truyền của Thầy Chí Thánh, học bao nhiêu pho bí kíp “cơm sôi nhưng chửa chín”!!! Lúc đó phải nói là h́nh dung Cư Sĩ tôi “ốt dột” c̣n hơn người đàn bà 2000 năm trước đứng trước nhan Thầy.
 

Cư Sĩ